Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 73: TÁN GẪU

       

CHƯƠNG 73: TÁN GẪU

“Cảm tình của hai vị tốt thật.” Mở miệng pha trò là Wien. Sartoria.

“A, sao các cậu tới đây?” Luôn kiệt ngạo Âu Dương Ngạo cười chào hỏi, không nhìn cả người chật vật.

“Tôi thất lễ, Arnole điện hạ, Sartoria công tước, Hogar công tước.” Mộc Lỗi chỉ có vài lần duyên phận với bọn họ, không quen thân, tự nhiên không thể tùy ý như Âu Dương Ngạo, gia giáo tốt đẹp không cho phép cậu chật vật như vậy chào hỏi người khác. Định thay quần áo, nhưng phát hiện nhà đã biến mất dưới kình khí của cậu và Ngạo. Đây là tự làm tự chịu sao, Mộc Lỗi không khỏi cười khổ.

“Hai vị khá chật vật rồi, nếu không ngại hãy theo tôi về hoàng cung xử lý đi, giờ ở đây cũng không có chỗ cho hai vị.” Arnole. Feinbird thiện giải nhân ý. Khiến Mộc Lỗi rùng mình, sức quan sát của Arnole điện hạ rất cẩn thận, chỉ bằng động tác nhỏ đã đoán được ý nghĩ của cậu, hạ nhâm hoàng đế của đế quốc Feinbird, người đàn ông có xưng hào đẹp nhất, căn cứ lời Ngạo, là một người rất giỏi diễn kích, lại không ngờ có sức quan sát như vậy, không thể khinh thường, nhưng cậu sợ gì chứ?

“Làm phiền ngài, Arnole điện hạ.” Mộc Lỗi trả lời.

“Thế thì đi thôi.” Arnole. Feinbird cười, xoay người ẩn giấu tâm tư lướt qua trong mắt, Mộc Lỗi không hề đơn giản, Mộc gia gia chủ xác thực không phải nhân vật dễ đối phó.

Mọi người về hoàng cung, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo xử lý xong, lại dùng bữa trưa với mấy nhân vật quan trọng của đế quốc Feinbird, chỉ là thời gian quá ngắn, dưới tình huống hữu ý, khoảng cách giữa Mộc Lỗi và ba người khác gần lại.

Bọn họ tán gẫu ở phòng khách nhỏ.

“Hai cậu thật lợi hại, nhà bị hủy ở kình khí của các cậu đi.” Galle. Hogar ngậm điểm tâm nói, hoàn toàn bỏ qua hình tượng thân là công tước, “Âu Dương Ngạo, cậu tỷ thí với tôi không dùng toàn lực, đúng không?”

“A, không, tôi…” Thấy Galle. Hogar có chút giận, Âu Dương Ngạo muốn giải thích.

“Hừ, khỏi giải thích, tôi biết mà, tỷ thí với tôi, quần áo cậu không bị hỏng, đâu giống cậu và Mộc Lỗi. Chờ, lần sau, tôi nhất định bắt cậu dùng toàn lực.” Galle. Hogar rất hào phóng nói, coi thường cậu à, không sao, ngày nào đó cậu sẽ thắng.

“Là cậu chưa đủ tiêu chuẩn.” Wien. Sartoria nói với Galle. Hogar không phục, nhìn Galle. Hogar ngoảnh mặt đi, lại nói với Âu Dương Ngạo: “Nhà lần này không phải luận võ với Galle mà bị hủy, Âu Dương Ngạo, cậu phải tự giải quyết.”

“A,” Âu Dương Ngạo kêu thảm, “Xúi quẩy. Lỗi, cho tôi mượn tiền.”

Từ khi cậu trốn khỏi Ốc Lam, cha đã chặt đứt nguồn kinh tế của cậu, tính bức cậu về, đáng tiếc năng lực của cậu không sai, ở trường lấy được học bổng, cuộc sống không xa xỉ lại cũng tàm tạm, nhưng nhà, cậu muốn có nhà tốt như vậy phải xài không ít, giờ tiền tiết kiệm của cậu không đủ.

“Không cho.” Biết rõ tình huống của bạn tốt, Mộc Lỗi không mềm lòng, ai kêu tên này tính kế cậu, lấy cậu làm tấm mộc.

“Đừng vậy chứ, Lỗi, cậu xem chúng ta từ nhỏ lớn lên với nhau, tình nghị cỡ nào, tôi giờ gặp trắc trở, cậu giúp tí đi. Đừng quên, nhà tôi cậu phải chịu một bộ phận trách nhiệm.” Âu Dương Ngạo từ đáng thương đến uy hiếp.

“Đáng đời.” Mộc Lỗi không đồng tình, “Chỉ cần cậu nhận thua với chú Trạch, ngoan ngoãn về làm người thừa kế, tôi tin một căn nhà nhỏ tuyệt đối không thành vấn đề.”

“Không, quyết không, tôi muốn cuộc sống tự do.” Âu Dương Ngạo kiên quyết lắc đầu.

“Tôi lại hy vọng cậu làm người thừa kế, cậu xem tôi làm gia chủ vẫn có thể tu luyện, mà cậu tự do tự tại bất quá chỉ như tôi, tôi tin khi cậu làm gia chủ, tôi nhất định có thể thắng cậu.” Mộc Lỗi ung dung nói.

Nghe bọn họ tán gẫu, người đế quốc Feinbird mới biết, thì ra Âu Dương Ngạo rời nhà trốn đi, hơn nữa

là vì việc làm người thừa kế, trách không được khi gặp Âu Dương Trạch kể cho ông nghe Âu Dương Ngạo ở Feinbird đế quốc ông kinh ngạc vậy, bất quá vì trốn tránh quyền lợi mà rời nhà trốn đi, Âu Dương Ngạo rất thú vị.

“Cậu quá đáng.” Thật không ngờ, cậu lầm giao tổn hữu, nhìn coi đây là tính toán gì.

“Nhìn cậu thoải mái, tôi khó chịu.” Mộc Lỗi thẳng thắn. Được rồi, vì Mộc gia khổ cực làm việc cậu nhận, đây là trách nhiệm của cậu. Nhưng vì sao Âu Dương Ngạo có thể thảnh thơi trốn đi học tập, không gánh vác chứ. Nói chung cậu khó chịu, cậu nhất định phải khiến người này làm gia chủ, sau đó nhìn cậu ta bước vào cuộc sống nước sôi lửa bỏng.

Âu Dương Ngạo không nói gì.

“Cảm tình của các cậu tốt thật.” Cười nghe bọn họ vờn nhau, Arnole. Feinbird đặt tách trà in hoa văn màu lam xuống, nói.

“Nghiệt duyên, tôi từ nhỏ lớn lên với cậu ta, không có người bạn nào khác.” Mộc Lỗi nói, đáy mắt là hoài niệm. Nếu không phải có Ngạo bên cạnh, cuộc sống trước đây của cậu sẽ không vui vẻ vậy, dù sao cậu có một người cha quá mức cường đại vô tình, muốn được thừa nhận, rồi lại không thể.

“Ê, cái gì là nghiệt duyên chứ?” Âu Dương Ngạo không phục.

“Cảm tình của tứ đại gia tộc vẫn tốt vậy à?” Wien. Sartoria xen vào, rất hiếu kỳ.

“Không sai, dù sao giao tình đã nhiều năm.” Mộc Lỗi hàm hồ đáp.

“Này, Mộc Lỗi, cậu trẻ tuổi nhất giữa bốn vị gia chủ, áp lực rất lớn đi.” Wien. Sartoria cầm tách trà hỏi.

“Không, các vị trưởng bối khác rất chiếu cố tôi.” Mộc Lỗi cười. Wien. Sartoria muốn biết gì đây. Ba nhà khác tuyệt đối không để cậu có áp lực, thủ hạ của Mộc gia mới đầu nghĩ cậu vô lực, rồi dần cũng nhận đồng.

“Cho nên tôi mới nói bốn nhà quan hệ rất tốt, các nền văn minh vũ trụ, rất ít có gia tộc quan hệ như vậy.” Wien. Sartoria như tán gẫu giả điên.

“Phải không.” Mộc Lỗi cười cười.

“Bất quá, Cao gia vì sao chỉ có một người, phải biết ba nhà khác, Mộc gia thiếu chút, nhưng Cao gia cũng quá loãng đi, chỉ có một thành viên.” Bổn gia của Mộc gia thưa thớt, chi thứ không ít, đây là bình thường. Mà Cao gia thì kỳ quái, không có chi thứ, chỉ có một bổn gia gia chủ. Đọc tư liệu điều tra Wien hiếu kỳ, làm gia tộc truyền thừa nhiều năm, bổn gia có thể nhân viên thưa thớt, thậm chí biến mất, nhưng truyền lưu phân gia, không thể đều chết sạch cả đi.

Bàn tay cầm trà bánh của Mộc Lỗi khựng lại, Âu Dương Ngạo cũng đính chính thần sắc.

“Wien công tước biết rất rõ.” Mộc Lỗi cười nói, sau đó cầm tách trà.

“Đúng vậy, tính tôi khá hiếu kỳ. Không thể bỏ qua những chuyện kỳ quái, luôn thích tìm tòi. Đây không phải bí mật của Ốc Lam chứ?” Wien cười không ác ý, chỉ là đơn thuần hiếu kỳ, nhưng lời nói cất giấu mũi nhọn. Nhìn hành động của bọn họ, Cao gia nhất định có gì.

“Không phải bí mật.” Mộc Lỗi trả lời, lại không cho đáp án.

“À. Thật đáng tiếc.” Wien. Sartoria thông minh mà hiểu, Mộc Lỗi sẽ không nói gì, cầm điểm tâm bỏ vào miệng. Bầu không khí có chút nặng nề.

“Âu Dương Ngạo.” Galle. Hogar tùy tiện nói, “Nghe nói Ốc Lam có một siêu cấp thiên tài, cậu biết không?” Truyền thuyết liên quan tới thiên tài Ốc Lam, cậu biết, nhưng thế giới này có thiên tài như vậy sao.

“Thiên tài gì?” Âu Dương Ngạo biểu hiện rất bình thường, nhưng đáy mắt có kinh dị, tin tức về người nọ hẳn là bị phong tỏa đi. Wien. Sartoria và Arnole. Feinbird trao đổi nhau một ánh mắt, bọn họ chú ý tới sự bất thường của Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi, tuy rằng rất ngắn, nhưng đáy mắt Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi có kinh ngạc khi việc không nên phát hiện đã bị phát hiện.

“Lúc trước không phải nói, khoa học kỹ thuật của Ốc Lam phát triển cấp tốc như vậy là kế thừa di sản gì đó của đẳng cấp càng cao ư. Bất quá, giờ có người truyền ra tin tức, phía sau Ốc Lam có một siêu cấp thiên tài, tất cả thành tựu hiện tại của Ốc Lam là người nọ mang tới.” Galle. Hogar hờ hững nói ra tình báo bí ẩn giữa các cao tầng. “Thiên tài ấy lợi hại sao? Âu Dương Ngạo nếu cậu quen, dẫn tôi đi gặp cậu ấy đi, tôi muốn so với cậu ấy.” Đôi mắt Galle. Hogar tỏa sáng.

Lợi hại sao? Đó là sự cường đại không phải dùng lợi hại có thể hình dung, đó là sự cường đại khiến người tuyệt vọng, giai cấp không thể vượt qua.

“Galle, có những thứ không nên vọng tưởng, có những chênh lệch là không thể bù đắp.” Nhìn đôi mắt tỏa sáng của Galle, Âu Dương Ngạo không khỏi nhớ tới đã từng bản thân không biết trời cao đất rộng, muốn chạy theo hai người họ, nói.

“Ý gì chứ?” Âu Dương Ngạo nói như rất khinh thường cậu. Galle bất mãn, ngẩng đầu, lại thấy được hồi ức cay đắng ở đáy mắt Âu Dương Ngạo.

Wien. Sartoria và Arnole. Feinbird cũng chú ý tới, trong mắt Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo chợt lóe rồi biến mất ước mơ, còn có sợ hãi.

“Cậu giờ còn không thắng được tôi, so cái gì với siêu cấp thiên tài.” Âu Dương Ngạo bị Smart Brain nhắc nhở, biết mình đã nói chuyện không nên nói, vội bổ cứu.

“Thiết, ai nói, chúng ta so lại xem.” Galle không phục, tạc mao.

“Tới đây, tôi sẽ cho cậu biết, sự chênh lệch giữa cậu và tôi là không thể bù đắp.” Âu Dương Ngạo đồng ý, rồi cả hai quấn lấy nhau.

Ba người còn lại nhàn nhã ngồi ở phòng khách nhìn bọn họ luận võ.

“Thiên tài kia là tồn tại.” Wien. Sartoria khẳng định nói.

Mộc Lỗi như không nghe thấy, không có bất kỳ sự đáp lại gì.

Đáp án đã biết, Wien. Sartoria không nhìn sự im lặng của Mộc Lỗi. Siêu cấp thiên tài sao? Thế giới này có rất nhiều thiên tài, từ khi hay Ốc Lam có một thiên tài, cậu không để ý, thiên tài gì có thể khiến Ốc Lam đạt được thành tựu lẽ thường không thể đạt được này, đây nhất định là thủ đoạn giấu diếm. Nhưng nhìn Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi, xem ra thiên tài của truyền thuyết là thật. Thiên tài có thể khiến Ốc Lam đạt được thành tựu như vậy, có thể xưng là độc nhất vô nhị, cậu rất muốn gặp, siêu cấp thiên tài của Ốc Lam. Xem ra phải bảo thủ hạ ở Ốc Lam cố gắng lên, cậu muốn biết chân diện mục của vị thiên tài này. Lòng hiếu kỳ của cậu rất nặng.

Arnole. Feinbird không nói lời nào, chuyên tâm nhìn luận võ, lúc này Âu Dương Ngạo dễ dàng giải quyết Galle, Âu Dương Ngạo đắc ý, Galle uể oải, rõ ràng khắc lên đôi mắt đạm mạc mạc màu xám, không hề gợn sóng. Không ai biết cậu đang nghĩ gì.

Thâm Uyên Chi Liêm