Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 62: SẼ KHÔNG SAI MẤT NỮA

       

CHƯƠNG 62: SẼ KHÔNG SAI MẤT NỮA

Khi Mộc Linh Hạo ra khỏi phòng tắm, thấy Cảnh ngồi bên mép giường nhìn màn hình, mà trên màn hình là hình ảnh ngày đó hắn nhận ra cảm tình dành cho Cảnh Nhi, đang hôn Cảnh Nhi. Mộc Linh Hạo nhìn thoáng Raphael xuất hiện trong phòng, khẳng định là gián điệp này,

cả chuyện này cũng ghi lại, không cho Raphael ghi lại tình huống ở chung của hắn và Cảnh là đúng. Thở dài, tới ngồi bên Cảnh, vươn tay ôm, không cự tuyệt, đó là không giận?

“Cha, là từ khi đó yêu ta sao?” Cảnh xem xong tư liệu, cho Raphael lui, hỏi Mộc Linh Hạo đang ôm mình.

“Phải, khi đó ta phát hiện ta yêu em.” Mộc Linh Hạo không lảng tránh. Cảnh phản ứng luôn rất ngoài ý muốn, là người yêu còn có thể nói tình thú, đổi lại người thường, khẳng định phẫn nộ, thừa dịp người ta ngủ say, làm ra chuyện này. Ai bảo hắn trước đây coi thường Cảnh Nhi, khi muốn lưu ý, Cảnh Nhi đã lãnh đạm, chạm vào cũng không cho, nếu không thừa dịp thâu hương, hắn không biết lúc nào mới có thể. Đối với chuyện này, hắn không cho rằng sai, trái lại đắc ý.

“À.” Hồi tưởng lại những ngày ở chung, xác thực từ khi đó sự việc bắt đầu khác, sự thay đổi của Mộc Linh Hạo cũng là từ ngày ấy.

“Nụ hôn của cha không giống.” Cảnh so sánh tình huống khi đó và khoảng thời gian này, tìm ra sự chênh lệch, thành thật kết luận, Mộc Linh Hạo thời gian này đối với y là hôn nhẹ, trán và mặt, nhiều nhất là hôm qua phát triển đến hôn môi, cũng là nhẹ nhàng. Mà ghi lại, là hôn sâu.

“Ta có thể hôn em như thế ư?” Mộc Linh Hạo mang theo chờ mong bất an hỏi, hắn

có thể tiến thêm một bước ư? Chỉ là hôn nhẹ sao có thể thỏa mãn ái luyến đã khắc vào linh hồn, hắn có thể chờ mong Cảnh cho phép sao.

“Có thể.” Hôn cũng đã hôn, sâu hoặc nhẹ không gì khác nhau. Không tự giác Cảnh bán mình.

Nghe được đáp án, Mộc Linh Hạo kéo Cảnh lại, một tay đè đầu Cảnh, một tay nâng hàm dưới, ấn môi, mừng như điên giữ lấy, lại không mất ôn nhu.

Môi chạm môi, Mộc Linh Hạo cẩn thận ngậm lấy cánh môi mỏng của Cảnh, liếm mút, thử vươn lưỡi, thoáng dùng sức ở hàm trên, Cảnh không chối từ, thuận theo mở cửa, để Mộc Linh Hạo vào. Lưỡi đầu tiên lướt qua răng, rồi tiếp xúc trắng mịn mềm mại, xúc cảm tốt đẹp ấy, khiến Mộc Linh Hạo yêu cầu càng nhiều, đùa giỡn không tha bất kỳ góc tối, lý trí theo dần biến mất, môi và lưỡi ngày càng xâm nhập, dây dưa, trầm mê trong đó. Thẳng đến khi người trong lòng cảm thấy khó chịu, vươn tay đẩy ra bàn tay hắn đặt sau đầu, Mộc Linh Hạo mới lưu luyến buông, giữa môi và môi kéo thành chỉ bạc mập mờ.

Lấy thực lực của bọn họ sau nụ hôn nồng nhiệt như vậy, cũng không khỏi thở dốc. Mộc Linh Hạo nhìn khuôn mặt của Cảnh, ửng đỏ nhiễm lên trắng nõn bình tĩnh vô ba thường ngày, đôi môi mỏng hồng bị hắn hôn đến ánh lên sắc nước hồng nhuận, hầu kết run động. Hắn rất muốn làm lại, nhưng không được, hắn sẽ không giữ được, sẽ ngày một làm càn.

“Khó chịu sao? Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo đè xuống dục niệm xung động, hỏi. Hắn không muốn Cảnh Nhi có cảm giác khó chịu, nếu Cảnh Nhi thấy khó chịu, hắn sẽ không làm, thẳng đến khi lại được Cảnh Nhi cho phép.

“Không.” Đây là hôn sâu ư? Lưỡi vươn vào, hô hấp bị chặn, rất khiến người khó thở, nhưng không khó chịu.

“Ghét không?” Ôm lấy Cảnh, cằm gác lên vai, bình phục nỗi lòng.

“Không ghét.” Ngẫm lại, vừa rồi không khiến y có cảm giác ghét.

“Ta sau này có thể hôn em như vậy chứ?” Mộc Linh Hạo hỏi, hắn muốn được Cảnh cho phép. Cảnh Nhi không khó chịu, cũng không ghét, vậy sau này hắn có thể hôn y không?

“Có thể.” Cảnh không ghét Mộc Linh Hạo hôn y, “Đừng để ta có cảm giác tắt thở.” Chỉ có yêu cầu này.

Rời khỏi đầu vai, điểm nhẹ mũi Cảnh, “Em có thể dùng mũi.” Cảnh nhận lời, khiến tâm tình Mộc Linh Hạo rất tốt, nghe yêu cầu của Cảnh càng tốt hơn, Cảnh, chưa từng bị hôn.

“À.” Thì ra là vậy, miệng bị chặn, mũi có thể thở. Cảnh xác thực chưa từng bị hôn.

“Cảnh Nhi, em trước đây có hôn qua ai khác không?” Mộc Linh Hạo giấu diếm tâm nhãn hỏi, hắn có thể chiếm được nụ hôn đầu tiên của Cảnh không? Nụ hôn đầu tiên của Cảnh, suy nghĩ này khiến Mộc Linh Hạo mừng rỡ như muốn bay lên.

“Có.” Trong một nhiệm vụ, bị một người uống say hôn, tuy rằng chỉ là chạm, bất quá là hôn đi? Còn có… Cảnh cẩn thận nhớ lại.

“Ai?” Đáp án của Cảnh khiến Mộc Linh Hạo nguy hiểm nheo mắt, dám hôn Cảnh Nhi, hắn muốn giết kẻ này, Cảnh Nhi là có thể chạm vào sao. Mộc Linh Hạo thầm phán kẻ này tội lớn không thể tha.

“Quên rồi.” Một tiểu nhân vật không đáng chú ý.

“Chết chưa?” Mộc Linh Hạo xác nhận, nếu Cảnh Nhi đã quên, kẻ này lại chưa chết, hắn sẽ hỏi Vô Xá, tìm ra, dùng cách tàn nhẫn nhất giết. Đủ mọi kiểu chết tàn khốc nhất hiện lên trong đầu Mộc Linh Hạo.

“Chết rồi.” Y không để ý, khi hoàn thành nhiệm vụ, tinh cầu kia vẫn chưa có năng lực bay vào vũ trụ, lại triệt để bị hủy diệt, tuyệt đối không có ai còn sống.

“Hừ.” Mộc Linh Hạo hừ nhẹ, xem như may mắn, đã chết rồi, bằng không tuyệt không buông tha.

“Cha, cha đố kị?” Nhận ra sát ý của Mộc Linh Hạo, Cảnh hỏi. Cảm tình ám sắc này là đố kị ư? Vì sao?

“Phải, Cảnh Nhi, ta đố kị, ngoại trừ mình ta không muốn bất kỳ kẻ nào chạm vào em, nó sẽ khiến ta đố kị muốn giết kẻ đó.” Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh nói, để Cảnh thấy đố kị sát ý và nghiêm túc ở đáy mắt hắn.

“A.” Người này là nghiêm túc, Cảnh biết, nếu có người dám chạm vào y, hắn tuyệt đối không bỏ qua. Râu ria y không quan tâm, nhưng “Người của Vô Xá không cho.” Đối với đồng bạn có thể nào ôm sát ý, tuyệt đối không cho. Nếu Mộc Linh Hạo ôm sát ý với người của Vô Xá, y sẽ rời đi, ôm sát ý với đồng bạn, không có tư cách thành đồng bạn. Lời này là cảnh cáo.

“Ta biết, bọn họ là ngoại lệ.” Cảnh Nhi rất trọng thị Vô Xá, đối với Vô Xá hắn có thể đố kị, lại không thể có sát ý, bằng không, Cảnh Nhi sẽ lập tức rời đi, Mộc Linh Hạo biết, đây là điểm mấu chốt, chỉ cần không chạm đến sợi dây này, Cảnh Nhi sẽ ở bên hắn, bất luận làm ra chuyện quá phận cỡ nào, chỉ cần không chạm đến nó, Cảnh Nhi sẽ tha thứ. Chỉ có điểm này, là kiêng kỵ tuyệt đối không thể vi phạm, hắn nhớ kỹ, một khắc không dám quên. Vì hắn sợ Cảnh Nhi rời đi, lấy thực lực của Cảnh Nhi, muốn tránh hắn, không cho hắn tìm được là rất dễ, thế nên kiêng kỵ này không thể vi phạm, một ngày vi phạm, không thể vãn hồi, tất cả hiện tại sẽ biến mất, hắn thừa nhận không nổi cái giá ấy. Lại rất ghét cảm giác này, đáy lòng Cảnh quan trọng nhất vĩnh viễn không phải hắn, hắn bất lực, người của Vô Xá, ràng buộc giữa bọn họ, hắn chém không đứt, chỉ có thể dễ dàng tha thứ. Tôn Hoàng cũng thế, mới muốn thân là đối tinh bọn họ cho Vô Xá hạnh phúc, bảo trì khoảng cách tốt nhất với nhau.

Bầu không khí khó được hài hòa, rơi vào trầm mặc. Người không hiểu nhìn kẻ âm thầm suy sụp.

“Cho cha.” Cảnh bật một màn hình trước mặt Mộc Linh Hạo.

“Đây là gì?” Mộc Linh Hạo nhìn tư liệu rậm rạp.

“Tư liệu Vô Xá soạn ra.” Đây là tâm huyết nhiều năm của Vô Xá, là hệ thống thuộc về bọn họ.

Bật ra xem.

“Lực lượng của cha rất mạnh, khống chế rất tốt, nhưng vận dụng và điều phối quá tệ, đây là hệ thống thuộc về Vô Xá do chúng ta soạn ra, cha, đây là sự thừa nhận dành cho cha. Khi cha vào một bước kia, mới có tư cách xem,” Cảnh nghiêm túc nói.

“Ta đã biết.” Mộc Linh Hạo biết thứ này trân quý cỡ nào, đó là tâm huyết của Cảnh và Vô Xá, là tâm đắc những cường giả này tổng kết, giao cho là nhận đồng cũng là chính thức thừa nhận. Lực lượng của hắn là mạnh, nhưng hắn vẫn chưa thói quen dùng nó để đối địch, tư liệu này có thể khiến hắn tiến thêm một bước, hắn giờ chỉ là tiếp cận Cảnh, vẫn có khoảng cách.

Mộc Linh Hạo nghiêm túc đọc, đối chiếu tâm đắc của mình, phát hiện chênh lệch giữa hắn và Vô Xá rất lớn, tư liệu này bày ra một loạt hệ thống, lại dung làm một thể, từ đó có thể thấy Vô Xá là kỳ tài ngút trời nhường nào. Chỉ là một tí, đã để hắn được lợi không ít, khi hắn học xong, thực lực của hắn sẽ bước một bước nhanh, chân chính tiếp cận Cảnh, có thể sánh vai với Cảnh, chênh lệch có, lại không quá lớn. Mộc Linh Hạo càng xem càng kính nể, Vô Xá tuyệt đối không thể là địch.

Hỏi Cảnh Nhi vài điểm không rõ, Cảnh Nhi cẩn thận giảng giải. Mộc Linh Hạo càng hiểu, hắn đã từng đánh mất một thiên tài thế nào, nếu hắn đã từng hơi tí lưu ý, Cảnh Nhi sẽ là người thừa kế hắn thoả mãn nhất, nhưng giờ Cảnh Nhi đã không lưu ý một Mộc gia nho nhỏ, thậm chí Ốc Lam cũng quá nhỏ, bao quát vị diện này. Hắn sao mà may mắn, không sai mất một thiên tài như vậy, nếu Cảnh Nhi ngày đó không thay hình đổi dạng xuất hiện trước mặt hắn, nếu Cảnh Nhi không phải vì nhàm chán mà phát minh năng nguyên tinh, hắn có phải sẽ lại sai mất y? May là, thật may là, ngày đó về nhà, ngày đó Cảnh Nhi thay hình đổi dạng, may là ngày đó khó được quan tâm Cảnh Nhi, tất cả ngày sau, để ta lưu ý em, may là, ta không sai mất ngươi nữa. Chỉ có em, là ta không thể mất, Cảnh Nhi, yêu em rồi, ta không thể tưởng tượng một ta không yêu em. Cảm ơn em cho ta cơ hội, lúc này ta sẽ không sai mất nữa, tuyệt đối không.

Thâm Uyên Chi Liêm