Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 56: THỬ NGHIỆM

       

CHƯƠNG 56: THỬ NGHIỆM

Liên Bang diễn võ trường, chủ yếu là nơi tiến hành một số trận tỷ thí của Mecha, tài liệu xây dựng vững chắc, phương tiện đầy đủ, thiết bị tiếp sóng không thể thiếu cũng chuẩn bị, khi mọi người vào chỗ, hệ thống tiếp sóng bật lên, có thể nghe rõ đối thoại, thấy rõ tỷ thí của cả hai.

Ngược lại với sự vội vội vàng vàng của mọi người, bước tiến của Cảnh và Mộc Linh Hạo rất nhàn nhã thong dong, không hề khẩn trương.

“Lần trước vẫn chưa phân ra thắng bại với Cấm Đoạn con điều khiển.” Mộc Linh Hạo tới giữa sân nói. Lần đó thật là một trận tỷ thí đặc sắc, hắn rất tận hứng.

Khán giả nghe được, mới biết hắc mã thần bí xuất hiện ở thành Saphir thì ra là Cảnh. Hai cha con giỏi thật. Ai còn dám nói Cảnh là phế vật.

“Cha thua.” Cảnh trả lời, khi đó nếu không phải nhân quả phản phệ, Mộc Linh Hạo sớm đã thua, thậm chí chết.

“Không sai.” Xác thực, hiểu rõ thực lực của Cảnh, khi đó nếu không phải ngoài ý muốn, hắn xác thực sẽ thua.

“Cha cố ý.” Nhìn bốn phía, còn có thiết bị tiếp sóng, Cảnh nói.

“Con đã nhìn ra?” Mộc Linh Hạo cho rằng Cảnh không biết âm mưu, nhưng hình như cũng không phải.

“Đương nhiên.” Y không thi triển âm mưu, không biểu thị nhìn không ra, chuyện này y thấy nhiều hơn Mộc Linh Hạo, chỉ là đứng trước tuyệt đối lực lượng vô dụng mà thôi.

“Chỉ là để bọn họ kiến thức một chút.” Khiến những người vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tận mắt chứng kiến nhân loại có thể mạnh đến nhường nào, nên hắn và Cảnh mới nhàn nhã chờ bọn họ chuẩn bị xong, cũng là cảnh cáo dành cho bọn họ, Cảnh và hắn không phải bọn họ có thể đối phó. Cảnh rất mẫn cảm với âm mưu, nhưng với cảm tình sao mà trì độn vậy, là tín nhiệm nên không nghĩ nhiều, hay căn bản không ngờ được có người sinh ra suy nghĩ ấy với y, khả năng sau ra vẻ lớn hơn. Trì độn khả ái, cũng khiến người bất đắc dĩ.

Cảnh gật đầu, kế hoạch của Mộc Linh Hạo ra sao y không hứng biết, y chỉ cần phối hợp là được.

Gió lướt qua hai người, thổi bay sợi tóc, khí thế của bọn họ từ từ dâng cao, cho dù cách xa, mọi người cũng có thể cảm giác được. Chỉ là khí thế đã ép người không thở nổi, mạnh quá.

Động, ánh mắt căn bản bắt không được động tác, mãi đến lúc sau, cả hai tách ra, đứng tại chỗ, như căn bản chưa từng động.

Người tiếp sóng vội dùng động tác chậm, vẫn

quá nhanh, chỉ có thể thấy bóng bọn họ giao thủ.

“Lực độ kiểm tra hoàn thành.” Cảnh nói. “Sau đó là lực lượng.” Vẫy tay, một loạt tiểu hỏa diễm xuất hiện.

Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch nhịn không được bật dậy, Cảnh có phải biết suy nghĩ Mộc Linh Hạo đối với y, chán ghét muốn giết người, y không phải không thể thương tổn Mộc Linh Hạo sao, hay là chán ghét cảm tình này đến có thể mất đi chính mình. Bọn họ đã thấy Cảnh ở Nguyệt Cầu vẫy tiểu hỏa cầu như vậy, thành Crystal vỡ thành mảnh vụn. Không chờ bọn họ kịp phản ứng, tiểu hỏa cầu bắn về phía Mộc Linh Hạo. Hai người sợ đến quên phải phản ứng rao sao, kêu to, lao ra ngăn cản, bọn họ đều không làm được gì.

Mộc Linh Hạo nhìn tiểu hỏa cầu bắn về phía mình, giơ tay, giữa đôi tay ấy xuất hiện hồ quang, bắn ra, ngăn cản tiểu hỏa cầu.

“Phòng ngự kiểm tra hoàn thành.” Cảnh không thèm nhìn tiểu hỏa cầu biến mất.

Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch ngồi ở ghế phát hiện, Mộc Linh Hạo sở hữu lực lượng kỳ quái, là lúc nào, thực lực Mộc Linh Hạo làm bạn tốt nhiều năm bọn họ biết, nhưng hắn chưa từng để lộ lực lượng như vậy, Mộc Linh Hạo có việc gạt bọn họ. Cả hai khẳng định.

“Cuối cùng, tấn công ta.” Cảnh nói.

“Được.” Mộc Linh Hạo chần chờ, hắn không muốn xuất thủ với Cảnh, nhưng hắn biết, Cảnh sẽ phát hiện hắn lưu thủ, lưu thủ đối với Cảnh mà nói là vũ nhục, hắn sẽ không làm chuyện chọc Cảnh không vui, hơn nữa hắn tin tưởng Cảnh có thể ứng phó.

Hồ quang lóe ra, diện tích càng lúc càng lớn, Mộc Linh Hạo hất đi. Kế quang mang chói mắt, cả diễn võ trường biến mất, lưu lại hố sâu, Cảnh và Mộc Linh Hạo lơ lững giữa không trung.

“Công kích kiểm tra hoàn thành.” Cảnh công thức hoá nói, Mộc Linh Hạo áp súc rất thỏa đáng, không triệt để phá hư nơi này, khống chế gần như hoàn mỹ. Đối với vũ khí của Mộc Linh Hạo, Cảnh đã có quyết định. Quả nhiên, vì một mình thăm dò, lực khống chế không sai, hệ thống vận dụng lại quá thô ráp, bất quá, chưa phải lúc.

Cấp tốc điều ra tư liệu, so sánh cùng số liệu lực lượng nhận được tiến hành sửa chữa cuối cùng.

Mộc Linh Hạo nhìn rõ biểu tình của mọi người ở diễn võ trường, ngạc nhiên hỗn loạn sợ hãi. Bọn họ nhìn hai người giữa không trung, đều là quái vật.

Sự việc đã kết thúc, hắn không muốn bị người tham quan, phất tay, hủy diệt tất cả phương tiện quay phim, tiếng nổ mạnh không dứt bên tai, lại không ai bị thương. Dân chúng quan chiến đột nhiên không thấy hình ảnh.

Người ở đây nhìn ánh mắt rét lạnh của Mộc Linh Hạo, biết không thể tiếp tục, nhìn quang cầu đối diện bọn họ đi, đây là uy hiếp. Ở đây đều là người thông minh, bọn họ thức thời rời đi.

Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch nhìn nhau cười khổ, hai người nhất định đã xảy ra chuyện gì. Bọn họ biết, Mộc Linh Hạo căn bản không mạnh như vậy, đó là lực lượng rất giống Cảnh.

Người khác có thể cho rằng Mộc Linh Hạo vốn đã như vậy, Cảnh là người kế thừa chân chính hắn dụng tâm bồi dưỡng, nhưng bọn họ biết Mộc Linh Hạo trước đây xác thực chưa từng để ý Cảnh.

Người và ký giả đã rời đi, bọn họ sẽ công bố lực lượng chân chính của Mộc Linh Hạo cho sự kiện Nguyệt Cầu lần này, Chiến Thần, không hổ với tên, nhìn cách tu luyện trên tư liệu thì rõ, kẻ chưa từng tu sao sẽ biết, bọn họ sao có thế sở hữu được lực lượng như vậy, bọn họ vẫn cho rằng chỉ cần tu luyện bọn họ cũng có thể đạt được. Người luôn tự động chuyển hóa chuyện không biết thành phiên bản có thể nhận.

Không thèm nhìn những kẻ còn lại, Mộc Linh Hạo đứng cạnh Cảnh nhìn y soạn ra tư liệu, thiết kế hình dạng vũ khí, rồi nhíu mày.

“Cảnh, đây là vũ khí và Mecha con thiết kế cho ta?” Cảnh ghét hắn sao?

“Không sai, vũ khí ta thiết kế cho cha là trường thương,

thích hợp thuộc tính lực lượng của cha nhất. Mecha cũng là tốt nhất diễn đạo được lực lượng.” Cảnh rất thoả mãn thiết kế của mình.

“Cảnh, nếu thành phẩm là vậy ta không cần.” Mộc Linh Hạo nhíu mày, hình dạng như vậy sao mà dùng, tuy là Cảnh thiết kế, nhưng quá xấu.

“Ta biết, ta sẽ bảo Raphael thiết kế lại. Vì sao cha và mọi người đều không dùng nguyên hình?” Cảnh khó hiểu.

Mộc Linh Hạo không trả lời, thì ra Vô Xá cũng giống hắn, bài xích nguyên hình, bất quá Cảnh thường dùng không phải thế đi, “Nguyên hình của con đều là vậy?” Hỏi ra nghi vấn.

“Ừ, bất quá cũng bị thiết kế lại. Đế có lệnh nói làm xong phải để Clovis thiết kế lại, Clovis đi vắng Raphael xử lý.” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo nói, hoàn toàn không ý thức được thiết kế của mình bị người ghét bỏ.

“Thì ra là thế.” Đế, không hổ là thủ lĩnh, mệnh lệnh này rất tốt. Mộc Linh Hạo thầm cảm khái.

Thâm Uyên Chi Liêm