Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 68: CỰC HÌNH

       

CHƯƠNG 68: CỰC HÌNH

Âm nhạc vẫn tiếp tục, thanh niên trên sân nhảy khiêu vũ, Trần Lâm và các phu nhân không để ý tới chuyện của cánh mày râu, tán gẫu cô bé nhà ai thế nào. Mà lực chú ý của các đại nhân vật đều chuyển về đây, lưu ý mỗi một hành động của tứ đại gia tộc.

“Tôi biết, mâu thuẫn giữa Cao gia và Mộc gia, Lý gia, Âu Dương gia rất sâu, nhưng ở thời đại mới này, làm một phần tử của Liên Bang, Cao gia không muốn bị bỏ xuống, làm gia chủ tôi có nghĩa vụ khiến gia tộc phồn vinh, nên tôi muốn giải hòa với các vị.” Cao gia gia chủ nói, rất kích động, rất hùng hồn.

Mọi người không đáp lại.

“Vì đại biểu thành ý của Cao gia, tôi lấy một phần ba sản nghiệp Cao gia làm quà cho Cảnh điện hạ, chúc Cảnh điện hạ sinh nhật vui vẻ.” Sự hào phóng của Cao gia gia chủ khiến mọi người kinh hô. Một phần ba sản nghiệp, đấy là con số thiên văn, con số bọn họ cả đời cũng kiếm không được, Cao gia gia chủ rất có quyết đoán. Những người nghe được hít ngược một hơi.

Cảnh dùng ánh mắt hờ hững nhìn Cao gia gia chủ. Khiến Cao gia gia chủ không khỏi chột dạ, đôi mắt kia như nhìn ra sát ý và không cam lòng đáy lòng ông, chiếu ra cái bóng xấu xí của ông.

“Dâng cho Cảnh điện hạ.” Né đi tầm mắt, gọi tùy tùng, cũng là đệ tam

sát thủ tiến lên giao quà.

Đệ tam sát thủ bước tới, bị Vệ Thiên Liệt ngăn lại, không tán thành nhìn về phía Mộc Linh Hạo và Cảnh.

Mộc Linh Hạo nhìn Vệ Thiên Liệt, ý bảo cho đi, Vệ Thiên Liệt thấy không thể cản được, bất đắc dĩ buông tay, để người qua. Đệ tam sát thủ và Cao gia gia chủ lộ ra ý cười, đây là kế hoạch được chuẩn bị, lấy một phần ba tài phú đủ để đả động bất kỳ kẻ nào của Cao gia, cứ thế tiếp cận bọn họ, kế hoạch thuận lợi ngoài ý muốn, bọn họ vốn tưởng rằng sẽ gặp rất nhiều cản trở, quả nhiên, người đều là tham lam, đối mặt tài phú lớn vậy đủ để mất đi trái tim bình thường, dù là Chiến Thần bệ hạ và thiên tài Cảnh điện hạ cũng không khác.

Lại gần bọn họ, lấy tư thế khiêm tốn quỳ một gối trước mặt Cảnh, mở hộp trên tay, chứng minh thư tài sản Cao gia chỉnh tề chồng chất.

Mãi một hồi, Cảnh bất động, đệ tam sát thủ đã không kiên nhẫn. Như nhìn thấu tâm lý của anh, Cảnh vươn tay, chạm vào hộp. Trong nháy mắt ấy, đệ tam sát thủ động, không ai biết anh là chuyên gia lắp đặt vũ khí, súng trên tay anh đã bị cải tạo, cộng thêm thân thủ, thần tốc bắn về phía Cảnh, trong viên đạn này bao hàm một loại thuốc trí mạng, đây là nguyên nhân anh tự tin, mạnh hơn nữa cũng là người, sẽ chết, mà thuốc độc là trí mạng nhất.

Đáng tiếc, tất cả viên đạn đều dừng lại trước mặt Cảnh, bị một mặt tường trong suốt ngăn cản.

Kế, đệ tam sát thủ thấy một đôi mắt đen coi rẻ, thất bại. Đây là đệ tam sát thủ ý thức được, trốn, phản ứng rất nhanh, xoay người định chạy đi.

“Vô dụng.” Là chất giọng lạnh lùng của Mộc Linh Hạo, đệ tam sát thủ bị một lực lượng đè xuống đất không thể bò dậy.

Người ở đây nhìn trận kinh biến, hoảng loạn. Nhưng lập tức biến mất giữa cơn rét lạnh của Mộc Linh Hạo, khí thế của hắn trấn áp tất cả, gọi người run rẩy, không thể lên tiếng, sợ hãi từ nội tâm làm bọn họ bình tĩnh lại.

“Mày xuất thủ với Cảnh Nhi.” Đối với đệ tam sát thủ, Mộc Linh Hạo sát ý mười phần, nếu trực tiếp xuất thủ với hắn, hắn sẽ khiến kẻ này chết thoải mái, nhưng dám động thủ với Cảnh Nhi, vậy không tiện nghi như thế.

Đệ tam sát thủ bị đè xuống đất, không thốt nên lời.

“Mày là người Nguyệt Cầu.” Mộc Linh Hạo nói ra bí mật đệ tam sát thủ ẩn dấu. Đệ tam sát thủ trên mặt có kinh hoảng, anh giờ đã biết tất cả hành động của mình không giấu được người này, thậm chí là thân phận của anh.

“Thật đáng tiếc, Nguyệt Cầu đã bị Cảnh Nhi hủy diệt, bằng không, ta sẽ hủy thêm lần nữa.” Vừa nói trên người đệ tam sát thủ vừa như bị lưỡi dao sắc bén xẹt qua, cánh tay xuất hiện vết thương, có thể thấy xương, máu không ngừng chảy dọc. Đáng tiếc anh bị hạn chế, rên cũng không được, mọi người chỉ thấy sát thủ há to miệng, lại không hề có thanh âm.

Như lăng trì vậy, vết máu không ngừng hiện ra, nhưng không có tiếng rên. Tuy không rõ Mộc Linh Hạo làm thế nào, lại tuyệt đối là hắn động thủ, sợ hãi là cảm nhận hiện tại của mọi người.

“Cha.” Chất giọng nhàn nhạt lãnh tĩnh của Cảnh vang lên, tuy rằng nhẹ, nhưng ở nơi lặng ngắt như tờ này lại nghe rất rõ.

“Sao vậy? Cảnh Nhi.” Sát ý mười phần, trở về ôn nhu, hỏi. Khí tức xơ xác tiêu điều bám vào phòng khách cũng biến mất, sự thay đổi đột ngột, khiến mọi người không thích ứng.

“Thủ pháp của cha quá kém.” Lời nói hờ hững gọi lông tóc dựng thẳng.

“Hả, Cảnh Nhi có thủ pháp tốt hơn?” Mộc Linh Hạo thấy hứng thú.

“Rất nhiều, cha muốn thử không?” Bật một màn hình cho Mộc Linh Hạo, phía trên là rậm rạp đủ mọi hình phạt tàn khốc, văn hay tranh đẹp.

Bốn phía câm như hền nhìn hai cha con, không dám phát ra tiếng động gì, Cao gia gia chủ thừa dịp này định bỏ chạy lại không phát hiện thể nhúc nhích, nháy mắt sắc mặt tái nhợt.

Thân là bạn của Mộc Linh Hạo, rất có dục vọng bà tám Lý Thiên Cách nhịn không được liếc màn hình đang bật một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch như Cao gia gia chủ, sau đó chạy sang bên ói. Thấy động tác này, Âu Dương Trạch, Vệ Thiên Liệt, Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi cũng phân biệt liếc một cái rồi tiếp bước Lý Thiên Cách. Khiến tâm lý mọi người ngày càng sợ hãi, rốt cuco65 là tư liệu thế nào, chỉnh các đại nhân vật Liên Bang thành vậy. Ẩn Sát tới phía sau Mộc Linh Hạo, liếc. Thân là sát thủ anh may mắn không ói, chỉ là tái nhợt, thoáng cái đã không nhìn nữa. Thầm may mắn, may mắn mình không chọc Cảnh điện hạ.

Mộc Linh Hạo xem xong, bọn Lý Thiên Cách cũng ói về. “Cảnh Nhi, em hứng thú với mặt này?” Dù là Mộc Linh Hạo, cũng không thể không thừa nhận, cực hình hắn luôn cho rằng thì ra không đáng kể tí nào, Cảnh Nhi còn nghiên cứu cái này, hắn có phải rất không hiểu Cảnh Nhi.

“Không có.” Cảnh đáp, Vô Xá xác thực không nghiên cứu hình phạt, may mắn nhất khi đối thủ của bọn họ là có thể chết, mà không phải sống không được chết không xong, Vô Xá nhiều nhất là dằn vặt tinh thần, chưa từng dùng cực hình, không tất yếu, là sinh mệnh sống đại thể đều sợ chết, chỉ cần dùng cái chết uy hiếp, không được nữa thì một cái sưu hồn thuật là rõ, bọn họ không phải biến thái lấy dằn vặt làm vui, như bọn họ từng gặp vậy.

“Tư liệu của Cảnh Nhi rất chi tiết.” Không hứng thú cũng có thể soạn ra nhiều như vậy.

“A, từng chịu.” Cảnh nhàn nhạt kể ra quá khứ, tư liệu có một bộ phận là Vô Xá từng trải, chịu thiệt một lần, bọn họ triệt để điều tra nó, vốn tưởng rằng mình đã đủ tàn nhẫn, hiểu xong mới biết người có thể đáng sợ nhường nào, thế nên bọn họ càng không tín nhiệm người.

“Có ý gì?” Ôn nhu của Mộc Linh Hạo nháy mắt tan biến, đừng như hắn nghĩ, không đáng sợ vậy đi.

“Mấy thứ này ta từng chịu.” Lần đó là lần thảm nhất của Vô Xá, cho dù lấy cường độ tinh thần như bọn họ đều suýt nữa tan vỡ, bất quá bọn họ vượt qua.

“Em nói gì?” Mộc Linh Hạo run rẩy. “Mấy thứ này em từng chịu?” Hắn biết Cảnh Nhi từng rất khổ, giết chóc, đào vong, hắn nghe Cảnh Nhi nhắc tới, hắn đau lòng, nhưng tư liệu này là hắn không thể ngờ được sẽ xuất hiện trên người Cảnh Nhi, mấy thứ này theo hắn thấy đều là tàn nhẫn, hạn độ lớn nhất gọi người cảm giác được tột cùng thống khổ, có thể nghĩ ra cũng là biến thái lấy dằn vặt làm niềm vui, hắn không biết thì ra hình phạt có thể tàn nhẫn đến nhường này, hắn không thể mường tượng có người từng chịu mà có thể thanh tỉnh sống sót, và giờ Cảnh Nhi nói cho hắn biết, y từng thừa nhận hình phạt tàn nhẫn như vậy.

Bọn Âu Dương Trạch chỉ liếc một cái đã nhịn không nổi, bọn họ không thể tưởng tượng thật có người từng chịu hình phạt này, nhìn người vẫn giữ vẻ bình thản kia, y rốt cuộc đã trải qua gì. Bất luận thực lực mạnh cỡ nào, đáy mắt bọn họ nhìn Cảnh vẫn lộ ra đồng tình.

Nhận ra đồng tình trong mắt bọn Âu Dương Trạch, Cảnh lạnh lùng đáp lại, hắc ám uy áp ập tới, đây là uy áp Ẩn Sát cảm giác được, nhưng càng nặng, bọn họ không khỏi quỳ gối.

“Thu hồi đồng tình của mấy người.” Cảnh lạnh lùng nói, “Lại có lần sau, chết.” Nếu không phải kế hoạch còn cần những người này, y sẽ lập tức ra tay giết bọn họ. Đồng tình, dối trá ấy y khinh thường.

“Kẻ dám làm vậy với ta, mấy người cho ta sẽ để hắn sống?” Cảnh ngạo nghễ, “Hắn làm gì với ta, ta đủ số hoàn trả.” Những gì kẻ đó đã làm, y cũng lặp lại, nhìn hắn tan vỡ từng tí một, rồi tử vong, Vô Xá xưa này là trừng mắt tất báo.

Mọi người cười khổ, bọn họ dựa vào cái gì đồng tình y? Bọn họ không có tư cách.

Mộc Linh Hạo giờ khắc này ôm chặt lấy Cảnh, thân thể run lên nhè nhẹ,

giọng nói có ưu thương và hối hận, “Là vì ta sao?” Là vì ta khiến em trải qua thống khổ này? Nếu đã từng có tí quan tâm em, em có phải sẽ không đi lên con đường ấy, sẽ không trải qua mấy thứ này, sẽ không bị đối đãi tàn nhẫn như vậy. Mộc Linh Hạo chưa từng hối hận sự hờ hững đã từng như giờ. Đau đớn trong lòng không thể hình dung, chỉ có thể ôm chặt lấy người này, xác nhận sự tồn tại của y, y không sao cả, y ở bên hắn. Những kẻ thương tổn Cảnh, hắn không thể xử lý, vì Cảnh đã trả thù, hắn có thể làm chỉ có ôm lấy người này, mặc cho hối hận gặm xé trái tim.

Đại khái biết ý Mộc Linh Hạo, Cảnh đẩy hắn ra, nhìn thẳng vào mắt hắn, mang theo kiêu ngạo, nghiêm túc nói: “Đừng đánh giá mình quá cao, cha. Ta không phủ nhận, ban đầu ta đi lên con đường này, là vì chứng minh cho cha biết ta không phải phế vật, ta muốn có được sự thừa nhận của cha. Nhưng, để ta kiên trì là quyết định của chính bản thân mình, đây là lực chọn của ta, không can gì tới cha.”

Không can gì tới ta. Nhìn biểu tình của Cảnh, là bình tĩnh, nhưng hắn thấy được sự kiêu ngạo. Đúng vậy, không can gì tới hắn, bất luận Cảnh trải qua gì, nhận được gì, đều không can gì với hắn đã từng. Cảnh của hắn, thẳng thắn khiến hắn đau lòng khó chịu, rồi lại kiên cường chói mắt, gọi hắn có thể nào không yêu?

Thâm Uyên Chi Liêm