Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 7: SỰ THAY ĐỔI

       

CHƯƠNG 7: SỰ THAY ĐỔI

Đêm đó.

Âu Dương Ngạo nằm trên giường không cách nào ngủ được, vì sao? Thầy rốt cuộc không hài lòng ở đâu? Cậu và Lỗi chỉ là tỷ thí luận bàn, không phải đánh nhau sống chết, tránh đi chỗ yếu hại có gì sai! Lực khống chế của cậu tốt hơn năm ngoái, lẽ nào phải như một năm trước, không thu tay được, lưỡng bại câu thương.

“A, không hiểu gì cả.” Âu Dương Ngạo phiền não chà đạp mái tóc. Vì sao, phế vật Cảnh đều hiểu, lẽ nào cậu so kém Cảnh, cậu tuyệt đối không thừa nhận. Đi hỏi Cảnh? Không cần, vậy mất mặt lắm. Thế nhưng, thật không hiểu nha.

Tiếng gõ cửa cắt đứt suy nghĩ, cậu nhịn không được bò dậy. Tính phát hoả, lại thấy ngoài cửa là Mộc Lỗi.

“Tôi quấy rầy cậu sao?” Mộc Lỗi hỏi.

“Không. Không ngủ được, vào đi.”

Vào phòng, hai người đối diện ngồi trên ghế, không nói gì.

Một hồi lâu, Mộc Lỗi mở miệng: “Chuyện ban ngày, cậu đã hiểu chưa?”

“Chưa, lẽ nào cậu hiểu? Mau, nói cho tôi biết, tôi vì nó mà ngủ không được.” Âu Dương Ngạo chờ mong nhìn Lỗi.

“Tôi cũng không hiểu.” Lỗi cười khổ.

Nghe được Lỗi trả lời, Âu Dương Ngạo suy sụp.

“Anh Cảnh biết, nếu không, chúng ta đi hỏi?” Lỗi đề nghị.

“Hỏi anh ấy? Tuyệt không.” Âu Dương Ngạo tạc mao.

Hiểu rõ ý bạn tốt, Lỗi không nói gì, nói thật, cậu cũng không muốn hỏi anh, có lẽ, cậu vẫn khinh thường anh, đột nhiên so kém anh khiến cậu có chút… Thì ra, cậu dối trá như vậy.

“Được rồi, còn có chú Liệt, chú Liệt nhất định biết. Đi, đi hỏi chú Liệt.” Âu Dương Ngạo kêu lên.

“Đã trễ thế này, mai đi.”

“Không được, không hỏi rõ tôi không ngủ được, đi thôi.” Kéo Lỗi đi theo.

Phòng Vệ Thiên Liệt.

“Chú Liệt.” Cả hai cung kính gọi Vệ Thiên Liệt vừa mở cửa.

“Đã trễ thế này, có chuyện gì?” Nhìn bọn nhỏ xấu hổ đứng ở cửa, “Vào đi.”

Rót nước cho bọn họ, Vệ Thiên Liệt ngồi xuống nói: “Là vì chuyện ban ngày.”

“Phải, cháu nghĩ mãi không ra.” Âu Dương Ngạo nói, Mộc Lỗi gật đầu.

“Trước nói cho chú biết các cháu nghĩ thế nào?”

Cả hai đều kể ra suy nghĩ của mình. Vệ Thiên Liệt đứng dậy rót cho mình một ly nước, anh cần nói khá nhiều: “Các cháu thật cho rằng lực khống chế của mình đã rất tốt?”

Hai người gật đầu, Vệ Thiên Liệt lắc đầu: “Vậy các cháu chỉ có không sai, cũng chỉ đến đó.”

Hai người không phục.

“Nghe chú nói hết đã, Mechanic là phải lên chiến trường, cho dù giờ là thời đại hoà bình, trận đấu Saphir hằng năm, cũng chết không ít người.”

“Đó là vì bọn họ không thu tay được, quá yếu, nếu là cháu nhất định có thể tránh đi chỗ yếu hại.” Âu Dương Ngạo cãi lại.

“Ngây thơ.” Vệ Thiên Liệt giận mắng, “Cháu cho rằng trận đấu Saphir giống luận bàn giữa cháu và Lỗi sao? Đó là chiếu đấu này chết kia vong, nguyên soái cũng giết không ít đối thủ trong trận đấu, là vì yếu?”

Thầy sao có thể yếu, Âu Dương Ngạo câm miệng.

“Chú Liệt, xin nói cho cháu biết nguyên nhân.” Lỗi kiên định nhìn Vệ Thiên Liệt.

“Các cháu không tự tin.” Vệ Thiên Liệt nói, “Các cháu không tin mình, cũng không tin năng lực đối phương. Lực khống chế xuất sắc là dù thương tới chỗ yếu hại cũng có thể đảm bảo không phải vết thương trí mệnh, vừa đến là dừng. Các cháu làm không được, chú cũng làm không được, trên đời này chỉ có nguyên soái làm được.”

“Vậy, vì sao còn có người chết dưới tay cha…” Mộc Lỗi hỏi, lại phát hiện không thích hợp.

“Cháu là một đứa bé ngoan. Trận đấu Saphir không phải luận bàn, đó là chiến trường, luận bàn có thể vừa đến, mà chiến trường thì không, hiểu chưa?” Vệ Thiên Liệt nhìn Lỗi, đứa bé này rất thiện lương, “Lỗi, nếu cháu ôm suy nghĩ không muốn đả thương tính mạng tham gia trận đấu, vậy tốt nhất buông tha, cháu sẽ chết.”

Ánh mắt Lỗi hiện lên mê man rồi là kiên định, “Cháu là con trai của Mộc Linh Hạo, cháu sẽ không để cha thất vọng.” Đúng vậy, làm con trai của Mộc Linh Hạo nhất định phải dính máu, cậu trước đây ngây thơ, nhưng vẫn còn kịp thay đổi.

Âu Dương Ngạo ngồi cạnh trầm tư, rồi cũng kiên định.

Nhìn ánh mắt của bọn nhỏ, Vệ Thiên Liệt nói tiếp: “Các cháu không tin đối phương.” “Sao có thể chứ?” Cả hai cùng phản bác.

“Hai cháu cùng lớn, cùng huấn luyện, cùng hiểu rõ thực lực đối phương. Vậy các cháu vì sao cho rằng đối phương né không được công kích của mình? Các cháu đang xem thường đối phương?”

“Cháu không có.” Cả hai đồng thanh, lại là trầm mặc, vì sợ thương tới đối phương không phải cho rằng đối phương không bằng mình?

“Hiểu chưa?” Vệ Thiên Liệt hỏi.

“Dạ, hiểu.”

“Về ngủ đi, bất quá, Cảnh thật khiến người ta kinh ngạc, nếu thằng bé có phản ứng U…” Còn lại không nói.

“Lỗi, tôi có chút thay đổi về Cảnh.” Trên đường về phòng, Âu Dương Ngạo nói. Nếu Cảnh có thể điều khiển Mecha, có lẽ sẽ rất mạnh.

“Tôi cũng vậy.” Cậu chưa từng nghĩ tới, anh mình sẽ có thiên phú, cậu nên may mắn anh không có phản ứng U sao, bằng không ngồi nhà này có lẽ không có chỗ cho cậu sống. Trước đây anh cũng có cảm giác này sao, khát vọng không thể thành, rất bi ai. Anh ơi, anh làm sao để vượt qua? Lần đầu tiên cậu bội phục anh mình.

“Ngày mai, tôi muốn đi xem cuộc thi tốt nghiệp của Cảnh, sẽ rất đặc sắc.” Âu Dương Ngạo nói.

“Cùng đi.”

Ánh sao xán lạn, đứng trên sân thượng, Mộc Cảnh ngắm nhìn bầu trời. Ngày mai, sẽ đến.

Thâm Uyên Chi Liêm