Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 72: HỮU NGHỊ

       

CHƯƠNG 72: HỮU NGHỊ

Ở học viện nhận được tin Mộc Lỗi đã tới, Âu Dương Ngạo vội vã chạy về, lại thấy Galle. Hogar tới tìm, lập tức dừng bước, trốn sang bên. Cậu cũng là võ si, nhưng không muốn tiếp xúc với người như Galle. Hogar, không phân biệt thời gian địa điểm, gặp mặt là luận võ, thua thì đi, còn buông lời, lần sau nhất định sẽ thắng, hết lần này tới lần khác, ai, cậu rất thích luận võ, nhưng phải nhìn thời gian và địa điểm, buổi tối ngủ đột nhiên nghe tiếng đập cửa, chưa nhìn rõ là ai, đã tới một câu, tỷ thí đi. Đi thi, đột nhiên xông vào trường thi, không nhìn thầy cô bạn bè, một câu, tỷ thí đi. Cậu chịu không nổi. Đây là tướng quân đế quốc Feinbird, Hỏa Diễm Chi Sư Galle. Hogar công tước, thiên tài quân sự nổi danh vũ trụ, chuyên gia chỉ huy chiến hạm, lại là giáo viên chỉ đạo của trường, quyền cao chức trọng, mỗi người đều ước ao cậu được người như vậy coi trọng, nhưng cậu không cần.

Không bao lâu sau, Âu Dương Ngạo nghe tiếng đồ bị đập vỡ, bàn ngã trên đất. Xem ra là tìm Lỗi, bất quá nhà cậu lại phải sửa, may là, bạn tốt của Galle. Hogar, hạ nhậm hoàng đế Arnole. Feinbird còn có tể tướng Wien. Sartoria giúp đỡ, không để cậu trả tiền, cũng nhờ vậy nhà cậu được thử rất nhiều phong cách, lần trước có người tới nhà cậu, khi quay lại, nhà cậu đã khác hẳn, không ít người cho rằng tìm nhầm, cảm thán nói không hổ là Ốc Lam giàu có, tốc độ đổi phong cách nhanh thật, không sợ xài tiền, mỗi lần nghe mọi người nghị luận, cậu chỉ có thể cười khổ. Nhìn động tĩnh này, lại phải đổi nữa rồi. Lần này là phong cách gì đây, nghệ thuật của đế quốc Feinbird nổi tiếng cả vũ trụ, mỗi một lần đều khiến cậu ca ngợi, thậm chí chờ mong phong cách tiếp theo, a, sao lại có ý nghĩ như vậy, mau mau xóa đi.

Tiếng trong nhà rốt cục dừng, Galle. Hogar không cam lòng bỏ đi, xem chừng là thua, làm bạn tốt và đối thủ cậu thừa nhận, sự nổi danh sánh ngang với cậu, thất bại sao được, bất quá tư chất của đế quốc Feinbird không sai, cậu cảm giác được, mỗi một lần Galle. Hogar đều có tiến bộ, nếu không cẩn thận sẽ bị vượt trước, phải cố lên, vũ trụ rất lớn, thiên tài nhiều lắm.

Ngôi nhà này là đế quốc Feinbird chọn riêng, cách trường không xa, hoàn cảnh thanh u, cho nên mỗi lần Galle. Hogar tỷ thí, sẽ không quấy nhiễu hàng xóm. Thấy Galle. Hogar đi rồi, Âu Dương Ngạo lẻn ra khỏi chỗ ẩn thân, nhìn bóng người, thở dài, thoát được rồi, nhìn lại cửa sổ thuỷ tinh nghiền nát, ai, phải sửa nữa, hy vọng lần này phòng ngủ của cậu không chịu độc thủ.

Nhớ lần đó phòng ngủ bị hư, để nhận lỗi cậu tới nhà Hogar công tước, thất sách, trong lúc sửa chữa, vẫn không được an bình, bị quấn lấy tỷ thí, nổ banh cả nhà Hogar công tước, bị tiểu thư nhà công tước ra tay dạy dỗ, Galle. Hogar mới thu liễm, bất quá thời gian đó cậu luôn bị đôi mắt lấy đầy chiến ý chằm chằm, ai. Còn có một lần, hấp thu giáo huấn, cậu không tới nhà Hogar công tước, mà là nhà của Sartoria công tước, a, thảm hơn, Wien. Sartoria công tước là loại hình cậu không am hiểu ứng phó, mỗi câu dò hỏi, mang theo cạm bẫy, nếu không phải cậu bị người cha cáo già Âu Dương Trạch dài lâu hun đúc, cậu sẽ lỡ miệng không ít chuyện, còn thảm hơn cả ở chung với Galle. Hogar. Hoàng cung cũng ở một lần, Arnole. Feinbird điện hạ, rất săn sóc, dễ ở chung, bất quá dung nhan mỹ lệ như vậy rất làm người không thể nhìn thẳng, nhìn nữa cậu sẽ đi lên con đường không lối về, cậu còn phải cưới vợ sinh con.

Từ đó về sau, cậu và Galle. Hogar tỷ thí, luôn cẩn thận né tránh phòng ngủ, cho dù không được, cậu cũng tình nguyện ở khách sạn, nhưng mỗi lần Arnole. Feinbird đều dùng khuôn mặt mỹ lệ, hổ thẹn nói, là lỗi của đế quốc, nên do bọn họ giải quyết, sao có thể để khách của đế quốc ở khách sạn, quá thất lễ gì gì đó, rồi bị kéo vào hoàng cung. Số lần nhiều, cậu biết Arnole. Feinbird rất giỏi diễn kịch, mà cậu cũng có lực miễn dịch với dung mạo mỹ lệ kia, chủ yếu là khi nhìn Arnole. Feinbird, trong đầu cậu xuất hiện hai người càng kinh khủng, nếu không cẩn thận phạm sai, bị cha biết, cha nhất định chộp cậu đi gặp bọn họ, mà một người trong đó không thích người khác quấy rầy cuộc sống ngọt ngào của hắn nhất, nếu cậu dám, a, đừng nghĩ nữa, đáng sợ quá. Người nọ ngoại trừ một người khác không quan tâm ai cả, cho dù cậu là học trò của hắn, thì sao chứ, tuy rằng không giết, lại tuyệt đối không để cậu yên.

Vào cửa, thấy bạn tốt Mộc Lỗi đứng giữa hài cốt, xin lỗi nhìn cậu.

“Không sao, tôi quen rồi.” Cậu xác thực quen rồi.

“Tôi cũng không ngờ, Galle. Hogar công tước thật như cậu đã nói, vất vả.” Mộc Lỗi đồng tình. Âu Dương Ngạo từng kể với cậu tao ngộ của mình, cậu lại không để trong lòng, một võ si tìm tới luận võ, không có gì, cậu bình thường cũng bị khiêu chiến, nhưng lần này cậu đã biết Galle. Hogar xác thực là nhân vật rất phiền phức.

Galle. Hogar công tước, vừa nãy vào cửa tìm Âu Dương Ngạo tỷ thí, cậu đã gặp Galle. Hogar, nên báo rằng Âu Dương Ngạo chưa về. Galle. Hogar dạo qua cậu một vòng, rồi nói, cậu nổi danh như Âu Dương Ngạo, tìm cậu cũng được, tỷ thí đi. Không chờ cậu đáp ứng đã động thủ, cậu né, định không ra tay, nhưng không ngờ Galle. Hogar không hề thua kém, ép sát cậu, từ dưới đánh lên, đồ vật trong nhà đều tao ương, không thể thoát nạn, cuối cùng cậu thắng, nhà Ngạo cũng xong, cậu bắt đầu hiểu, võ si cũng phải phân cấp, thấy bạn tốt vào cửa, cậu có chút hổ thẹn, không riêng vì hỏng nhà bạn tốt, cũng là vì trước đây không quá coi trọng việc này.

“Cậu biết là tốt, giờ cậu nên hiểu đối tượng tỷ thí là phải chọn lựa, nghìn vạn lần đừng chọc võ si như Galle, bằng không thảm rồi.” Âu Dương Ngạo nhắc nhở.

“Tôi sẽ thận trọng.” Mộc Lỗi nghiêm túc nói. Rồi đột nhiên hỏi, “Chẳng lẽ cậu trốn ở ngoài?” Không trách cậu hoài nghi, Âu Dương Ngạo xuất hiện rất trùng hợp, tính đi tính lại lấy thời gian cậu vào cửa đã gặp Galle. Hogar, rồi một trận tỷ thí, hoàn cảnh tuyệt không an tĩnh, vậy mà bạn tốt không hề kinh ngạc. Cho dù tập mãi thành thói quen, thấy nhà bị hỏng thành vậy, cũng nên lộ ra gì đi, mà Âu Dương Ngạo không có, còn hưng phấn thoát được một kiếp, tuy rất ít, nhưng làm bạn tốt nhiều năm, cậu vẫn bắt được.

“Khái, cậu nên cẩn thận, cậu thắng Galle, Galle sẽ có nhiệt tình rất lớn với cậu, khoảng thời gian này, cậu ta sẽ thường xuyên tìm cậu tỷ thí.” Và tôi sẽ được giải thoát. Không nói ra lời tự nhủ, Âu Dương Ngạo tốt bụng nhắc nhở, giả điên.

“Cậu gọi tôi tới, là làm tấm mộc?” Mộc Lỗi nhíu mày, quen nhau nhiều năm, thấy bạn tốt giả điên, cậu chỉ biết vừa nãy bạn tốt ở ngoài, hơn nữa ý tứ ẩn hàm, cậu nghe ra được. Làm Mộc gia gia chủ cậu vốn không rảnh, điển lễ lên ngôi cũng định không tới, nhưng, Âu Dương Ngạo đại lực mời mọc, nói với cậu, điển lễ lần này không thiếu người của Liên Minh và các giới danh lưu, xuất phát từ coi trọng, thân là gia chủ cậu nên tự tới. Lại không ngờ, bạn tốt nói rất đường hoàng, thì ra là có dự định, cậu đã nói mà, vì sao lần này Ngạo nhiệt tình vậy.

“Sao chứ?” Âu Dương Ngạo chột dạ cười. Bạn quá tốt cũng không được, xem, chưa nói đã hiểu.

“Phải không?” Mộc Lỗi cũng cười, sau đó động thủ.

“Oa, cậu làm thật à.” Âu Dương Ngạo đánh trả,

“Chúng ta đã lâu không so, bước vào cấp mười cũng chỉ so ở VR, giờ tôi đã tới cấp mười hai đỉnh phong, xem so với cậu có thể đột phá không.” Vừa động thủ, Mộc Lỗi vừa nói.

“Thật khéo, tôi cũng ở cấp mười hai đỉnh phong, vậy xem chúng ta ai đột phá trước.” Âu Dương Ngạo bắt đầu nghiêm túc, cậu không muốn vì sơ suất mà lạc hậu với bạn tốt.

Cậu tới tôi đi, ngôi nhà đáng thương thành phế tích dưới kình khí của cả hai.

Mãi hồi lâu, bọn họ dừng tay lại.

“Xem ra muốn tiến thêm một bước, rất khó.” Chỉnh lại quần áo, tuy rằng nó đã rách mướt.

“Đúng vậy.” Ai, vẫn không tiến bộ. Giọng Mộc Lỗi thất lạc.

“Cậu đừng như vậy, chênh lệch giữa chúng ta và hai người họ là vĩnh viễn không thể bù đắp.” Âu Dương Ngạo khuyên nhủ.

“Không phải, tôi không vọng tưởng đuổi kịp họ.” Liếc Âu Dương Ngạo, Mộc Lỗi nói. Cậu từ lâu đã học được không so sánh, thế giới của họ cậu không thể xen vào, hai người họ là người cậu sùng kính nhất, cũng sợ hãi nhất. “Cậu biết, Ốc Lam đối ngoại tuyên bố tôi và cậu là thể thuật giả đẳng cấp cao nhất, nhưng trước mặt bọn chú Liệt thúc, chúng ta không phải, tôi muốn mạnh hơn nữa.”

“Cũng phải.” Âu Dương Ngạo buồn, cái gì mạnh nhất, ở Ốc Lam mạnh hơn bọn họ rất nhiều, chỉ là ngoại giới không biết. Lúc nào bọn họ có thể không hổ với tên.

“Ngạo, chúng ta phải cố gắng hơn nữa.” Mộc Lỗi nói, cậu là quan hệ huyết thống với bọn họ, chảy xuôi dòng máu của cường giả, cậu nhất định phải vượt trước những người khác.

“Ừ, tôi sẽ không lạc hậu.” Thấy bạn tốt tỉnh lại, Âu Dương Ngạo cũng khôi phục tự tin. Bọn họ không thể so với hai người họ, nhưng những người khác bọn họ sao mà chịu thua, cậu và Lỗi còn trẻ, sẽ trải qua càng nhiều, bọn họ nhất định sẽ siêu việt bất kỳ người nào ngoại trừ hai người họ.

Giữa phế tích như hài cốt, hai thanh niên tuấn mỹ nhìn nhau cười, lấy quyền hỗ kích, mang theo ăn ý và cổ vũ, hữu nghị gọi người ước ao. Đây là cảnh Arnole. Feinbird, Wien. Sartoria và Galle. Hogar thấy được khi tới chỗ của Âu Dương Ngạo.

�� kh�(|v��

=================

073 075

Thâm Uyên Chi Liêm