Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 69: SAU ĐÓ

       

CHƯƠNG 69: SAU ĐÓ

Mộc Linh Hạo không nhìn người ở đây, kéo Cảnh về phía mình, một nụ hôn sâu in lại, quyến luyến ôn nhu cực điểm, Cảnh không cự tuyệt, mặc cho Mộc Linh Hạo duỗi đầu lưỡi, đòi lấy càng nhiều.

Nụ hôn này khiến người nhìn kinh ngốc, tham dự yến hội, trợn to mắt, hoài nghi mình có phải nằm mơ, Chiến Thần bệ hạ hôn là Cảnh điện hạ? Nhưng Cảnh điện hạ là con trai bệ hạ?

Bọn Lý Thiên Cách biết nội tình thay đổi sắc mặt, Mộc Linh Hạo sẽ không định để mọi người biết cả đi? Vẻ mặt bọn họ thận trọng, Mộc Linh Hạo rốt cuộc định làm gì, quả thật không quan tâm cái nhìn của thế nhân sao?

Mãi hồi lâu, Mộc Linh Hạo buông ra môi Cảnh, cầm lấy tay Cảnh, tựa như ngày đó, thành kính để lại một nụ hôn, “Ta lấy tên ta, lời thề tình yêu vĩnh hằng bất biến, tuyệt không phản bội. Dốc hết tất cả chỉ để bảo vệ em, không để em chịu thêm thương tổn nào nữa.” Lời nói thâm tình vang bên tai, mọi người sợ hãi, bọn họ sẽ không thấy chuyện tệ nhất đi. Nhưng lời thề thành kính mà thâm tình kia, khiến mọi người không biết nói gì.

Cả đại sảnh im ắng, ánh mắt mọi người nhìn đôi cha con phạm vào lỗi lầm lớn nhất thiên hạ.

“Ha ha ha…” Tiếng cười khó nghe mà khoa trương khiến sự trầm tĩnh biến mất.

“Gì mà Chiến Thần bệ hạ, gì mà Cảnh điện hạ, thì ra là súc sinh loạn luân.” Cao gia gia chủ tuy rằng không thể di động, nhưng có thể mở miệng, biết mình khó thoát khỏi cái chết, ông cũng không bận tâm nữa, cao giọng reo hò.

Mộc Linh Hạo thoáng giật ngón tay, một chân Cao gia gia chủ bị chặt đứt, kêu thảm ngã xuống. Nói hắn không sao cả, nhưng nói Cảnh Nhi thì tuyệt không thể tha thứ.

“Ông nói nhiều lắm.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng đáp, hắn rất giận, buổi sáng gây chuyện với Cảnh Nhi, giờ còn nghe được Cảnh Nhi từng gặp tàn nhẫn đáng sợ như vậy, hắn có thể không giận?

“Đã… làm… làm ra… chuyện… xấu như… vậy, còn… sợ người ta… nói… sao?” Cao gia gia chủ bị đau đớn dằn vặt, cũng không quên trổ miệng lưỡi lợi hại.

“Ta yêu Cảnh Nhi, đây là sự thật, ta vì sao sợ người nói.” Mộc Linh Hạo trào phúng, hắn chưa từng lảng tránh sự thật hắn yêu Cảnh, bị người biết thì sao chứ, thế giới này có ai làm gì được bọn họ. Giật ngón tay, một chân khác của Cao gia gia chủ bị chặt đứt, kêu rên trên đất, không nói nên lời.

“Sếp Linh.” Âu Dương Trạch không đồng ý nhìn Mộc Linh Hạo, cho dù Mộc Linh Hạo không sợ nhân ngôn, nhưng cũng không thể công khai, dù sao đối với Liên Bang mà nói, xác thực là nghịch luân.

Biết sự lo lắng của Âu Dương Trạch, Mộc Linh Hạo lạnh lùng nhìn mọi người, “Nên và không nên nói, các vị phân rõ đi?” Đây là cảnh cáo, trên mặt bọn họ đột nhiên xuất hiện vết máu nhợt nhạt.

Mọi người vội vàng gật đầu, thầm tính toán nhỏ nhặt. Nhưng, sao giấu được Mộc Linh Hạo.

“Các vị hẳn không biết đi?” Mộc Linh Hạo nhìn mọi người, bâng quơ nói: “Smart Brain ưu tiên trung với ta và Cảnh Nhi, rồi mới là các vị thân là chủ nhân, bất kỳ hành động gì của các vị cũng không thể gạt được ta, ngay khi Cao gia định động thủ với ta và Cảnh Nhi, Raphael thân là chủ quản Smart Brain đã báo cho ta và Cảnh Nhi biết. Nói ra những gì không nên nói, các vị biết sẽ có kết cục gì sao?”

Lòng mọi người lạnh lại, bọn họ cảm nhận được sự tiện lợi của Smart Brain, vốn tưởng tư mật sẽ không bị tiết lộ, nhưng giờ nghe Mộc Linh Hạo nói mới rõ tất cả ngôn hành của bọn họ đều không thể trốn thoát khỏi nó, nói cách khác hành vi của bọn họ đều bị giám thị, xã hội ngày sau, rời khỏi Smart Brain là không thể sống nổi. Bọn họ xem thường tính toán an bài của Mộc Linh Hạo, hắn cho Liên Bang đủ lợi ích, song song khiến mọi người rơi vào cái bẫy, vững vàng nắm giữ tất cả của Liên Bang. Bất kỳ điều gì vi phạm ý chí của hắn, hắn đều có thể biết rõ.

“Kết thúc thôi.” Mộc Linh Hạo nhìn Cao gia gia chủ kêu rên thảm thiết. “Oresia.” Mộc Linh Hạo gọi.

Mái tóc màu lam, đôi mắt màu lam, hình thể nữ tính ôn nhu xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

“Chủ nhân. Có gì phân phó?” Oresia hành lễ, nói với Mộc Linh Hạo.

“Điều ra Cao gia chủ trạch.” Mộc Linh Hạo ra lệnh. “Cảnh Nhi, giúp ta chữa khỏi hắn.” Nhìn về phía Cảnh là nhu tình. Hắn không quá am hiểu năng lực trị liệu.

“Dạ.” Một hình nổi Cao gia chủ trạch xuất hiện.

Cảnh bắn quầng sáng oánh bạch, máu trên vết thương đôi gối Cao gia gia chủ ngừng lại, Cao gia gia chủ phát hiện ông không cảm giác được sự đau đớn nữa.

“Mày tính làm gì?” Vết thương đã khỏi cũng không thể khiến Cao gia gia chủ an tâm, đặc biệt khi thấy hình nổi của Cao gia chủ trạch.

“Khiến mục tiêu biến mất.” Căn bản không nhìn Cao gia gia chủ, Mộc Linh Hạo ra lệnh cho Oresia. Hắn muốn mọi người ở đây biết kết cục chọc phải bọn họ.

“Dạ, chủ nhân.” Oresia không hỏi nguyên nhân, nàng chỉ biết nghe lệnh.

Hình nổi biến hóa, bọn họ thấy rõ từ trên rơi xuống một chùm sáng, và rồi Cao gia chủ trạch biến mất, dễ dàng như trò đùa vậy.

Nhưng ở đây không ai có thể xem là trò đùa, vì người làm ra hành động này là Mộc Linh Hạo.

“Mày làm gì vậy?” Cao gia gia chủ hét lên, giả, nhất định là giả, Mộc Linh Hạo nhất định gạt ông.

“Về phần tư sinh tử của ông,” Ngó lơ sự kêu gào của Cao gia gia chủ, Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói ra tư sinh tử Cao gia gia chủ ẩn giấu không để người biết, ra lệnh “Oresia, tập trung, khiến gã biến mất.”

“Dạ, chủ nhân.” Oresia đáp lại, rất nhanh hình nổi xuất hiện một người đàn ông, đi lại trên phố, khuôn mặt cũng được, nhưng bước chân phù phiếm, vừa nhìn chỉ biết đã bị tửu sắc đào rỗng.

“Không…” Vừa thấy người này, Cao gia gia chủ định ngăn lại, vì đây xác thực là tư sinh tử của ông, con bài chưa lật cuối cùng, đường lui lưu lại cho Cao gia, nhưng muộn rồi, một chùm sáng rơi xuống, gã biến mất.

Người ở đại sảnh đều thấy rõ khuôn mặt những người bên cạnh gã vừa biến mất từ thờ ơ đến kinh khủng, khẩu hình miệng khi phát âm, có thể mường tượng ra là tiếng thét chói tai cỡ nào.

“Từng người rất phiền phức.” Cảnh nhàn nhạt nói, “Oresia, điều ra thành viên của Cao gia, toàn bộ tiêu diệt.”

“Dạ, Cảnh đại nhân.” Oresia tuân theo mệnh lệnh của Cảnh, Cảnh đại nhân có tư cách ra lệnh nàng.

Hình nổi rất nhanh xuất hiện thành viên Cao gia ở các nơi, có chút uống rượu, có chút nô đùa, có chút làm vận động nam nữ.

“Không, cầu các vị đừng.” Cao gia gia chủ đáng thương khẩn cầu, nhưng không thể đả động hai người vô tình. Chùm sáng từ trên trời giáng xuống, mọi người trên hình nổi biến mất.

Cao gia gia chủ thất thần, xong rồi, tất cả xong cả rồi, tất cả của ông đều đã biến mất. Ông sống còn ý nghĩa gì, Cao gia đã không còn tồn tại.

Không ai hoài nghi thật giả, chỉ cần rời khỏi trang viên Chiến Thần, Liên Bang xảy ra chuyện như vậy không thể giấu diếm, nhưng đáy lòng mọi người rét lại, đây là hậu quả là địch với Chiến Thần bệ hạ và Cảnh điện hạ, bọn họ mất đi lòng tin đối kháng. Từ lúc này đây, tên của cha con Mộc Linh Hạo và Cảnh là cấm kỵ, nhắc cũng không dám.

Sau khi người của Cao gia chết rồi, Mộc Linh Hạo rất thống khoái giết Cao gia gia chủ, vì ông đã vô dụng.

“Ẩn Sát, Cao gia là của cậu.” Mộc Linh Hạo giết Cao gia gia chủ xong nói với Ẩn Sát.

“Được.” Ẩn Sát đáp, nhưng đáy lòng cũng có sợ hãi. Đây là Mộc Linh Hạo sao? Kinh khủng như vậy, so với Cảnh điện hạ, không hề thua kém, đã từng hắn tìm được tình cảm trong mắt Mộc Linh Hạo, nhưng giờ đã không có gì, không, phải nói tình cảm của Mộc Linh Hạo đều trút hết cho người hắn yêu, ngoại trừ y ra, Mộc Linh Hạo không quan tâm gì cả.

Bắt chước làm theo, Mộc Linh Hạo giết người quan trọng của đệ tam sát thủ, khi anh tan vỡ cũng giết anh.

“Trạch.” Mộc Linh Hạo xử lý xong mọi chuyện, quay người nói với Âu Dương Trạch, không quên sự run rẩy sợ hãi trong nháy mắt kia, tuy rằng lập tức khôi phục, nhưng Mộc Linh Hạo không quan tâm. “Tất cả tư liệu của ta và Cảnh sẽ bị Raphael xử lý, tất cả tin tức trước đây xuất hiện trên báo chí và tạp chí, ta sẽ để Oresia phái ra bộ đội Mecha xử lý, về mặt dư luận giao cho cậu.”

“Nhưng, dân chúng…” Âu Dương Trạch nghe Mộc Linh Hạo căn dặn, nhíu mày nói, sếp Linh là định dùng sự trấn áp của máu sao?

“Trạch, dân chúng không cần quản. Ta chỉ cần kết quả.” Mộc Linh Hạo lãnh khốc không gì sánh được. Âu Dương Trạch biết anh không thể thay đổi bất luận suy nghĩ gì của Mộc Linh Hạo, mà người duy nhất có thể, lại không quan tâm.

“Lỗi, từ nay trở đi, con là Mộc gia gia chủ.” Nhắc nhở xong Âu Dương Trạch, Mộc Linh Hạo nói với Mộc Lỗi.

“Dạ, cha.” Quyết định của cha Mộc Lỗi chưa bao giờ biết cái gì là làm trái lại, khi câu trả lời ra khỏi miệng, cậu mới phản ứng mình đã đáp ứng gì.

“Cứ vậy đi, ta và Cảnh Nhi, sẽ ở biệt thự, không có chuyện gì đừng tới phiền chúng ta.” Không nhìn mọi người, Mộc Linh Hạo kéo Cảnh rời khỏi đại sảnh, lưu lại quá nhiều người tâm tình phức tạp.

Ở biệt thự nhỏ, Mộc Linh Hạo bảo Cảnh cởi quần áo, Cảnh không hiểu được, nhìn ánh mắt nghiêm túc của hắn, thuận theo, trần truồng đứng đó, mà Mộc Linh Hạo không có hành động thú tính đại phát gì, chỉ là ôn nhu chạm vào mỗi một tấc trên người y, ánh mắt thâm thúy, Cảnh Nhi của hắn từng có những vết thương đáng sợ, dù rằng giờ đây đã không thấy, nhưng từng có, mỗi khi chạm vào một chỗ, nghĩ tới đây từng có vết thương thế nào, đau đớn thế nào, trái tim càng đau vài phần. Lần đầu tiên, hắn và Cảnh Nhi vào phòng tắm, sau đó Mộc Linh Hạo dùng nước nóng và khăn mặt chà lau từng tấc da thịt, muốn lau đi đau xót đã từng của Cảnh, cẩn thận nhẹ nhàng, như chạm vào một vật dễ vỡ. Một đêm này Mộc Linh Hạo ôm Cảnh ngủ không có dùng sức, mà là rất dịu dàng rất ôn nhu, sự ôn nhu ấy có một thời gian rất dài.

Dưới mệnh lệnh của Mộc Linh Hạo, Liên Bang bắt đầu đại thanh lý, tất cả nhân tố không ổn định đều bị thanh trừ. Tất cả văn bản số liệu của Mộc Linh Hạo và Cảnh đều bị xóa, bọn họ trở thành truyền kỳ trong miệng mọi người. Liên Bang cao tầng biết mối quan hệ giữa Mộc Linh Hạo và Cảnh, nhưng dưới cảnh cáo của Mộc Linh Hạo, ngoại giới không ai biết, đây là bí mật công khai của cao tầng.

Mà chùm sáng ngày đó xuất hiện ở Liên Bang, chính phủ thản ngôn là thiết bị vũ khí của Oresia, kẻ bị tiêu diệt có tội danh phá vỡ Liên Bang, ám sát Chiến Thần bệ hạ và Cảnh điện hạ, cũng vì lý do ấy, dân chúng Liên Bang không hỏi nữa, trái lại nói, chết rất tốt. Có thể thấy lực ảnh hưởng của hai cha con ở dân gian, khiến chính phủ cao tầng cười khổ.

Đối với bộ đội Mecha xuất hiện ở Liên Bang đoạt về văn bản tư liệu của Mộc Linh Hạo và Cảnh, dân chúng tuy rằng không cam lòng, nhưng vẫn phục tùng mệnh lệnh của Chiến Thần bệ hạ, cho dù có phần tử không phối hợp, dưới vũ lực cường lực cũng phải khuất phục, may là không ai bị thương, khiến Âu Dương Trạch cho rằng sẽ có một trận bạo động máu an tâm, may mắn, sếp Linh và Cảnh trong lòng dân chúng làm gì cũng có lý do.

Kế là Cao gia, Cao gia chỉ còn Ẩn Sát, dưới sự duy trì của ba nhà không có bất kỳ gợn sóng gì bị Ẩn Sát bắt lấy, trở thành thế lực hắc ám của Liên Bang.

Liên Bang cứ thế bình ổn tiến vào thời đại mới, làm người nắm giữ sau màn Mộc Linh Hạo và Cảnh nhàn nhã hưởng thụ thế giới hai người, tuy rằng đây chỉ là Mộc Linh Hạo đơn phương nghĩ, mà Cảnh là phụ đạo Mộc Linh Hạo học tập hệ thống năng lực của Vô Xá, ngày vẫn bình thản, thẳng đến khi Cảnh thấy chán, và rồi…

eKx̽x/8

=================

070 072

Thâm Uyên Chi Liêm