Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 58: BIỂU LỘ

       

CHƯƠNG 58: BIỂU LỘ

Nhìn đôi mắt bình tĩnh của Cảnh, khủng hoảng đáy lòng Mộc Linh Hạo chậm rãi biến mất, hắn lại cầm quân cờ, đi nước kế tiếp. Cảnh, tính nói gì với hắn? Chỉ là một khả năng, đã gọi hắn kinh hoảng như vậy, Cảnh, em có biết có thể khiến ta không khống chế được, không còn bình thường chỉ có em.

“Cha cho rằng Đế vì sao đồng ý kế hoạch của cha?” Cảnh không bỏ qua khủng hoảng trong nháy mắt ấy của Mộc Linh Hạo, nó được biểu hiện trên mặt. Đối với Đế kéo Mộc Linh Hạo vào Vô Xá, Cảnh không phải không nghi ngờ, chỉ là tin tưởng sự phán đoán của Đế, nhưng dù rằng xem Mộc Linh Hạo là đồng bạn, y cũng không tuyệt đối tán thành. Giờ thấy Mộc Linh Hạo phản ứng lớn vậy, Cảnh nghĩ hắn rất trọng thị Vô Xá, sơ bộ hợp cách. Cảnh thầm cho rằng, đánh một nước.

“Vì sao?” Mộc Linh Hạo trấn định hỏi, ăn một quân cờ của Cảnh.

“Vì buồn chán.” Cảnh trả lời. Quân cờ tiếp tục.

“Buồn chán?” Mộc Linh Hạo kinh ngạc nhướng mày, quân cờ thận trọng.

“Chúng ta đã sống quá lâu rồi, cũng đã trải qua nhiều lắm, chinh phục Địa Ngục, hỏa thiêu Thiên Đường, những nơi chúng ta đi qua hóa thành phế tích hài cốt, giết chóc, cướp đoạt, phá hoại, hủy diệt,

bị truy sát, rồi đào vong, giãy dụa giữa sống và chết, không chờ mong sống, cũng không e ngại chết, cái gì thú vị, chúng ta làm cái ấy, không hề cố kỵ.” Cảnh bình thản nói, vui sướng nhảy múa trên đầu lưỡi đao, giọng là bình thản, lại giấu không được thi thoảng phấn khởi.

Mộc Linh Hạo im lặng hồi lâu, lần đầu tiên Cảnh nhắc tới đã từng, hắn có thể nghe ra Cảnh rất vui, là niềm vui tìm được giữa sống và chết, đơn giản vì quá buồn chán ư. Cảnh đã từng hắn không cơ hội tham dự, nghe những điều này hắn không biết nói gì, lo lắng ư? Nhưng Cảnh hưởng thụ, muốn hưởng thụ được niềm vui như vậy, cần tâm tính tịch mịch buồn chán cỡ nào.

“Cha cảm giác được đi, cảm giác được khoảng cách lực lượng cường đại mang đến, tất cả đều nhỏ bé, thế nhân như con kiến.” Cảnh hỏi.

“Phải.” Mộc Linh Hạo nói, hắn cảm giác được. Ngăn cách với bằng hữu, chênh lệch cùng thế nhân. Cảm giác không ở cùng cấp độ, thế nhân quả thật nhỏ bé.

“Cha, bản thân sở dĩ quan trọng, là vì sẽ không mê thất chính mình, giữa những năm tháng dài dằng dặc, chúng ta có thể làm gì, chúng ta cần gì, chúng ta vì sao sống, nếu không rõ, sẽ mất đi chính mình, mặc cho an nghỉ ngày sau thay thế thời gian, cha, ngài muốn vậy sao?” Cảnh không nói nữa, nhìn Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo lẳng lặng nghe.

“Thế nhân là nhỏ bé, mặc ta cướp chờ ta đoạt, chúng ta đứng ở rất cao, không thể lẫn vào, lại có thể thờ ơ lạnh nhạt, khi hưng trí đến, không ngại tham gia, cảm nhận rõ ràng, thích thì nháo cái nghiêng trời đổ đất, qua lại tự nhiên, tất cả tùy tâm, muốn cho thì cho, muốn giết thì giết, ai có thể định tội chúng ta, chúng ta không có tội.” Cảnh chậm rãi nói. Vô Xá là vậy, bọn họ miểu thị thế nhân, giết bao nhiêu cũng không để ý, thế nhân thế nào cũng không để trong lòng, nhưng không phủ nhận, coi rẻ đồng thời thừa nhận, đây là quan niệm của Vô Xá.

“Qua lại tự nhiên, tất cả tùy tâm.” Mộc Linh Hạo lẩm bẩm, thì ra là thế. Quá khứ đã tồn tại thì cứ tồn tại, với ta mà nói chỉ là như vậy, bằng hữu thì sao, ta thì sao, tất cả vẫn vậy, chỉ là ta đã khác, nhưng ta vẫn là ta, không cần lưu ý, thế nhân cũng thế, bất luận ngày sau, giờ đây tồn tại thì lấy cách của ta đối đãi thế nhân, không cần né tránh, ta tham gia mà thờ ơ lạnh nhạt, càng không cần cố kỵ. Ta lưu ý chỉ có một, trái tim ta kiên định vững bền, ta muốn làm là nhận rõ chính mình. Mộc Linh Hạo nhắm mắt, tiến vào trầm tư.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo, mở ra kết giới, cách ly quấy rầy, khi Mộc Linh Hạo tỉnh lại, sẽ là thoát thai hoán cốt, không bao giờ mê man nữa.

Buổi tối đã tới, Cảnh vẫn lẳng lặng ngồi ở đối diện, chờ đợi, bảo vệ.

Rốt cục, Mộc Linh Hạo mở mắt, không khác gì trước đây, nhưng Cảnh nhìn hắn đã biết khác rồi, người này đã biết nên làm thế nào.

“Cảnh, cảm ơn.” Mộc Linh Hạo nói, tâm tính hắn đã thay đổi, đối với thế nhân không phải không nhìn, tham gia mà bàng quan, bất động như núi. Đây là tồn tại của chính mình sao? Xác thực rất quan trọng, không thể mất đi, ta chỉ có thể là ta.

“Không cần.” Có thể thành công cũng là dựa vào bản thân, y chỉ nhắc nhở.

Cảnh thu hồi kết giới, Mộc Linh Hạo nhìn sắc trời, biết Cảnh canh giữ bên mình thiết lập kết giới không để hắn bị quấy rầy, đáy lòng tuôn trào là tràn đầy cảm động và ái ý.

Pháo hoa nở rộ giữa bầu trời, năm mới đã đến.

“Cảnh.” Đứng dậy tới trước mặt Cảnh, cúi người, hai tay đặt lên vai, nhận rõ chính mình Mộc Linh Hạo không còn ẩn dấu cảm tình dành cho Cảnh, nhẹ nhàng hôn môi Cảnh, không phải giữ lấy, không phải dục vọng, chỉ là chạm vào, sau đó buông ra.

Cảnh kinh ngạc hành động của Mộc Linh Hạo, y bị người này hôn, không phải mặt, không phải trán, mà là môi.

“Ta yêu em.” Khi rời khỏi, Mộc Linh Hạo kể ra tình

yêu ẩn dấu, không cần tính kế, không cần lấy cớ, không cần che giấu, Mộc Linh Hạo biểu đạt tình yêu dành cho người này. Hắn yêu Cảnh, là sự thật, vậy thì nói cho y.

Cảnh rất khó được mở to mắt, người trước mặt y nói gì? Hắn nói yêu y.

“Cha yêu ta?” Cảnh khó nén nghi hoặc, lời nói ra cũng là chần chờ.

“Phải, Cảnh, ta yêu em, không phải tình yêu của cha con, ta muốn em chỉ thuộc về ta.” Mộc Linh Hạo lõa lồ trái tim, nhìn Cảnh, không buông tha bất kỳ biểu tình nào.

Cảnh bắt đầu nhớ lại ở chung của y và Mộc Linh Hạo, cái chạm này, nụ hôn này, quan tâm đột nhiên tới, ôn nhu đối đãi, còn có ánh mắt quái dị nhìn y là yêu. Nhưng, nhưng, Cảnh khó được hoảng hốt, y không hiểu, y không biết.

“Ta,…” Cảnh không biết nên nói gì.

“Đừng nói, Cảnh, ta chỉ là muốn yêu em, đừng cự tuyệt tình yêu của ta, được không?” Mộc Linh Hạo quỳ gối trước mặt Cảnh, vươn một ngón tay che môi Cảnh, ngăn cản lời y, chất giọng ôn nhu mà ẩn chứa khẩn cầu.

“Ta không hiểu, yêu.” Cảnh thành thật đáp, y từng nhìn tình yêu của người khác, nhưng y không hiểu, yêu là gì, mỗi khi thấy bọn họ yêu đến chết đi sống lại, vì yêu khóc vì yêu cười vì yêu điên, Cảnh không hiểu đây là cảm tình gì, vì sao có người có thể vì nó không tiếc tất cả, có người có thể khinh thường ngoảnh mặt, quá phức tạp. Đế nói đây là trò cười buồn chán Khiêm nói là vì lòng người quá yếu đuối, cần một chỗ dựa Clovis nói chỉ là xung động nhất thời, qua đi sẽ nguội lạnh. Y nghiên cứu, yêu là vật chất đặc thù đại não phân bố ra. Chỉ là vậy, nhưng vì sao nghe có người yêu y y sẽ hoảng hốt. Yêu, rốt cuộc là gì.

“Không sao, em không hiểu, ta rất vui, vì em chưa từng yêu ai, ta sẽ dạy em.” Dùng cả đời ta để dạy. Mộc Linh Hạo mang theo ý cười ôn nhu nói.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo quỳ trước mặt, yêu trong mắt hắn y không hiểu, chỉ là ánh mắt ôn nhu kia như là lửa nóng.

“Vì sao yêu ta?” Một lát sau, Cảnh hỏi.

“Không biết, ban đầu là để ý, sau đó là muốn chiếm giữ, lại đột nhiên phát hiện thì ra ta yêu em, nhưng vì sao yêu em, ta quả thật không biết.” Mộc Linh Hạo kể lại, khi hắn tỉnh ngộ, hắn từ lâu đã rơi vào vực sâu ái tình, về phần vì sao, ai biết, không có lý do.

Thâm Uyên Chi Liêm