Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 61: BUỔI SÁNG

       

CHƯƠNG 61: BUỔI SÁNG

Ôm lấy nghi hoặc, Cảnh vươn ngón tay vuốt nhẹ mặt Mộc Linh Hạo, không để ý tới hô hấp của người này thay đổi, mi, mắt, mũi, khi chạm đến môi, bị Mộc Linh Hạo cắn, Cảnh lập tức giật tay lại, không phải xấu hổ mà là phản xạ, nhưng bị Mộc Linh Hạo bắt lấy.

“Cảnh Nhi, đang làm gì?” Hắn sớm đã dậy, lại cảm giác người bên cạnh nhìn mình, Mộc Linh Hạo không mở mắt, chìm đắm giữa sung sướng nằm dưới tầm mắt của người âu yếm, tùy ý bàn tay se lạnh kia chạm vào mặt, rất nhẹ, rất thoải mái cũng rất ngứa, thẳng đến khi ngón tay ấy muốn chạm vào môi, hắn nhịn không được khinh bạc một thoáng, nhận thấy Cảnh né tránh, hắn bắt lấy tay Cảnh.

Cảnh Nhi, vì xưng hô này mà nhíu mày, bất quá là xưng hô, cũng không quan trọng.

“Nhìn cha.” Cảnh không thấy hành động bị phát hiện là đáng xấu hổ, chỉ là ngạc nhiên Mộc Linh Hạo cắn ngón tay mình, theo tiềm thức né tránh, bị bắt được rồi hỏi, Cảnh thành thật đáp.

“À, đẹp không?” Phản ứng bằng phẳng này của Cảnh Nhi rất khả ái, Mộc Linh Hạo cầm tay của Cảnh đặt trước ngực, ngậm nụ cười hỏi.

“Kém Đế và Clovis, xấp xỉ Khiêm.” Cảnh nói ra tổng kết.

“Đó là đẹp.” Dung mạo của Đế và Clovis thuộc về cấp bậc phi nhân, Khiêm lớn lên không sai, lấy tiêu chuẩn của Cảnh hẳn là đẹp. Bất quá vì sao lại so sánh với người của Vô Xá, Mộc Linh Hạo rất bất mãn, vì sao tiêu chuẩn của Cảnh là những người đó.

“Đẹp.” Là sự thật không tất giấu diếm. Lời của Cảnh khiến sự bất mãn của Mộc Linh Hạo tan thành mây khói, Cảnh Nhi khen hắn, Mộc Linh Hạo rất vui.

“Vậy mê ta sao?” Mộc Linh Hạo đùa giỡn hỏi, hắn phát hiện tán gẫu với Cảnh cũng không sai.

“Không.” Cảnh trả lời như đinh đóng cột.

“Em không thể gạt ta tí ư?” Chỉ dựa vào bề ngoài có thể mê hoặc Cảnh Nhi, vậy hắn sẽ dễ dàng không ít, đáng tiếc. Bất quá nếu chỉ là bề ngoài, người của Vô Xá không kém, nếu Cảnh Nhi nhìn bề ngoài, không phải đã sớm bị Đế và Clovis mê hoặc, may mắn Cảnh Nhi của ta là người không bị bề ngoài mê hoặc. Nghĩ vậy Mộc Linh Hạo triệt để quên đi đáng tiếc, kiêu ngạo thay cho Cảnh.

“Vì sao phải gạt cha?” Cảnh nghi hoặc hỏi, nói ra sự thật có gì sai chứ?

“Khi em ở Vô Xá không nói dối sao?” Mộc Linh Hạo hỏi, Cảnh Nhi không thể không biết nói dối đi?

“Nói, nhiệm vụ cần nói rất nhiều.” Y không ngốc, có một số việc không thể nói thật thì phải nói dối, y sao có thể không biết.

“Vậy sao không gạt ta?” Không thể để ta hài lòng tí ư.

“Đối với đồng bạn, ta sẽ không.” Y không phải không biết nói dối, chỉ là nói dối là đối với râu ria, đối với đồng bạn, nếu không muốn nói thì sẽ giấu diếm, không tính nói dối.

“À.” Cảnh Nhi rất không hiểu phong tình, ai, tương lai khổ lắm đây. Giờ Cảnh Nhi vẫn coi hắn là đồng bạn, bất quá tương lai còn dài. Sau khi Cảnh đáp ứng cho Mộc Linh Hạo một cơ hội, tự tin của hắn cấp tốc sống lại.

Trộm hương trên môi Cảnh, trước khi Cảnh phản ứng, đã đứng dậy, lấy quần áo trong tủ đặt ở phòng tắm. Cảnh phản ứng lại rồi, đột nhiên nghĩ mình tựa hồ đáp ứng một chuyện rất tệ, bất quá người của Vô Xá không biết hối hận. Sau khi Mộc Linh Hạo ra khỏi phòng tắm, y không nói gì thêm, bước vào.

Mộc Linh Hạo lại chọn một bộ màu trắng, mỗi một món trong tủ đều là hắn tự chọn, mỗi một vật đều là thiết kế của đại sư, nhìn qua bình thường, lại cực kỳ quý báu, điệu thấp mà xa hoa. Khi hắn gặp người của Vô Xá, bọn họ đã nói cho hắn biết, Cảnh Nhi rất không chú trọng bề ngoài, nếu không phải bọn họ tam thân ngũ lệnh, Cảnh Nhi có lẽ vẫn giữ cái vẻ âm trầm, nên bọn họ giao nhiệm vụ chỉnh chu Cảnh cho hắn, đồng thời nói cho Cảnh sau này ngoại trừ tống táng phục, tất cả ăn mặc phải nghe Mộc Linh Hạo,

nhiệm vụ này Mộc Linh Hạo trăm phần trăm cam tâm tình nguyện nhận. Từ một khắc đó, hứng thú yêu thích của hắn tăng thêm chuẩn bị đồ cho Cảnh Nhi.

Khi Cảnh ra khỏi phòng tắm đã mặc đồ Mộc Linh Hạo chuẩn bị, không biết vì sao Mộc Linh Hạo yêu cầu y mỗi buổi sáng phải làm như vậy, y thấy không quan trọng nên đáp ứng.

Mộc Linh Hạo cẩn thận mặc vào chiếc áo khoác cuối cùng cho Cảnh, gài nút, ừ, ánh mắt hắn không sai, bộ này rất hợp với Cảnh, thiết kế sư của bộ này tiền thưởng gấp bội. Mộc Linh Hạo tài đại khí thô, có thể khiến hắn thoả mãn, hắn sẽ không keo kiệt tiền tài.

Cảnh yên lặng tùy ý Mộc Linh Hạo quay y như model, vì sao đồng bạn nghiêm khắc với trang phục của y vậy, bất luận là kiểu tóc hay cách ăn mặc đều phải quy định. Hình tượng trước đây của y kém lắm sao, mặt mũi bình thường, quần áo tùy tiện là được, vì sao bọn họ đều như vậy. Cảnh rất không xấu hổ nghĩ. Từ những thứ Cảnh thiết kế và biểu hiện trước đây có thể nhìn ra được Cảnh là một người theo chủ nghĩa thực dụng.

“Được rồi.” Thoả mãn nhìn Cảnh, mỗi lần mặc đồ cho Cảnh, tâm tình Mộc Linh Hạo đều rất tốt. Hắn biết Cảnh không để ý mình xích loã trước mặt người khác, thế nên hắn mới yêu cầu Cảnh mặc trước một

bộ phần trong phòng tắm, bằng không hắn căn bản không thể nhìn thẳng vào Cảnh, càng miễn bàn mặc đồ cho Cảnh, hắn làm được chỉ là mặc áo khoác, bởi vậy tất cả quần áo thiết kế hắn đều yêu cầu là nhiều ,loại kết hợp, hắn sẽ không để lạc thú ấy bị cướp, dù sao quần áo đều dùng vải đặc thù, cho dù mặc giữa hè cũng không thấy nóng.

Mặc đồ cho Cảnh Nhi là một việc vui vẻ, bất quá chạm vào người mình yêu, ngửi mùi hương sau khi tắm, hắn không thể không phản ứng, sửa soạn xong cho Cảnh, là lúc hắn vào phòng tắm dùng nước lạnh dập tắt dục hỏa.

Căn bản không biết sự dày vò của Mộc Linh Hạo, Cảnh thấy Mộc Linh Hạo vào phòng tắm liền gọi Raphael.

“Chủ nhân.” Raphael ưu nhã hành lễ.

“Thu thập tất cả tư liệu về tình yêu.” Cảnh ra lệnh.

“Dạ.” Chủ nhân sẽ không vô duyên vô cớ yêu cầu những tư liệu này, hẳn là Mộc Linh Hạo đại nhân bày tỏ, vậy là chủ nhân đã biết, làm IS tiên tiến nhất, suy nghĩ logic của Raphael tuyệt không kém. “Chủ nhân, cho phép Raphael hỏi Mộc Linh Hạo đại nhân đã nói gì?” Dưới nguyên tắc, Raphael hỏi.

“Cha nói yêu ta.” Raphael hỏi vậy, là có chuyện gạt y, dưới trình tự logic cài đặt, xem xét có thể tiết lộ không? Có thể khiến Raphael bảo mật chỉ có Đế. Là vì Mộc Linh Hạo?

“Chủ nhân, trong tư liệu ở chung đoạn ngày trước của ngài và Mộc Linh Hạo đại nhân, có một phần ghi lại, Đế đại nhân dặn tạm thời đừng báo cho ngài, giờ ngài đã biết cảm tình của Mộc Linh Hạo đại nhân, ngài có muốn tuần tra không?” Nếu chủ nhân đã biết, vậy tư liệu không có tất yếu bảo mật, trình tự đặt ra có một điều, dù là mệnh lệnh của Đế đại nhân, dưới tình huống chủ nhân biết chân tướng, cho phép tiết lộ.

“Điều ra tư liệu.” Cảnh khó được hiếu kỳ. Có ghi lại, hẳn là ghi lại sau trận chung kết, nhưng ở chung giữa y và Mộc Linh Hạo y đều biết, có cần bảo mật sao? Hơn nữa là cảm tình Mộc Linh Hạo dành cho y.

“Dạ.” Raphael điều ra tư liệu. Chuyện xảy ra vào đêm ấy xuất hiện trước mặt Cảnh.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo chạm vào y khi y hôn mê, thấp giọng kể ra cảm tình, rồi hôn y, không phải hôn khẽ, mà là hôn sâu, không chỉ một lần. Đúng lúc này cửa phòng tắm mở.

Thâm Uyên Chi Liêm