Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 71: ĐẾ QUỐC FEINBIRD

       

CHƯƠNG 71: ĐẾ QUỐC FEINBIRD

Đế quốc Feinbird, vừa nghe tên chỉ biết là quốc gia đế chế, khi Ốc Lam vào Liên Minh mới hay, vũ trụ không ít quốc gia sử dụng đế chế. Mà đế quốc Feinbird là quốc gia thuộc nền văn minh cao đẳng nhãn hiệu lâu đời, nội tình thâm hậu, sở hữu 51 thiên nhiên tinh, còn có số lượng không ít nước phụ thuộc và cải tạo tinh. Tốc độ Ốc Lam quật khởi rất nhanh, nội tình lại so kém các quốc gia thuộc nền văn minh cao đẳng, giờ Ốc Lam có 3 thiên nhiên tinh, cải tạo tinh không ít, Ốc Lam kỹ thuật thấy một có thể cải tạo một, không có nước phụ thuộc, bằng vào đây Ốc Lam chỉ có thể tính là nền văn minh đê đẳng, nhưng kỹ thuật cường đại và tài phú lại khiến bọn họ trở thành nền văn minh trung đẳng. So với các quốc gia nhãn hiệu lâu đời, Ốc Lam biết bọn họ không thua tài lực, lại thua tài nguyên rất nhiều.

Đế quốc Feinbird khiến người ca ngợi là nghệ thuật và kỹ thuật chỉ huy hạm đội, nổi tiếng toàn vũ trụ, người đế quốc Feinbird như trời sinh có tế bào nghệ thuật vậy, âm nhạc, hội họa hầu như người người đều biết, tướng mạo xinh đẹp, nhưng không phải nói bọn họ dễ khi, bằng không cũng sẽ không trở thành quốc gia thuộc nền văn minh cao đẳng nhãn hiệu lâu đời. Tốt đẹp sau khi cải tạo gien, giúp bọn họ học gì cũng nhanh, là quốc gia có thể đuổi theo Ốc Lam về mặt tu luyện. Đế quốc Feinbird đạt thành quan hệ hữu hảo với Ốc Lam, Âu Dương Ngạo làm con của chấp chính quan Ốc Lam, học tập chuyên sâu chỉ huy hạm đội ở đây, chỉ huy hạm đội cũng là một hạng mục xuất sắc nhất của đế quốc Feinbird, hàng năm không ít người vì nó mà đến.

Gần nhất, Feinbird sắp cử hành điển lễ lên ngôi của tân hoàng đế, đế quốc bắt đầu mời các quốc gia tham dự, Ốc Lam làm đồng minh hữu hảo cũng nằm ở phạm vi được mời. Gần nhất đế quốc tăng mạnh canh gác, nhưng nhân dân vẫn cao hứng tân hoàng đế kế vị, đây là ngày lễ của đế quốc.

Thủ đô tinh Findor của đế quốc Feinbird, được ngợi khen là tinh cầu đẹp nhất vũ trụ, vụn sao mỹ lệ vây quanh, cây cối bao trùm đạt đến 95%, cả tinh cầu bị thực vật nhuộm thành màu lục, nguồn nước phong phú, sa mạc tuyệt đối không tồn tại, trong mắt con dân đế quốc sa mạc là truyền kỳ xa xôi, không ra khỏi thủ đô tinh, cả sa mạc cũng không hề nghe thấy.

Hoàng cung,

Giữa khu vườn trồng đầy hoa tươi, hoa bắt đầu nở, nhờ hoàn cảnh tự nhiên tốt đẹp của Findor, những đóa hoa này đều được nhiễm sương sớm, mỹ lệ gọi người ca ngợi. Nhưng chúng đều thua kém người đang nhắm mắt thưởng hương. Mái tóc dài màu thủy lam, nhẵn bóng suôn mượt, trên khuôn mặt tinh xảo có hàng mi thật dài, mũi cao, đôi môi thậm chí kiều diễm hơn hoa.

“Arnole điện hạ.” Chất giọng mang theo ý cười, “Nét đẹp của những đóa hoa này thật là âm u phai màu trước mặt ngài.”

“Wien, cậu muốn chết à?” Bé con mỹ lệ được gọi Arnole xoay người, mở ra đôi mắt khép hờ, đó là một đôi mắt màu xám bạc, biểu hiện sự lạnh lùng, khiến mỹ lệ nhìn không ra nữ khí, đúng vậy, Arnole là nam, cũng là người sắp trở thành hoàng đế của đế quốc Feinbird, Arnole. Feinbird.

“Không dám, tôi chỉ là ăn ngay nói thật, vẻ đẹp của ngài xác thực hiếm có.” Tóc màu trà, mắt màu lam, người Feinbird không hề ngoại lệ tướng mạo đều rất tốt, ra vẻ cười nhạt, cả người mang theo mùi trí tuệ, đây là tân nhậm tể tướng của Feinbird, Wien. Sartoria công tước, cũng là bạn tốt của Arnole.

“Hai cậu không thấy chán sao.” Người nói chuyện có mái tóc và đôi mắt màu đỏ như lửa, ngán ngẩm nhìn bọn họ, dám có gán nói vậy với hai kẻ quyền cao chức trọng đương nhiên không phải đầu đường xó chợ, tướng quân của đế quốc Feinbird, chỉ huy của quân đoàn Hỏa Diễm Chi Sư, Galle. Hogar công tước.

“Galle, cậu nhàn lắm sao.” Làm bạn tốt Wien. Sartoria công tước hỏi.

“Tôi không thấy nhàn.” Galle giận, Wien luôn thích lấy mặt Arnole mà giỡn, Arnole rất ghét người khác nói về mặt mình. Cho dù ở đế quốc Feinbird, Arnole cũng là tuyệt sắc, đáng tiếc mọc trên người một người đàn ông, làm kẻ sở hữu rất không hài lòng.

“Sao vậy, lại thua à?” Ngoảnh mặt với sự trêu cợt của bạn tốt Wien. Sartoria, Arnole nhìn Galle. Galle không có lòng dạ thâm trầm như cậu và Wien, tâm tình gì cũng biểu hiện trên mặt, quân nhân thiên tính làm Galle không thể ngụy trang, cho dù có tài năng thiên phú quân sự, cũng không hề dịch một tí thiên phú như vậy tới chính sự, bất quá có cậu và Wien, sẽ không để Galle chịu thiệt, Galle cũng biết điều này. Mà Galle không cam lòng như giờ là thua đi, Galle mỗi lần thua, đều mất hứng.

“Hừ.” Galle mất hứng hất mặt.

Arnole bảo cả hai ngồi vào tiểu đình, người hầu rất nhanh dâng trà bánh, sau đó lui ra.

“Âu Dương Ngạo là cao thủ Ốc Lam công nhận, cậu thua không oan.” Wien ngậm một miếng điểm tâm. Từ

khi Ốc Lam công khai tu luyện, Galle đã thành tu luyện cuồng, khi Âu Dương Ngạo tới Feinbird, Galle lập tức tìm Âu Dương Ngạo luận võ, vài lần như vậy, Âu Dương Ngạo thấy Galle đã trốn, bị võ si triền tuyệt không vui vẻ. Bất quá cũng vì vậy, bọn họ quen với Âu Dương Ngạo.

“Không phải Âu Dương Ngạo.” Galle rầu rĩ nói. Lần này cậu không phải bại bởi Âu Dương Ngạo.

“À, vậy là ai?” Arnole thấy hứng thú, ở Findor, ngoại trừ Âu Dương Ngạo còn có ai có thể thắng Galle.

“Mộc Lỗi.” Galle nói.

“Mộc Lỗi? Sao cậu ta lại tới đây.” Mộc Lỗi bọn họ gặp vài lần, Mộc gia gia chủ của tứ đại gia tộc Ốc Lam, một kẻ nổi danh như Âu Dương Ngạo.

Làm người có quyền lợi nhất đế quốc Feinbird, bọn họ chưa bao giờ dừng việc thu thập tình báo Ốc Lam, quốc gia cấp tốc quật khởi này, có quá nhiều sự thần bí. Bọn họ thông qua Âu Dương Ngạo biết một vài tình huống, lại không nhiều, quan hệ cá nhân giữa bọn họ và Âu Dương Ngạo không sai, nhưng không nên nói, tuyệt không nhiều lời, cứ vậy bảo trì hữu nghị thường thường thôi.

Năng nguyên tinh, VR do chính phủ kinh doanh, và mấy mảng quan trọng nhất cầm giữ trên tay tứ đại gia tộc của Ốc Lam. Âu Dương gia có một vị chấp chính quan, lũng đoạn sinh ý tài liệu Lý gia có một vị chủ quản tình báo, sinh ý chủ yếu về mặt thông tin mà Cao gia sở hữu một ghế của Ốc Lam, kinh doanh phi thuyền, ngầm là buôn lậu, không ít hàng cấm của Ốc Lam chảy ra từ Cao gia thần bí nhất là Mộc gia, Mộc gia gia chủ tuổi trẻ nhất, là vãn bối của ba gia chủ khác, kinh doanh rất rộng, không có lũng đoạn, hầu như gì cũng nhiễm, thậm chí sinh ý ba nhà đều có cổ phần, mà ba nhà không một ai muốn chiếm đoạt Mộc gia, đây là rất kỳ quái, rốt cuộc là bốn nhà quan hệ quá tốt, hay Mộc gia có con bài chưa lật, hay ba nhà đều kiêng kỵ lẫn nhau không dám hạ thủ, bất kể thế nào, Mộc gia cứ thế kỳ quái mà tồn tại, Mộc Lỗi thân là Mộc gia gia chủ cũng là nhân vật không để ai khinh thường.

“Điển lễ lên ngôi, Âu Dương Ngạo mời.” Cậu từng gặp Mộc Lỗi, Âu Dương Ngạo cũng nhắc tới, nói Mộc Lỗi là đối thủ duy nhất, lần này cậu vừa vặn chạm trán, cho nên khiêu chiến, bất quá, thua.

“Ây da. Arnole, điển lễ lên ngôi của cậu, rất được chờ mong.” Wien ghẹo.

Lúc này quan hầu vào cắt đứt cuộc tán gẫu của cả ba.

“Điện hạ.” Quan hầu cung kính hành lễ, sau đó báo lên tin tức nhận được, “Ốc Lam truyền tin, bọn họ đã tới điểm trung chuyển cuối cùng, xin cập bến cảng tinh lộ.” Đây không phải đại sự, nhưng tin tức về Ốc Lam, điện hạ vẫn rất quan tâm, sự vụ lớn nhỏ luôn yêu cầu bọn họ lưu ý.

“Ốc Lam, rất tuân thủ quy tắc.” Wien lại cầm một miếng điểm tâm, Ốc Lam mở tinh lộ, tuyệt không dưới tình huống không được cho phép vào tinh lộ nước khác, nhiều năm qua vẫn được các quốc gia khen ngợi.

“Biết rồi.” Arnole cho quan hầu lui ra.

“Ốc Lam đệ trình, hẳn buổi chiều sẽ tới.” Galle tính thời gian, từ điểm trung chuyển cuối cùng tới đây cần mấy giờ, “Vệ Thiên Liệt cũng tới đi?” Đôi mắt Galle tỏa sáng. Cậu thích khiêu chiến cường giả.

“Cậu không phải đối thủ.” Wien giội nước lã. Ốc Lam đối ngoại tuyên bố Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi là đẳng cấp cao nhất, nhưng bọn họ đã gặp cao tầng Ốc Lam, Lý Thiên Cách, Âu Dương Trạch, Cao Sát, Vệ Thiên Liệt mỗi người đều mạnh hơn Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi rất nhiều, đó là cảm nhận trực giác với cường giả, thực lực Ốc Lam ẩn dấu rất sâu, quá sâu, khiến người không dám vọng động.

“Chúng ta đi tiếp đi.” Galle không nhìn đả kích của Wien.

“Được.” Đồng ý là Arnole thân là diễn viên điển lễ lên ngôi, “Lần này chấp chính quan Âu Dương Trạch đích thân tới, thân là chủ nhân, đương nhiên phải chủ động nghênh tiếp bày tỏ sự coi trọng dành cho minh hữu.” Lấy cớ cũng có.

Wien bất đắc dĩ, Galle hăng hái bừng bừng, “Chúng ta kéo Âu Dương đi theo đi.” Không chờ bọn họ phản ứng, đã chạy ra ngoài.

“Cậu có tính toán gì à?” Wien không tin Arnole không có mục đích.

“Không biết, tôi có một cảm giác, rất kỳ quái, có gì đó sẽ xảy ra.” Khi nói lời này, đôi mày Arnole nhăn lại, cậu không rõ vì sao mình có cảm giác ấy.

“Cậu cảm giác được gì?” Đối với tiến độ tu luyện của Arnole, cả đế quốc chỉ mình cậu rõ, thân là hạ nhâm hoàng đế Arnole là tinh thần tu luyện giả, hơn nữa cực hạn cấp mười bốn, chỉ kém một bước là thành đại sư, mà một bước này vẫn không thể đột phá, ngắn ngủi mấy năm đạt được trình độ này, thiên tư Arnole có thể thấy.

“Không rõ lắm, cảm giác rất kỳ quái, là bất an cũng là chờ mong.” Sau khi vào cấp mười bốn, cậu luôn có chút cảm giác không hiểu, mơ hồ nhận ra vài việc, tốt là tốt, không tốt là không tốt, cậu phân rõ, nhưng lần này thật là rất rất kỳ quái, là bất an nhưng vì sao có chờ mong?

“Phải không?” Wien cũng cúi đầu suy ngẫm, Ốc Lam mang tới sao? Bất an và chờ mong?

“Các cậu mau lên.” Ngoài cửa phát hiện bọn họ chưa đi theo, Galle về gọi.

“Rồi.” Cả hai đứng dậy, mọi việc luôn sẽ có kết quả, giờ cứ chuẩn bị tốt, gặp người Ốc Lam cái đã, có lẽ sẽ rõ.

Thâm Uyên Chi Liêm