Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 57: VỨT BỎ

       

CHƯƠNG 57: VỨT BỎ

Từ sau ngày ấy, cả Liên Bang hành động, mê hoặc trường sinh gọi người điên cuồng, nhân loại khó được đồng tâm hiệp lực, đoàn kết nhất trí, từng chuyện được thuận lợi tiến hành, làm kế hoạch chính yếu, Smart Brain phụ trợ bị Cảnh duy trì lập tức chuẩn bị xong, phân phát.

Khi mọi người đều bận rộn Mộc Linh Hạo lại buông xuống tất cả, quay quanh Cảnh, sự việc đã an bài, để người khác đi làm, không biết thì hỏi Raphael, tuy rằng vẫn đảm nhiệm chức nguyên soái, nhưng sống rất thanh nhàn, thanh nhàn đến khiến Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch nhìn không được, nghiến răng nghiến lợi, chính là lập tức công tác bận rộn lại đè ép. Lý Thiên Cách đã bị phái đi hiệp trợ Âu Dương Trạch, Vệ Thiên Liệt cũng bước ra khỏi giấc mộng Thủy Nhu, theo bảo vệ Âu Dương Trạch.

Mà Mộc gia nghiệp vụ, Mộc Linh Hạo dần dần giao cho Mộc Lỗi, Cảnh sẽ không đếm xỉa đến một Mộc gia nho nhỏ, vậy thì giao cho Lỗi. Mà Trần Lâm mẹ Lỗi biết được thực lực Cảnh, chờ đợi lo lắng một hồi, khi hay tin Mộc Lỗi được chọn làm người thừa kế bà vui sướng khôn xiết, dù Mộc Linh Hạo báo cho biết sẽ không cưới bà cũng không thương tâm, con trai bà có thể thành người thừa kế là được. Ngoại giới không biết nguyên nhân, vì sao người thừa kế không phải Cảnh được coi trọng, có thực lực cường đại, lại không dám trêu chọc hai quái vật sở hữu thực lực kinh khủng kia.

Giờ mọi người biết, Mộc Linh Hạo chậm rãi ẩn lui, nhưng không ai có thể bỏ qua lực ảnh hưởng của hắn, hắn là người có quyền thế nhất, không thể trêu chọc nhất thế

giới. Liên Bang chính vụ cho dù không nhúng tay, cũng không thể không nhìn, đủ mọi tri thức và lực lượng tiên tiến nắm giữ trong tay Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo bàn giao xong sự việc, dọn vào biệt thự nhỏ hoàn cảnh thanh u được xây trên ngọn núi phía sau trang viên Chiến Thần, chỉ có Cảnh và hắn, còn có số ít người máy Cảnh chế tạo, phụ trách sinh hoạt ẩm thực thường ngày, phong cảnh như họa, ngày qua nhàn nhã. Ít người quấy rầy, có kẻ muốn tới, quản gia chủ ốc sẽ hỏi trước, sau đó dẫn đường, cả Mộc Lỗi đã thành gia chủ cũng phải thông báo.

Đoạn thời gian này, Mộc Linh Hạo rất vui vẻ, thời khắc ở bên Cảnh, nhìn y thiết kế đủ mọi vật dụng cho mình, thuận tiện gặp Vô Xá, tuy là hình chiếu cự ly xa, cũng khiến hắn kiến thức được phong thái của bọn họ. Đế từ lâu đã gặp, Clovis. Byron. Heinrich hoa mỹ tôn quý, Thượng Quan Khiêm ôn nhuận như ngọc, quân tử chi phong. Nhiều lắm những nhân vật đặc sắc. Dưới tình huống gạt Cảnh, ôn nhuận quân tử Thượng Quan Khiêm cho hắn mấy bình thuốc, nói sẽ dùng tới, để khi làm việc không bị thương, còn có thể gia tăng tình thú, có thể ăn có thể bôi, công dụng đa dạng. Chọc hắn ngứa ngáy, nhưng chỉ có thể nhìn không thể ăn, Cảnh chưa nhận hắn. Mỗi đêm ôm người mình âu yếm ngủ,

quả thật là dằn vặt ngọt ngào, cũng may tu vi giờ đã cao đến có thể ngăn chặn. Đáng tiếc không hề tiến triển với Cảnh.

Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh một năm đã kết thúc, Mộc Linh Hạo phát hiện mình chưa từng qua năm mới với Cảnh, hăng hái bừng bừng chuẩn bị. Vào ngày cuối năm, Âu Dương Trạch tới hỏi, tiệc tối nay, đi không? Ngày đầu tiên ở năm mới VR sẽ khai thông, chủ trì sao. Chuyện nhàm chán, không để ý.

Cảnh đứng ở thang lầu nhìn Mộc Linh Hạo cự tuyệt lời mời của Âu Dương Trạch, y biết đã tới lúc, nên nói chuyện với Mộc Linh Hạo, tiếp tục như vậy, Mộc Linh Hạo chỉ có thể dừng lại.

“Cha.” Cảnh gọi.

Nghe tiếng Cảnh, khuôn mặt vốn lạnh lùng ở khi xoay người nhìn về phía y hóa thành ôn nhu, biến sắc mặt rất nhanh. “Chuyện gì? Cảnh.” Chất giọng cũng là ôn nhu không giống Mộc Linh Hạo.

Đối với thái độ và lời nói ôn nhu của hắn, Cảnh đã quen rồi. Mấy ngày nay, Mộc Linh Hạo luôn đối xử ôn nhu, quan tâm săn sóc, trời lạnh thêm áo, uống nước thổi nguội, ăn cơm gắp món, làm việc giúp đỡ, ngủ nhất định ôm y, trước khi ngủ có nụ hôn chúc ngủ ngon, rời giường có nụ hôn buổi sáng tốt lành, mặc quần áo không cần động thủ, Mộc Linh Hạo cam tâm tình nguyện phục vụ, không việc gì nhìn y đờ ra, chỉ cần

nói chuyện, khuôn mặt luôn là biểu tình như vậy. Cảnh rất hoài nghi người này thật là Mộc Linh Hạo y biết sao?

“Đánh cờ đi.” Thói quen là đáng sợ, hiện tại Cảnh đã học được không nhìn ôn nhu quái dị của Mộc Linh Hạo.

“Được.” Khó được Cảnh có nhã hứng, Mộc Linh Hạo vui vẻ phụng bồi, gọi người máy cầm bàn cờ ra, chuẩn bị nước trà.

Bàn cờ dọn xong, cả hai ngồi xuống, Mộc Linh Hạo chấp bạch, Cảnh chấp hắc, đoán quân, Cảnh đi đầu.

“Cha, cha cự tuyệt lời mời của chú Trạch.” Cảnh đi trước mở miệng.

“Con nghe được.” Mộc Linh Hạo đánh một nước, “Không có gì, chỉ là tiệc tối tân niên hàng năm, đi hay không không quan trọng, con muốn đi?” Nếu Cảnh muốn tham gia, hắn có thể lập tức an bài.

“Không.” Cảnh đánh một nước, “Cha thấy nhàm chán, đúng không?”

“Đúng.” Mộc Linh Hạo đi tiếp, “Rất nhàm chán, hàng năm đều là vậy.”

“Ý ta là, bọn chú Trạch rất nhàm chán.” Thế tiến công quân cờ của Cảnh trở nên sắc bén.

Quân cờ trong tay khựng lại, rồi đặt vào nước kế tiếp, “Phải.” Mộc Linh Hạo nói, từ khi ý thức được sự chênh lệch với Trạch, Thiên Liệt, Thiên Cách, hắn không ở chung với bọn họ, hắn không muốn dùng thái độ đối đãi con kiến, đối với hảo hữu.

“Sự chênh lệch, cảm giác được sao?” Ăn một quân cờ của Mộc Linh Hạo, Cảnh hỏi.

Mộc Linh Hạo đi tiếp một nước, im lặng, sự chênh lệch từ lực lượng mang đến, ngăn cách giữa bằng hữu, duy nhất không có khi ở chung với Cảnh, không riêng vì yêu Cảnh, càng vì bọn họ ở cùng độ cao, chỉ có bên Cảnh hắn mới có thể cảm giác mình vẫn là người, biết đau biết yêu.

“Cha, chúng ta rất mạnh, sinh mệnh của chúng ta quá dài dòng, tâm tính của cha nếu vẫn như vậy, cha, Vô Xá sẽ vứt bỏ ngài.” Cảnh không thèm để ý sự trầm mặc, một lần nữa ăn quân cờ của Mộc Linh Hạo, nhàn nhạt nói.

Mộc Linh Hạo rất mạnh, nhưng tâm tính chưa thích ứng được, qua không được ải này, thành tựu của hắn sẽ chỉ như vậy, cho dù Mộc Linh Hạo là đồng bạn, nhưng kẻ không thể siêu việt cực hạn, nhìn không thấu, không có tư cách tiếp tục làm đồng bạn, không phải phản bội, chỉ là không dừng lại. Đồng bạn của Vô Xá là tin tưởng lẫn nhau, đồng thời cũng tàn khốc, tuyệt đối không dừng lại nhịp bước chờ nhau, Vô Xá không có kẻ yếu, bị chọn làm đồng bạn, nhất định có thể siêu việt, bọn họ tin tưởng người bọn họ chọn nhất định làm được. Khi nhận thấy quá trình tu luyện của Mộc Linh Hạo, Cảnh chỉ biết Mộc Linh Hạo sẽ có tình huống này, Mộc Linh Hạo đã tới trạm kiểm soát, cho nên y chuẩn bị nhắc nhở, ánh mắt Đế không sai. Cảnh tin tưởng.

Quân cờ cầm trên tay bất chợt rơi xuống, vứt bỏ? Ý Cảnh là muốn vứt bỏ hắn? Cảm giác trong lòng là khủng hoảng, không được, ta khó khăn lắm mới tiếp cận Cảnh, có thể nào bị vứt bỏ?

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo, bình tĩnh như thường.

/p>nn%&

=================

058 060

Thâm Uyên Chi Liêm