Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 65: ĐỐ KỊ

       

CHƯƠNG 65: ĐỐ KỊ

Hãy để chúng ta chuyển tầm mắt về phía hai người trên giường phòng ngủ duy nhất của biệt thự vì không bị tục sự quấy rầy mà chiếm diện tích rất lớn ở hậu sơn trang viên Chiến Thần này.

“Cảnh Nhi, có việc gì sao?” Kiềm chế dục niệm bừng bừng phấn chấn, Mộc Linh Hạo ôn nhu hỏi.

Cảnh không để ý, thò tay xuống, sắc mặt bình tĩnh đặt lên lều của Mộc Linh Hạo.

Chỉ là chạm vào, thứ giữa chân Mộc Linh Hạo càng căng lên, ôn độ hoả nhiệt cách quần có thể cảm giác được. Mộc Linh Hạo vô thức rên rỉ, rất mất mặt, Cảnh Nhi căn bản chưa làm gì, hắn đã thấy thật thoải mái, chết tiệt.

Cảnh rất kinh ngạc, chỉ là chạm một cái, thứ này đã lớn hơn, hơn nữa Mộc Linh Hạo là làm gì, là thống

khổ hay vui vẻ? Bất quá, không ảnh hưởng tới y.

Tay cứ vậy phủ lên lều, Cảnh nói với Mộc Linh Hạo: “Cha, cha muốn làm với ta?” Hỏi rất trực tiếp.

“Vì sao hỏi vậy?” Cho dù rơi vào tình huống này, Mộc Linh Hạo cũng nhịn xuống. Trời biết hắn thầm rên Cảnh Nhi có thể lấy tay ra rồi hỏi không, chết tiệt cảm giác này, sẽ không nhịn được.

“Ta thu thập tư liệu tình yêu của Liên Bang, đối với người âu yếm sẽ muốn làm, nhưng cha không biểu hiện ra vậy, ta có tí hoài nghi lời của cha, bất quá cha bây giờ là chứng minh cha muốn làm với ta sao.” Vừa nói vừa di động chỗ đó, khiến nó càng căng.

Nhịn không được, xoay người đặt Cảnh xuống, ngăn chặn môi Cảnh, muốn tìm lấy tí an ủi, an ủi *** bừng bừng phấn chấn. Nụ hôn này không phải ôn nhu triền miên, mà là thâm thiết dục vọng và mê luyến.

Khó khăn lắm mới buông Cảnh ra, chui vào cổ Cảnh, lý trí thoáng kéo lại, nhẹ nhàng duyện hôn chiếc cổ mảnh khảnh, rồi ngậm lấy vành tai, nỉ non nói.

“Cảnh Nhi, đừng giỡn vậy với ta, ta sẽ nhịn không được. Ta muốn hôn em, muốn ôm em, giữ lấy em, muốn em kết hợp thành một thể với ta, không thời không khắc, nhưng ta biết, chưa thể, trêu chọc của em sẽ khiến ta mất kiểm soát, ta không muốn thương tổn em. Giờ em đáp ứng cho ta một cơ hội, ta mới gọi mình nhẫn, ta không muốn mất đi cơ hội này. Ta muốn cùng em vượt qua những năm tháng dài dòng.” Chất giọng trầm thấp kể ra bên tai, là thâm tình cỡ nào, Cảnh không biết, bất quá y biết mình ra vẻ đã làm sai.

“Ta đã biết.” Cảnh đáp, sau này y sẽ cẩn thận.

Một lát sau, Mộc Linh Hạo dẹp loạn bản thân.

“Cảnh Nhi, em từng có dục vọng?” Mộc Linh Hạo hỏi. Đừng trách hắn hiếu kỳ, Cảnh biểu hiện quá mức cấm dục, chỉ ngủ chung với hắn, hắn chú ý tới Cảnh Nhi chưa từng có dục vọng, sẽ không là tính lãnh cảm đi?

“Từng có.” Cảnh trả lời.

“Ta là nói dục vọng về mặt này, giống ta.” Cảnh Nhi không lầm ý hắn đi, hắn hỏi là dục vọng ấy.

“Ta biết, cha nói là ***. Ta từng có.” Y là một người đàn ông bình thường, sao lại không chứ. Trước mười tám tuổi, y một lòng đuổi theo người này, dục vọng bị quên, vào Ma Phương rồi y chỉ biết cố gắng sống sót, sao sẽ nghĩ tới, chậm rãi lực lượng mạnh lên, mặt này thành nhạt. Thế nên y mới kỳ quái, vì sao phản ứng của Mộc Linh Hạo cao như vậy.

“Lấy trình độ chúng ta, sẽ không để sinh lý dục vọng mất kiểm soát, cha, vì sao cha dễ dàng vậy?” Cảnh hỏi.

Nâng lên cái đầu chôn ở cổ Cảnh, nhìn y, cười khổ: “Ta biết, nhưng, Cảnh Nhi, ta yêu em, cho dù có

thể kiểm soát tác dụng cũng quá thấp, nhất cử nhất động của em là mê hoặc, ta có thể nhịn xuống đã không sai rồi, nếu vừa nãy em trêu chọc ta, ta nhất định sẽ mất kiểm soát. Dục niệm sinh ra với người mình yêu, là lực lượng không thể áp chế.”

Thì ra là vậy, Cảnh đã hiểu gật đầu. Trình độ hiện tại của Mộc Linh Hạo, Cảnh biết muốn hắn mất kiểm soát là khó được nhường nào, một người cường đại như vậy, chỉ vì hành động nho nhỏ của y có thể mất đi tự chế, Cảnh không biết mình nên có cảm giác gì. Hình như là cảm động, lâu lắm, y không nhớ nổi.

“Cảnh Nhi, em từng muốn ôm ta sao?” Mộc Linh Hạo đột nhiên hỏi, Cảnh Nhi đã có dục vọng, có từng nghĩ ôm hắn không? Nếu là Cảnh Nhi, hắn không ngại bị ôm. Mộc Linh Hạo chưa từng ngờ được kiêu ngạo như hắn, có thể yêu một người đến vậy, cho dù ở dưới thân cũng không quan trọng, chỉ cần y muốn.

“Không.” Cảnh thành thật đáp, khiến biểu tình của Mộc Linh Hạo ảm đạm, trong lòng Cảnh quả thật không có vị trí của hắn, nhận ra tâm tình suy sụp của Mộc Linh Hạo, Cảnh nghĩ có tí xin lỗi, không phát hiện mình đã bắt đầu lưu ý hắn, “Ta chưa làm với đàn ông, không muốn.” Cảnh giải thích. Y trước đây xác thực không biết đàn ông có thể làm với đàn ông, tri thức về mặt này là 0.

Nhưng lời này khiến Mộc Linh Hạo nguy hiểm nheo mắt, hỏi “Chưa làm với đàn ông?”

“Phải.” Vì sao khí tức của Mộc Linh Hạo hình như càng đen.

“Em làm với đàn bà?” Chưa làm với đàn ông, đây tốt, nhưng còn có ý khác. Mộc Linh Hạo hỏi ra ý đó.

“Làm.” Cảnh thành thật đáp, y là một người đàn ông bình thường, kinh nghiệm với đàn bà y có, cho dù y không hề cảm giác được dục tiên dục tử gì, nhưng xác thực đã làm, mãi đến khi y có thể khống chế được mình.

“Tốt, tốt lắm.” Mộc Linh Hạo giận quá hóa cười. “Một người?”

“Không.” Không nhận ra cơn giận Mộc Linh Hạo ngày một đầy đặc, Cảnh nghĩ, rồi nghiêm túc trả lời, thầm hồi ức có mấy người.

Đổ thêm dầu vào lửa, là Cảnh bây giờ, Mộc Linh Hạo đỏ mắt, cuồng nộ chiếm lấy khuôn mặt tuấn tú.

Cúi người, chặn lại đôi môi nói ra lời khiến hắn phát cuồng, không có ôn nhu, không có thương tiếc, chỉ có thô bạo, cuồng loạn hôn y, người hắn quý trọng không thôi này, ở nơi hắn không thấy, không biết, làm với người khác, với những người đàn bà hắn cũng không thấy, không biết, hơn nữa không phải một. Nhất định là lũ đàn bà vô sỉ ấy mê hoặc Cảnh Nhi, Cảnh Nhi của hắn sao sẽ chủ động chứ. Chỉ cần nghĩ tới người hắn quý trọng, bị lũ đàn bà vô sỉ ấy chạm vào, đôi môi mê hoặc từng di lưu trên người bọn họ, thở dốc rên rỉ hắn chưa từng nghe bị bọn họ nghe được, dục niệm chưa từng động vì hắn trỗi lên vì bọn họ. Sao sẽ cho phép. Trái tim bị đố kị và lửa giận cắn xé, lý trí dần nhòa, đã quên người dưới thân là người hắn quý trọng cỡ nào, thô bạo hôn, ngấu nghiến đôi môi Cảnh, tay làm càn bò xuống, thô bạo xé bỏ quần áo, thô lỗ dao động trên thân thể mỹ lệ.

Cảnh thật không ngờ Mộc Linh Hạo sẽ thô bạo với y, một khắc quần áo bị xé bỏ, Cảnh đá ra, Mộc Linh Hạo rơi xuống giường, mà động tác đối với Mộc Linh Hạo cũng khiến pháp tắc phản ứng, cả người Cảnh đau đớn.

Bị Cảnh đá xuống giường Mộc Linh Hạo lấy lại tinh thần, thấy Cảnh thống khổ. Nguy rồi, pháp tắc phản phệ.

“Cảnh Nhi, em không sao chứ?” Muốn ôm người vào lòng, nhưng bàn tay vươn ra phân nửa đã dừng lại. Vì ánh mắt đạm mạc cự tuyệt kia, Cảnh Nhi đã lâu không dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, giờ tuy lãnh đạm, nhưng có tín nhiệm, mà đây là hoàn toàn cự tuyệt. Lẽ nào tất cả cứ vậy kết thúc, không, hắn không cần.

Không quan tâm sự cự tuyệt của Cảnh, Mộc Linh Hạo ôm lấy người đang thống khổ: “Xin lỗi, xin lỗi, tha thứ ta, Cảnh Nhi, ta không ngờ, xin lỗi, ta chỉ là không thể chịu được, xin lỗi,…” Không ngừng xin lỗi, ôn nhu ôm lấy Cảnh, thống khổ của Cảnh đã biến mất, công kích không mang sát ý, phản phệ không nghiêm trọng.

“Buông ra.” Cảnh nhàn nhạt mở miệng.

“Không, ta không, Cảnh Nhi, ta không, cầu em, đừng buông tha ta.” Nghe thấy lời Cảnh, Mộc Linh Hạo hoảng thần, siết chặt, không muốn buông tay.

Cảnh né tránh, thân thể bị pháp tắc trừng phạt tạm thời không dùng lực được, tránh không ra. Mà động tác này, cũng khiến cái ôm càng chặt.

“Vì sao?” Thấy không thể tránh thoát, Cảnh hỏi.

“Ta đố kị, Cảnh Nhi, vừa nghĩ tới em làm với người khác, ta không thể không đố kị, lý trí mất đi, mới có thể… Tha thứ ta được không.” Mộc Linh Hạo cẩn thận đáp.

“Cha cũng làm với người khác.” Cảnh nói.

“Đúng vậy, ta cũng làm, là đàn ông đều làm, nhưng ta không hy vọng là em, có lẽ em trong lòng ta quá tốt đẹp, ta không thể đặt chuyện này lên người em, cũng có lẽ là ta xem nhẹ, cho rằng em chỉ có thể thuộc về ta.” Mộc Linh Hạo nói, đúng vậy, sao hắn quên chứ, Cảnh Nhi là một người đàn ông bình thường, ôm đàn bà cũng là rất bình thường, nhưng, hắn không muốn.

“Phải không? Buông ra.” Cảnh lặp lại.

“Không, Cảnh Nhi, lần này là ta sai, tha thứ ta, đừng…” Chôn mặt vào vai Cảnh ảm đạm tĩnh mịch, sẽ mất đi sao, không, sao có thể? Sau khi trải qua đoạn thời gian tốt đẹp này, sẽ mất đi sao?

“Ta muốn đi tắm.” Cảnh nói, y xác thực rất ghét hành động vừa nãy của Mộc Linh Hạo, bất quá nghiêm túc mà nói ban đầu là lỗi của y, sự đố kị của Mộc Linh Hạo nghiêm trọng hơn y tưởng.

“Em, sẽ không buông tha ta?” Cảnh Nhi tha thứ hắn? Mộc Linh Hạo cẩn thận hỏi.

“Phải.” Nếu Mộc Linh Hạo đã giải thích, cứ vậy đi, đối với y, lỗi của đồng bạn cơ bản có thể tha thứ. Huống hồ, lỗi lần này là y gây ra. “Không có lần sau.” Cảnh cáo.

“Không, quyết không.” Mộc Linh Hạo vội đảm bảo, kế tiếp cho dù đố kị cũng quyết không với Cảnh Nhi, hắn sẽ tìm người khác hả giận.

Cẩn thận buông ra, để quần áo ở phòng tắm, chờ Cảnh xử lý xong, rồi dẹp loạn cảm xúc, như bình thường vậy, bất quá động tác nhanh hơn, dục hỏa gì, sớm bị doạ không còn. Lại gần Cảnh, lập tức ôm không tha.

“Ta không thích cha như vậy.” Cảnh nhíu, cảm tình rất hèn mọn, “Không giống cha.”

“Ta biết.” Mộc Linh Hạo nói, hắn chỉ bị doạ, chỉ có Cảnh mới có thể khiến hắn thất thố. Nhưng hắn là ai, Chiến Thần Mộc Linh Hạo. Nhắm mắt lại, lát sau mở ra, đã khôi phục nguyên bản. Đúng vậy, cảm tình quá hèn mọn là không được cường giả nhận, Cảnh Nhi là cường giả, có thể xứng đôi y cũng phải là cường giả, sai lầm một lần là đủ rồi. Hắn sẽ khiến Cảnh Nhi hạnh phúc, nếu vì yêu Cảnh Nhi mà trở nên hèn mọn, vậy hắn sẽ mất đi tư cách, chính hắn cũng tự khinh thường bản thân, Cảnh Nhi cần không phải cảm tình nhu nhược, mà là người có thể cùng tiến bước về trước, hắn không thể lạc hậu.

“Đi thôi.” Đã khôi phục Mộc Linh Hạo nói với Cảnh, không có lần sau. Bàn tay nắm lấy Cảnh trở nên hữu lực, biểu tình kiên định. Kinh hoảng biến mất, đã xảy ra không thể thay đổi, vậy thì kiên định đi tiếp. Mộc Linh Hạo tâm chí tiến lên một tầng.

“Tốt.” Đây mới là Mộc Linh Hạo y biết, cường đại tự tin, nếu Mộc Linh Hạo vì yêu y mà hèn mọn, vậy Mộc Linh Hạo không có tư cách nói cái gì hạnh phúc.

Thâm Uyên Chi Liêm