Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 64: QUYỀN HẠN

       

CHƯƠNG 64: QUYỀN HẠN

Buổi sáng ngày này vẫn không thay đổi, Cảnh theo thói quen tỉnh lại trong lòng Mộc Linh Hạo.

“Happy Birthday, Cảnh Nhi của ta.” Mộc Linh Hạo nói với Cảnh, sau đó là một nụ hôn sâu triền miên cực điểm. Hắn đã nghiện rồi, có thể hôn người mình yêu, mỗi ngày không thể thiếu nó.

Hai người môi lưỡi dây dưa hồi lâu mới buông. Mộc Linh Hạo ôm chặt người trong lòng, như mộng vậy, có thể ôm lấy y, hôn y, mỗi một lần hắn đều phải xác nhận người này là thật trong lòng hắn, không phải mộng.

Mộc Linh Hạo như khi bình thường, đứng dậy chọn đồ cho Cảnh, nhưng ở hôm nay, bị Cảnh kéo lại, đặt trên giường, mập mờ giao triền.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo bị y đặt dưới thân, khuôn mặt cả hai kéo gần, cảm giác những tiếng hít thở của nhau.

Nguy rồi, Mộc Linh Hạo thầm hô. Buổi sáng vốn là thời khắc dễ xung động, sau khi hôn Cảnh hoả khí của hắn rất lớn, bất quá có thể nhịn xuống, chuẩn bị tốt cho Cảnh, vào phòng tắm xối nước lạnh là giải quyết. Nhưng, giờ Cảnh dựa gần vậy, nghiêm túc nhìn hắn, đôi mắt như thâm đàm màu đen khiến hắn mê muội chỉ chiếu ra bóng hắn, tiếng hít thở của bọn họ quấn lấy nhau, đôi môi bị hắn hôn đến hồng nhuận gần trong gang tấc, thật muốn làm một lần nữa. Dục vọng ngẩng đầu, hắn biết lều đã căng lên. Không được, vậy không được.

“Cảnh Nhi, có việc gì sao?” Kiềm chế dục niệm bừng bừng phấn chấn, Mộc Linh Hạo ôn nhu hỏi.

Cảnh không để ý, thò tay xuống, sắc mặt bình tĩnh đặt lên lều của Mộc Linh Hạo.

Buổi sáng ngày này trang viên Chiến Thần rất náo nhiệt, vì yến hội buổi tối tích cực chuẩn bị. Bất luận là người thừa kế Mộc Lỗi, hay mẹ cậu Trần Lâm, đều không thể không nghiêm túc, vì đó là mệnh lệnh của chủ nhân chân chính trang viên này, Chiến Thần bệ hạ.

Làm mẹ người thừa kế Trần Lâm tuy rằng vui thay cho con trai mình, nhưng đối với yến hội sinh nhật long trọng chuẩn bị cho Cảnh vẫn có bất mãn, bà biết y không thể trêu chọc, bất quá thầm nghĩ hẳn có thể đi? Nhưng dù là như vậy, bà cũng nghiêm túc, không thể qua loa, hai người ấy, ở đây không ai dám vi phạm.

Mà làm khách quen hiện nhậm chấp chính quan Âu Dương Trạch, trợ thủ Lý Thiên Cách, chủ quản an toàn Vệ Thiên Liệt sớm đã tới rồi. Âu Dương Ngạo đi theo, giờ đang tán gẫu với Mộc Lỗi. Từ khi Lỗi làm người thừa kế, cậu cũng bị cha mình bắt đi chia sẻ công tác, đã lâu không nói chuyện. Ngoại trừ bọn họ, còn có một người đàn ông cứng rắn.

Các trưởng bối hàn huyên, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo về phòng.

“Mệt chết tôi, Lỗi, cậu thế nào?” Âu Dương Ngạo nhoài lên sô pha, tố khổ. Bận chết đi được, văn kiện từ chồng này sang chồng khác, VR tu luyện không thể bỏ lỡ, mỗi ngày tăng cường. Nghe lão ba nói thầy và anh Cảnh rất thảnh thơi mà ẩn cư, cậu không thể không sinh ra chút oán hận, vì sao bọn họ vất vả như vậy.

“Không kém, Mộc gia rất nhiều việc.” Khoảng thời gian này cậu cũng không thoải mái, như Ngạo vậy, cậu tiếp nhận Mộc gia, nhận rồi mới biết thế lực Mộc gia lớn hơn cậu vẫn cho rằng, vừa bận rộn Mộc gia, vừa không bỏ lỡ tu luyện tự thân. Bận đến không có thời gian tự hỏi một số vấn đề phiền lòng.

“Chúc mừng cậu đã thành người thừa kế.” Âu Dương Ngạo mừng cho Lỗi, bất quá cậu và hảo hữu vẫn có chút khoảng cách, ừ, phải cố gắng.

“Có gì đáng chúc mừng cả.” Lỗi cười khổ, trước mặt bạn tốt cậu không cần che giấu, phiền não cũng dâng lên. Có cha ở đây cấp dưới của Mộc gia không nói gì về việc cậu thừa kế, công tác cũng nghiêm túc khai cáo, không có phản đạn, nhưng không ai thừa nhận cậu, bọn họ đều nghĩ vì sao là cậu, mà không phải người anh không thể đo lường kia. Giờ cậu mới biết không được thừa nhận là đáng sợ biết bao, anh có thể đi ra, nhẫn qua rất không dễ dàng. Vứt bỏ quá khứ, anh cậu mang theo lực lượng tuyệt vọng xuất hiện trước mặt thế nhân, trái tim của anh rất mạnh, một ngày nghĩ vậy, Mộc Lỗi nén không được kính phục, không hề oán hận, giờ anh và cha là người cậu sùng kính nhất. Cậu bội phục anh, không phải lực lượng, mà là trái tim, kiên cường cậu bây giờ vẫn chưa có được, “Chỉ là thứ cha và anh không cần.” Đúng vậy, Mộc gia này không thể lưu lại hai người con xuất sắc nhất của nó, Mộc gia quá nhỏ.

“Lỗi, đừng so sánh mình với bọn họ, bọn họ là người của một tầng khác.” Ngạo không tán thành bạn tốt rơi vào cảm xúc như vậy, tu luyện tư liệu trên VR, cậu chân chính nhận ra sự chênh lệch giữa bọn họ tựa như vực sâu, không thể vượt qua, cả đời này, bọn họ không thể nào đuổi theo.

“Tôi biết, chỉ là gần nhất quá nhiều việc, muốn phát tiết tí thôi, tôi biết mình nên làm gì.” Mộc Lỗi cười nói, cậu biết rất rõ, từ lâu cũng đã buông xuống, giờ cậu thừa kế Mộc gia, Mộc gia dưới sự tồn tại của cha và anh, chỉ biết càng mạnh, cậu cần làm là nắm giữ nó, cậu dù sao đã nhận sự giáo dục của cha, thế nào thua kém chứ. Ánh mắt Chiến Thần bệ hạ là không sai, cậu sẽ khiến thế nhân biết cậu có lẽ không có thực lực gọi người tuyệt vọng như anh, nhưng cậu là người thừa kế hợp cách của Mộc gia.

“Vậy thì tốt. Tu luyện của cậu đến cấp mấy?” Âu Dương Ngạo đổi đi chủ đề chọc người không vui.

“Chỉ vừa bắt đầu, qua cấp hai, chưa vào cấp ba.” Đại bộ phận người thường vẫn bồi hồi ở cấp một, Mechanic rất dễ vượt qua, tiến về phía đỉnh phong cấp hai, chuẩn bị trùng kích cấp ba. Cấp hai đã là rất giỏi.

“Giống tôi, sao so không.” Quả nhiên là bạn tốt và đối thủ duy nhất cậu thừa nhận, cho dù bận rộn cũng có thể nghiêm túc tu luyện.

“Được, chờ yến hội kết thúc, lần này tôi thắng chắc rồi.” Ở bên bạn tốt rất thoải mái.

“Thắng là tôi.” Lỗi, đã không sao rồi.

Cả hai cãi nhau ầm ĩ, quên đi những chuyện không vui và phiền lòng, bọn họ còn trẻ không phải sao?

Chỗ trưởng bối.

“Bác Quỳnh, sếp Linh lúc nào sẽ tới.” Hàn huyên xong với Trần Lâm, được quản gia dẫn tới phòng khách nhỏ, Âu Dương Trạch hỏi. Giờ người bên ngoài đều xưng hô Mộc Linh Hạo là Chiến Thần bệ hạ, hoặc bệ hạ, xưng hô ban đầu chỉ có mấy người thân cận như bọn họ.

“Không biết, lão gia lúc nào muốn tới thì sẽ tới.” Bác Quỳnh cũng đoán không rõ.

“Phải không?” Sếp Linh bị anh phiền quá, đã tắt thông tin, giờ căn bản không gọi được. Ở Liên Bang có

thể liên hệ Raphael chỉ có anh thân là chấp chính quan, Thiên Cách, Thiên Liệt, Lỗi và Ngạo người khác căn bản không cho phép.

Cho bác Quỳnh rời đi. Mở Smart Brain, một Virtual Imaging xuất hiện, hình tượng của Smart Brain là tự đặt ra, tính cách cũng vậy, bị Raphael châm chọc khiêu khích đả kích riết, Smart Brain anh đặt ra cho mình là loại hình không nhiều lời, anh định thiết kế ưu nhã hữu lễ, nhưng nghĩ tới Raphael, xin thôi. “Chủ nhân.” Virtual Imaging nói.

“Kết nối Raphael.” Âu Dương Trạch trực tiếp ra lệnh.

“Xin chờ, đang kết nối với Raphael đại nhân.” Các Smart Brain xưng hô sự tồn tại quản lý tất cả tư liệu, đẳng cấp cao đẳng hơn mình là đại nhân, tuy không có trí tuệ, bất quá chúng vẫn biết Raphael cách chúng rất xa.

Chốc lát sau, hình ảnh cũng không thèm hiện. “Có chuyện gì? Chấp chính quan đại nhân.” Chất giọng hữu lễ xa cách vang lên.

“Có thể gọi sếp Linh nhanh lên không?” Đối với IS nắm giữ tất cả tư liệu Liên Bang, thuộc về Cảnh, anh không dám đắc tội, anh biết năng lực của hắn, ngày sau phải truyền những điều này cho người kế nhiệm, thời gian này làm chấp chính quan, anh đã muốn về hưu, bận quá rồi, ai có thể tới nhận ca của anh.

“Xin lỗi, không có chủ nhân gọi về, ta sẽ không xuất hiện, trừ phi quan hệ đến an nguy của chủ nhân.” Raphael cự tuyệt.

“Chính là về an nguy của bọn họ. Tôi muốn gặp bọn họ.” Âu Dương Trạch nổi giận.

“Ta không cảm thấy nơi này có bất kỳ thứ gì có thể gây nguy hiểm cho chủ nhân.” Raphael nói.

“Có kẻ muốn giết bọn họ.” Âu Dương Trạch rống.

“Một lũ kiến mà thôi, bé nhỏ không đáng kể.” Raphael trào phúng.

“Cậu biết à.” Âu Dương Trạch kinh ngạc.

“Đương nhiên, ta quản lý tất cả tư liệu Liên Bang, không có việc gì mà ta không biết.” Ngoại trừ tình huống hiện tại của chủ nhân và Mộc Linh Hạo đại nhân.

“Sếp Linh cũng biết.” Anh vội vã chạy tới là vì cái gì.

“Đương nhiên, chuyện này ta đã sớm báo cho chủ nhân.” Raphael dễ dàng đả kích Âu Dương Trạch. Đối với kẻ tính mưu hại chủ nhân, cho dù bé nhỏ không đáng kể hắn cũng phải báo.

Âu Dương Trạch nhụt chí ngồi về sô pha, quan tâm sẽ bị loạn, anh sao lại quên chứ, có Raphael, có gì có thể gạt bọn họ.

“Vì sao không cho tôi biết?” Làm chủ quản tình báo Lý Thiên Cách sáng nay nhận được tin, vội kéo bọn hồ ly chết tiệt tới, mà tin tức này đối hai người kia đã là vô dụng, chủ quản tình báo như anh là lấy làm trang trí sao. Lý Thiên Cách bất mãn.

“Ông không hỏi.” Raphael ưu nhã hữu lễ, nhưng người nghe rất giận.

“Ha, vậy về sau tình báo của tôi có thể cố vấn cậu ư.” Nụ cười trên mặt Lý Thiên Cách rất giả.

“Đương nhiên, ông có quyền hạn đó, tất cả tư liệu đều có thể thông qua Smart Brain tuần tra.” Raphael nói chọc người hộc máu.

Lý Thiên Cách ai oán, vậy anh mệt chết mệt sống công tác là vì sao, chỉ cần cố vấn anh có thể biết tất cả.

“Lý Thiên Cách tiên sinh, chỉ cần sở hữu Smart Brain, ta có thể biết tất cả… Liên Bang không ai có thể tránh thoát được ta. Ngài là chủ quản tình báo, xin hãy lưu ý tin tức Smart Brain, Liên Bang ngoại trừ chủ nhân của ta và Mộc Linh Hạo đại nhân, bao quát tình báo của chấp chính quan ngài đều có thể tuần tra. Đây là tín nhiệm Mộc Linh Hạo đại nhân dành cho ngài, ngoại trừ nhiệm kỳ của ngài, quyền hạn này, hạ nhậm tuyệt đối không có.” Raphael dễ dàng phủ định công tác của Lý Thiên Cách, cũng cho anh biết quyền hạn gần với hai người kia. Dịu lòng Lý Thiên Cách không ít, vậy anh không phải có thể biết rất rất nhiều tư ẩn của hồ ly chết tiệt. Nghĩ vậy tâm tình Lý Thiên Cách khá hơn, trên mặt xuất hiện nụ cười ngả ngớn quen thuộc nhìn Âu Dương Trạch, mà sắc mặt Âu Dương Trạch đã là xấu xí, không được anh phải bảo sếp Linh thủ tiêu quyền hạn này.

“Bao quát của tôi ư?” Người đàn ông cứng rắn theo bọn họ vào mở miệng, chất giọng khàn khàn, âm điệu lạnh lùng. Anh không tin lời Raphael, anh hiện đang đeo Smart Brain, nhưng anh không tin trên đời có người có thể biết tất cả về anh, vì quá khứ của anh không có ghi lại gì.

“Đương nhiên, bao quát ngài, đệ nhất sát thủ, Ẩn Sát tiên sinh, còn có sinh ra của ngài ta cũng biết.” Nói xong lời khiến Ẩn Sát kinh ngạc, Raphael tắt thông tin. Lưu lại Ẩn Sát kích động.

“Nói rõ ràng.” Ẩn Sát quát, nhưng Ẩn Sát không có tư cách ra lệnh cho Raphael.

Thâm Uyên Chi Liêm