Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 50: TƯ LIỆU

       

CHƯƠNG 50: TƯ LIỆU

Đêm nay bầu trời Ốc Lam khác với hôm qua. Ánh trăng màu bạc vẫn nương theo đêm tối phủ xuống Ốc Lam, soi sáng Ốc Lam đã bị nghiền nát, mỗi một mảnh vỡ treo trên bầu trời, quầng sáng màu lam bao quanh lấy nó, hào quang màu bạc vẫn rất xinh đẹp, nhưng là nét đẹp của thê lãnh tàn khốc, gọi người nhìn nổi lên chua xót.

Giờ đây chiếm giữ bầu trời là đóa hoa màu lam tuyệt nhã, đủ loại đủ kiểu, mỗi một đóa tản ra vầng sáng cùng màu, ai có thể ngờ được chúng là những vũ khí kinh khủng. Kẻ vô tri luôn hạnh phúc. Hôm nay mọi người đều biết, đó là vệ tinh nhân tạo thay thế Nguyệt Cầu, Oresia, là vệ tinh nhân tạo do thiên tài kỳ tích Mộc Cảnh đưa tặng Chiến Thần Mộc Linh Hạo để thay thế Nguyệt Cầu.

Chuyện xảy ra trên Nguyệt Cầu không thể che giấu, rất nhiều người có kính viễn vọng vũ trụ, bọn họ đều chứng kiến được sự hủy diệt của nó, hủy diệt nó là thiên tài kỳ tích, tấm thân đứng giữa vũ trụ, lực lượng mang tính áp đảo tuyệt đối, khiến người run rẩy. Cũng khiến một bộ phận thanh niên sùng bái, lực lượng cường đại nhường nào, bọn họ sùng kính lực lượng ấy, lấy đó làm ngạo. Người Liên Bang may mắn người sở hữu lực lượng của là bọn họ, người Nguyệt Cầu muốn báo thù, lại biết rõ hồng câu không thể vượt qua, bất lực. Bọn họ đều tiếp nhận sự thật, khi thông tin bình thường trở lại, tin tức tuyên bố Nguyệt Cầu đã không còn, thành Saphir ngay lập tức chuyển giao công văn, xác nhận đã thuộc về chính quyền Liên Bang. Đối với nguyên nhân biến mất, mọi người biết, nhưng nói thế nào đây, thực lực của một người có thể cường đại như vậy ư, hủy diệt Nguyệt Cầu, truyền thông cũng trầm mặc.

Tàu Edgar không đỗ lại không cảng vũ trụ, mà là trực tiếp vào tầng khí quyển, cập bến phòng làm việc nguyên soái đã chuẩn bị tốt. Hạm thân màu bạc mỹ lệ khiến người nhìn ca ngợi không dứt.

Mộc Linh Hạo không dẫn Cảnh về trang viên Chiến Thần, kế hoạch của hắn còn rất nhiều việc cần xử lý, sao sẽ để Cảnh rời đi, cho nên đoàn người trực tiếp ở lại đây.

Trên giường ở phòng ngủ, Cảnh mặc áo ngủ ngồi đó, trước mặt có rất nhiều màn hình, phía trên đủ mọi số liệu, công thức và đồ án người xem hoa cả mắt. Mộc Linh Hạo ra khỏi phòng tắm thấy là vậy, Cảnh nghiêm túc, rất mê người. Ánh mắt chuyên chú, đôi môi khẽ nhếch, không bị ngoại vật quấy rầy, khiến Mộc Linh Hạo lóe lên trầm mê, lý trí chập một hồi. Vốn Cảnh là tính về phòng, bất quá hắn sao sẽ cho, nói là vì kế hoạch bàn bạc bắt người tới.

“Đang làm gì?” Lên giường, Mộc Linh Hạo kề sát Cảnh nhìn màn hình, đôi tay hạnh kiểm xấu ôm eo Cảnh, xúc cảm rất tuyệt.

“Thiết kế Mecha, cha, có thể lấy tay ra sao? Ta không thói quen.” Cảnh thành thật phản ứng.

“Không, ôm Cảnh rất thoải mái.” Mộc Linh Hạo cự tuyệt.

Cảnh đối với tình huống này không biết phản ứng thế nào, đồng bạn khác chưa từng làm động tác ấy,

nếu là người khác, y sớm đã khiến hắn hôi phi yên diệt, nhưng người nọ là đồng bạn.

“Đừng nghi ngờ, Cảnh, ta muốn thân thiết với con, làm một người cha ta không tẫn trách nhiệm, vậy làm đồng bạn, ta muốn hiểu con, tiếp cận con, bảo vệ con, yêu quý con, đây là cách của ta, đừng cự tuyệt được chứ?” Mộc Linh Hạo nghiêm túc nhìn Cảnh, từng chữ từng câu. Cảnh, ta yêu em, nhưng giờ em không thể biết, ta sẽ nhẫn nại, từng bước một, cho dù thân thể kêu gào giữ lấy, ta cũng không nhẫn tâm thương tổn. Em có biết, trên con đường dài dòng truy tìm lực lượng, tịch mịch như vậy, là tình yêu dành cho em chống đỡ ta, ta muốn được đến em, nhất định phải sóng vai mà đi, không thể bị bỏ lại. Khi thấy em, một khắc ôm em vào lòng, ta kích động nhường nào, rốt cục có thể ở bên em, tất cả đều đáng giá, chỉ cần có em. Ta sẽ cẩn thận từng tí một, chậm rãi chạm vào, ta không thể chịu được sự cự tuyệt của em, cho nên ta có thể chờ, ta có thể nhịn, nhưng lợi tức em phải cho ta, cứ thế mà nắm lấy tay em, chạm vào tóc em, ôm eo em, đây là lợi tức, lợi tức tạm thời không được đến nụ hôn của em, tạm thời không được đến trái tim của em.

“Được.” Cảnh lại bán mình, Mộc Linh Hạo muốn làm thì làm đi, không sao cả. Đồng bạn là cần tín nhiệm.

Được một tấc tiến một thước là Mộc Linh Hạo, Cảnh vừa nói được, tay kia lập tức ôm theo, cả người Cảnh bị Mộc Linh Hạo ôm lấy, tựa vào ngực, “Dựa vào như vậy, thoải mái hơn đúng không?”

“Ừ.” Cảnh thành thật thừa nhận, bộ ngực rộng rãi hữu lực, dựa vào rất thoải mái, lần sau tìm người thử xem.

Sự ấm áp yên lặng khó được xoay quanh, bất quá, một là trầm mê, cẩn thận ăn đậu hũ, một là không cảm giác, xử lý số liệu.

“Cha, không phải nói có chuyện liên quan tới nhiệm vụ cần nói với ta ư,” Cảnh sát phong cảnh làm ấm áp biến mất.

“Đúng vậy,” Ai, Cảnh trì độn là tốt hay xấu đây? Mộc Linh Hạo quấn quýt. “Có tư liệu cơ sở hữu dụng với Liên Bang không.” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Có, năm năm qua ta soạn ra không ít, nếu cần tìm Raphael.” Sau khi về nguyên điểm, y thử nghiên cứu, khoa học kỹ thuật của Liên Bang, lực lượng thích hợp với Liên Bang, đều đầy đủ cả, vốn là giết thời gian, lại không ngờ hữu dụng.

“Có mục lục chứ? Ta muốn xem.” Năm năm? Cảnh từ năm năm trước bắt đầu thay đổi, là năm mười tám tuổi, cũng bị nhốt vào kết giới học tập như hắn sao? Từ lời Cảnh để lộ, Mộc Linh Hạo anh minh phân tích, Cảnh, sẽ có một ngày ta khiến em chính miệng nói cho ta biết.

Một màn hình mở ra trước mặt, mục lục chi chít xuất hiện, Mecha, năng nguyên, phi thuyền, tài liệu…

“Đều thuộc về khoa học kỹ thuật. Cảnh, có lực lượng cá nhân thích hợp với Liên Bang không?” Mộc Linh Hạo thần tốc lướt qua hỏi.

“Rất quan trọng?” Cảnh hỏi, cần nó làm gì, y không nghiên cứu tư liệu về mặt này.

“Kế hoạch cần, ta muốn thay đổi cả nền văn minh Liên Bang.” Mộc Linh Hạo tự tin đáp. Khí phách trong lời khiến người nghe vô thức run rẩy, sợ hãi dành cho vương giả. Đáng tiếc, người nghe hiện tại hoàn toàn không có phản ứng.

“Này được không?” Cảnh điều ra một ít tư liệu, đây là một vị diện Vô Xá từng tới, cũng là thời đại tinh tế, lại khác với Liên Bang chỉ chú trọng khoa học kỹ thuật, bọn họ khai phá rất tốt lực lượng cá nhân, mọi người học như nhau, một loại là cách rèn luyện của võ tu giả, một loại là cách tu luyện tinh thần lực, chia làm hai mươi cấp, muốn đạt đến cấp mười chỉ cần khắc khổ và nghiêm túc, nhưng sau cấp mười muốn thăng một cấp rất khó, đến cấp mười lăm là đại sư, có thể dùng thân thể hoạt động trong vũ trụ, sau cấp mười lăm càng thêm khó, có thể đạt cấp mười chín rất ít, cấp hai mươi là mạnh nhất, võ tu và tinh thần có thể đồng tu, nhưng tuyệt đối không thể cùng đạt trình độ đại sư.

Y vì hứng thú góp nhặt tư liệu. Đối với Vô Xá, cho dù là cường giả cấp hai mươi cũng không tính cái gì, nhưng đối với Liên Bang đã là rất rất giỏi.

“Là nó.” Mộc Linh Hạo thoả mãn, mọi người có thể tu, có thể gia tăng thọ mệnh và lực lượng, nhưng trình độ mạnh nhất đạt được cũng không hơn gì, không thể xuyên qua vị diện. Đối với Liên Bang mà nói là thích hợp. Mộc Linh Hạo cấp tốc bày ra kế hoạch.

Thâm Uyên Chi Liêm