Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 6: TRẬN TỶ THÍ BUỒN CHÁN

       

CHƯƠNG 6: TRẬN TỶ THÍ BUỒN CHÁN

Yêu cầu của người điều khiển Mecha không chỉ sức mạnh và sự linh hoạt, còn có một nhân tố rất quan trọng, đây cũng là nguyên

nhân khá nhiều người không thể trở thành Mechanic, phản ứng U.

Hạch phản ứng năng nguyên cỡ lớn bình thường được gắn trên phi thuyền, đã bị cắt đứt phóng xạ. Thế nhưng tài liệu chế tạo Mecha thì không, bản thân Mecha không có nhưng khoang điều khiển lại có, tuy rằng phóng xạ đã hạ đến mức thấp nhất, nhưng chút còn lại đối thân thể người sẽ gây ra ảnh hưởng. Trong chiến tranh, không ít người điều khiển chết dưới phóng xạ. Sau khi chiến tranh kết thúc, các nhà khoa học nghiên cứu ra một loại thuốc, một bộ phận người tiêm vào không tạo ra phản ứng, một bộ phận khác tiêm vào sinh ra phản ứng U, sinh ra U phản ứng, hoàn toàn miễn dịch với phóng xạ, thời đại hoà bình, không cần nhiều lực lượng vũ trang. Chính phủ hai bên quy định chỉ có người có phản ứng U mới có thể làm Mechanic. Mỗi người vào năm mười tuổi, đều sẽ bị tiêm vào thuốc, có phản ứng U, đều đi theo con đường ấy.

Trò chơi VR, vì đảm bảo nhất trí với hiện thực, cũng yêu cầu người có phản ứng U mới có thể làm Mechanic, đại lượng người chơi không có phản ứng U kháng nghị, VR không để ý.

Nguyên liệu của hạch năng phản ứng trải qua nhiều năm thay đổi, tuy rằng không thể nói eo hẹp, nhưng cũng là tài nguyên chiến lược. Hơn nữa hạch phản ứng năng nguyên hiện tại, tối đa chỉ có thể chứa năng lượng lui tới giữa hai tinh cầu, năng lượng dùng xong phải điền lại vào năng nguyên, vò nguyên liệu vận tải nguy hiểm cộng thêm phiền phức, bước tiến nhân loại về phía vũ trụ cũng chịu hạn chế.

Sân thí nghiệm Mecha của gia tộc Chiến Thần.

Buổi sáng, Mộc Linh Hạo tới đây huấn luyện Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo, Vệ Thiên Liệt đương nhiên bảo vệ bên cạnh, Lý Thiên Cách rảnh rỗi đi theo. Buổi sáng huấn luyện thể lực ở phòng trọng lực, buổi trưa nghỉ ngơi một hồi, Mộc Linh Hạo để Lỗi và Ngạo tiếp tục huấn luyện khả năng điều khiển, bọn họ tới kho chọn Mecha. Không ngờ sẽ gặp Mộc Cảnh.

“Cảnh!” Thấy Cảnh ra khoang điều khiển, Vệ Thiên Liệt kinh hãi, “Các cậu làm gì, sao lại để Cảnh vào khoang điều khiển, còn không gọi bác sĩ.”

“Không sao đâu, Vệ chủ quản, hạch phản ứng nguyên của Mecha đã bị dỡ bỏ.” Nhân viên công tác nói.

“Phải không? Vậy thì tốt.” Thấy Cảnh đi về phía bọn họ, Vệ Thiên Liệt thở dài.

“Cha.” Cảnh nói, “Đưa nó tới phòng thí nghiệm của tôi, đặt ở cửa là được.” Cảnh dặn nhân viên công tác. Nhân viên công tác thành thạo đặt Mecha trên xe vận tải, sau đó đưa đi.

“Con tính làm gì?” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Thực nghiệm, ngày mai cần.” Đây là câu trả lời của Cảnh.

Trầm mặc.

“Anh à, bọn em tính huấn luyện, anh tới xem không?” Mộc Lỗi nhiệt tình nói, rồi đã hối hận, từ năm mười tuổi bị thử ra không có phản ứng U, anh không còn tới sân thí nghiệm, mình nói cái này để làm chi, ngu ngốc, “Xem em, anh à, ngày mai có cuộc thi, hay anh…” Vội cứu bổ.

“Được.” Sau đó bị Cảnh cắt đứt.

“Vậy em và Ngạo đi chọn Mecha.” Có chút kinh ngạc, Lỗi vẫn vội vàng kéo Âu Dương Ngạo đi chọn.

Những người còn lại không nói gì.

“Đi thôi.” Mộc Linh Hạo mở miệng, dẫn bọn họ tới phòng quan sát.

Rất nhanh, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo điều khiển Mecha lên sân, làm vũ khí đơn người cực mạnh của khoa học kỹ thuật hiện đại, Mecha lượng sản rất xấu xí. Binh khí cồng kềnh cao đến bốn mét, vỏ ngoài kim loại màu nâu, súng điện tử, đao cụ sắc bén, so với Mecha đặc biệt định chế, vũ khí là rất ít, dùng để tỷ thí lại vừa lúc.

“Bắt đầu.” Lệnh vừa ra. Hai bên Mecha thần tốc di động, súng điện từ nhắm về phía đối phương, có qua có lại, biểu hiện vững chắc kiến thức cơ bản, động tác linh hoạt, không có cảm giác nặng nề của máy móc, thực lực người thường thấy rõ, bọn họ rất xuất sắc. Vệ Thiên Liệt đáy mắt có tán thưởng, Lý Thiên Cách hô to gọi nhỏ, mà Mộc Linh Hạo không biểu tình, Mộc Cảnh chỉ nhàn nhạt nhìn.

Hơn một tiếng đồng hồ, hai người mồ hôi nhễ ngại, thở hổn hển trong khoang điều khiển, vẫn không phân ra thắng bại.

“Đủ rồi.” Mộc Linh Hạo hạ lệnh dừng lại.

Chốc lát sau, cả hai tới phòng quan sát.

“Thầy ơi, sao rồi? Con tiến bộ không ít đúng không!” Âu Dương Ngạo dẫn đầu hưng phấn hỏi, chờ mong nhìn Mộc Linh Hạo, Mộc Lỗi cũng vậy.

“Tiến bộ? Không, cả hai không hề tiến bộ. Ta rất thất vọng.” Chất giọng Mộc Linh Hạo lạnh lùng, đánh nát nhiệt tình của bọn họ.

“Nguyên soái, bọn họ đã không sai.” Vệ Thiên Liệt nhìn hai đứa bé chăm sóc từ thuở nhỏ rất không đành lòng.

“Cũng chỉ không sai.” Mộc Linh Hạo liếc nhìn cả hai, sau đó rời đi.

“Hai cậu hữu ái thật.” Chất giọng bình thản vang lên, dừng lại nhịp bước của Mộc Linh Hạo.

“Anh nói cái gì!” Âu Dương Ngạo bị Mộc Linh Hạo đả kích có chút xung động, nhìn Cảnh dựa lưng vào tường.

“Chỉ là ca ngợi hữu tình của hai cậu.” Cảnh bình thản đáp, nhưng Âu Dương Ngạo như nghe châm chọc.

“Anh… Lỗi, buông ra.” Cậu muốn động thủ với Cảnh, nhưng bị Mộc Lỗi kéo lại.

Không thèm nhìn bọn họ, Cảnh xoay người đi. Thấy Mộc Linh Hạo đứng ở cửa phòng, cũng không dừng lại.

“Con nhìn ra được?” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Bọn họ đều tránh đi chỗ yếu hại.” Cảnh không quay đầu, đây là câu trả lời của y. Bọn họ đều tránh đi chỗ yếu hại của đối phương, tận lực. Vô Xá cho dù luận bàn cũng không như vậy, vì bọn họ tự tin năng lực của mình sẽ không khiến đối phương chết, cũng tin tưởng đối phương có thể né được. Mà hai người kia tựa như sàng sàng, không phân thắng bại, hữu nghị tốt đẹp cỡ nào, hữu nghị không tín nhiệm.

Mộc Linh Hạo trầm tư, hắn ra vẻ đã xem thường trưởng tử của hắn, nếu y có thể điều khiển Mecha, có lẽ sẽ rất mạnh.

Hai người trong phòng cũng nghe được, cúi đầu trầm tư.

=================