Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 75: TỚI RỒI

       

CHƯƠNG 75: TỚI RỒI

Theo sự chờ đợi, một chiếc phi thuyền màu bạc đột nhiên tiến vào phạm vi không cảng, xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Đế quốc Feinbird lấy nghệ thuật trứ danh, thấy chiếc phi thuyền này cũng không khỏi ca ngợi, đây quả thật là tác phẩm nghệ thuật, dù là tọa hạm đẹp nhất của hoàng thất đế quốc cũng không sánh bằng. Hạm thân lưu sướng, ám văn màu tím cất giấu huyền diệu, hoa lệ lại không đường hoàng. Thật không ngờ Ốc Lam vẫn có nghệ thuật như vậy. Vài người Feinbird hèn mọn Ốc Lam như nhà giàu mới nổi, không biết mỹ cảm bắt đầu đổi mới.

Arnole. Feinbird và Wien. Sartoria che đi khiếp sợ, trao đổi nhau một ánh mắt. Chiếc phi thuyền này xuất hiện không phải thông qua tinh lộ, cũng không phải tinh môn, là không gian khiêu dược. Làm cao tầng bọn họ từng nghiên cứu, sau cấp mười lăm, có thể bằng thân thể đứng giữa vũ trụ, có thể xuyên qua tinh môn, nhưng bước vào không gian khiêu dược vẫn có cực hạn. Nói cách khác trên chiếc phi thuyền này tồn tại cao thủ đã vượt qua cấp mười lăm đại sư, đây là thực lực Ốc Lam che giấu sao?

Galle. Hogar buông ra bàn tay giữ chặt Âu Dương Ngạo, nghiêm túc nhìn phi thuyền, cậu là thiên tài quân sự, biết rõ sự đáng sợ của chiếc phi thuyền đột nhiên xuất hiện này. Ốc Lam? Quả nhiên vượt qua sức tưởng tượng.

Chú ý thấy sự nghiêm túc của Galle. Hogar, nhìn sự thay đổi của người vẫn như một đứa trẻ không lớn lên này, Âu Dương ngạo biết đây mới là chân chính Hỏa Diễm Chi Sư. Nhưng thì sao nào, đối hai người họ mà nói, không có ý nghĩa, sự cường đại của hai người họ đã không thể hình dung, thế giới này không có gì uy hiếp được bọn họ, không có. Muốn động thủ với bọn họ, cuối cùng đều trở thành thi thể, bị bọn họ giẫm nát dưới chân.

“Tàu Edgar.” Thân là người Ốc Lam, ai không nhận ra tọa hạm riêng của điện hạ, những người Ốc Lam không biết tin hai vị kia tới bắt đầu kinh hô. Mà hành động thất thố như vậy khiến người Feinbird chú ý.

“Chấp chính quan đại nhân, lẽ nào, hai vị kia cũng tới?” Một quan viên đóng tại đế quốc Feinbird hỏi, biểu tình là kích động và sùng kính.

“Bọn họ tới rồi.” Âu Dương Trạch tuyên bố.

Sau đó, người của đế quốc Feinbird phát hiện người Ốc Lam bắt đầu chỉnh lại quần áo, bất kỳ tỳ vết gì cũng bị lấy ra, người bị lấy ra còn không tức giận, tiếp tục chỉnh lại, biểu tình nghiêm túc, trật tự mà đứng, chú trọng lễ nghi hơn cả Feinbird thân là quốc gia đế chế.

“Ổn rồi chứ? Lỗi.” Luôn kiệt ngạo Âu Dương Ngạo cũng vậy, quy củ sửa lại quần áo.

“Tóc hơi rối.” Mộc Lỗi nhìn một hồi nói.

“Phải không? Chú Cách, cháu biết chú có mang lược, mượn dùng tí.” Âu Dương Ngạo nói với Lý Thiên Cách. “Cảm ơn.” Cầm lược, giao cho Lỗi, nhờ cậu chải giúp.

“Được rồi. Ngạo, trên người tôi có gì sai không?” Giúp bạn tốt xong, Mộc Lỗi cũng hỏi.

Âu Dương Ngạo dạo qua Mộc Lỗi một vòng, “Không vấn đề.”

“Vậy là tốt.” Mộc Lỗi thở phào nhẹ nhõm, sau đó đứng nghiêm cùng Âu Dương Ngạo.

Người Ốc Lam đang làm gì? Người của đế quốc Feinbird kinh ngạc, có cần thận trọng vậy không? Người của đế quốc Feinbird gặp hoàng đế cũng không khẩn trương vậy. Vừa nãy chấp chính quan Ốc Lam tới, cũng không thấy người Ốc Lam như vậy, trên chiếc phi thuyền màu bạc kia là ai? Người của đế quốc Feinbird sao không nghi hoặc hiếu kỳ.

“Uy, Wien, bọn họ uống lộn thuốc à?” Galle bị hành động của bọn họ kéo về từ trầm tư, đối với những chuyện ngoài quân sự và vũ lực cậu không hiểu lắm, hỏi người bạn thông minh tể tướng Feinbird Wien. Sartoria.

“Có đại nhân vật tới rồi.” Wien. Sartoria trả lời bạn tốt.

“Đại nhân vật?” Galle. Hogar không hiểu.

“Đại nhân vật siêu việt cấp đại sư.” Arnole. Feinbird giải thích.

“Siêu việt đại sư!” Galle. Hogar kinh hô, đã có người đạt được cấp bậc này? Sao không nghe thấy?

“Có thể tiến hành không gian khiêu dược, ngoại trừ siêu việt cấp đại sư, còn có thể là gì?” Wien. Sartoria nói, sau đó thấy trong mắt Galle. Hogar nổi lên sùng bái.

“Bọn họ ra rồi.” Arnole. Feinbird nhìn người ra phi thuyền.

Đó là hai người mặc đồ đen, cùng một kiểu dáng. Một người có dung mạo tuấn mỹ gọi người đố kỵ, mái tóc và đôi mắt màu đen, dù là đế quốc Feinbird mỹ mạo trứ danh cũng phải tán thưởng người đàn ông này, hắn là một người đàn ông đủ để sánh ngang với Arnole. Feinbird, chỉ là dung mạo Arnole. Feinbird như nữ tử, không giống hắn sở hữu mị lực không thể bỏ qua của cánh mày râu, đủ để mọi người phụ nữ điên cuồng mê luyến, quỳ gối dưới chân. Hơn nữa khí chất băng lãnh, khắc vào lòng người, không thể xem nhẹ, không cần nói rõ cũng có thể để người hiểu, người đàn ông này trời sinh là quân vương, quân lâm chúng nhân. Arnole. Feinbird không khỏi đố kị nhìn hắn, hắn càng giống một người đàn ông, cũng càng giống hoàng đế hơn cậu, khiến Arnole. Feinbird luôn khổ não tướng mạo của mình sao không ước ao. Dời mắt, nhìn một người khác.

Rất khác, y mặc quần áo hệt như người đàn ông tựa đế vương kia, cũng là tóc đen, mắt đen. Không có dung mạo gọi người đố kỵ như người bên cạnh, lớn lên rất bình thường, nhiều nhất là thanh tú, nhưng

đứng cạnh người đàn ông đế vương không hề có cảm giác không thích hợp gì. Trầm tĩnh, là cảm giác y bày ra. Nếu nói người đàn ông đế vương là băng sơn, vậy y là thâm đàm, trầm tĩnh không gợn.

Nơi hai người đi qua, người Ốc Lam khom người hành lễ, khiêm cung hơn cả khi yết kiến hoàng đế của đế quốc Feinbird. Hai người này là kiêu ngạo của Ốc Lam, sự tồn tại Ốc Lam không dám vi phạm, sáng lập địa vị Ốc Lam giờ đang đạt được. Nguyên soái của Ốc Lam Chiến Thần bệ hạ Mộc Linh Hạo, thiên tài kỳ tích của Ốc Lam, người phát minh khoa học kỹ thuật, trưởng tử của Chiến Thần bệ hạ, Mộc Cảnh điện hạ.

Bọn họ rất nhanh tới trước mặt bọn Âu Dương Trạch.

“Cha, anh.” Mộc Lỗi lên tiếng.

“Thầy, anh Cảnh.” Âu Dương Ngạo thu hồi kiệt ngạo, cung kính gọi.

Gật đầu với cả hai, cũng không nhiều lời.

Mộc gia còn có hai người như vậy. Nghe xưng hô của Mộc Lỗi, đáy mắt Wien. Sartoria lóe lên tinh quang.

“Tên?” Tới trước mặt Arnole. Feinbird, Cảnh nhàn nhạt hỏi. Đôi mắt màu đen cứ thế khắc vào đôi mắt màu xám bạc, nhìn thấu tất cả, Arnole. Feinbird vô thức né tránh. Lần đầu tiên, cậu né tránh tầm mắt của một người.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo không vui ôm Cảnh vào lòng, Cảnh Nhi của hắn có hứng thú với người khác?

Ôn nhu trong nháy mắt khiến mọi người không thể phản ứng lại, đây là người đàn ông như băng sơn của vừa nãy, không hề giống nha? Người Ốc Lam làm như không thấy, đại bộ phận Ốc Lam đều biết Chiến Thần bệ hạ sủng ái nhất là trưởng tử, đối với Cảnh điện hạ ôn nhu là rất bình thường. Chân chính biết quan hệ của hai người tuyệt đối không dám quấy rầy, đó là tai nạn chết người.

Mộc Linh Hạo bố thí nhìn thoáng người bị Cảnh hỏi, ừ, một người đàn ông rất đẹp, không phải nguyên nhân khiến Cảnh Nhi quan tâm. Cẩn thận nhìn lại, thì ra là vậy. Sức thấy rõ của hắn và Cảnh Nhi, vẫn kém tí. Cảnh Nhi là giỏi về phân tích tính toán nhất trong Vô Xá, số liệu của một người y liếc mắt đã nhìn ra, tuy rằng không quá hiểu lòng người, rất đơn thuần.

“Vị này, ngài không thấy hành động của ngài rất không lễ phép sao? Trước khi hỏi tên người khác, nên báo tên của mình.” Wien. Sartoria mở miệng. Vừa dứt lời, một tiệt tóc bên tai đã bị tước rớt, kế cậu thấy được một đôi mắt băng lãnh, đông lại linh hồn. Lần đầu tiên cậu cảm giác trí tuệ cậu dẫn cho rằng ngạo trước mặt người đàn ông băng lãnh này không đáng nhắc tới.

Đứng cạnh Wien. Sartoria, Arnole. Feinbird và Galle. Hogar cảnh giác nhìn Mộc Linh Hạo, những người khác của đế quốc Feinbird không chú ý tới. Người này mạnh thật, không thể phản ứng gì cả, chỉ cần hắn nguyện ý, hắn có thể giết bọn họ một cách dễ dàng. Đây là siêu việt cấp đại sư sao?

“A, sếp Linh, tôi giới thiệu cho hai người.” Âu Dương Trạch vội chạy ra hoà giải, anh cũng không muốn vừa tới Findor, nơi đây đã biến thành huyết hải.

“Cảnh, người cháu hỏi là hạ nhậm hoàng đế của đế quốc Feinbird, Arnole. Feinbird điện hạ.” Âu Dương Trạch giới thiệu mục tiêu chủ yếu.

Nghe được đáp án Cảnh thu hồi tầm mắt, nói với Mộc Linh Hạo ôm mình, “Cha, buông ra.” Y phải đi nữa, không cần Mộc Linh Hạo ôm, bằng không đi sao được. Mộc Linh Hạo nghe Cảnh nói, không nỡ buông, nắm lấy tay Cảnh. Cảnh không cự tuyệt, khuôn mặt Mộc Linh Hạo có ý cười, làm hắn càng thêm mê người, hơn cả Arnole. Feinbird.

“Khái, vị này là tể tướng của đế quốc Feinbird, Wien. Sartoria công tước.” Âu Dương Trạch vờ ho, kéo về thần chí của mọi người, mị lực của sếp Linh ngày càng lớn.

“Vị này là tướng quân của đế quốc Feinbird, Galle. Hogar công tước.” Âu Dương Trạch tiếp tục giới thiệu.

Mộc Linh Hạo và Cảnh không có ý chào hỏi.

Âu Dương Trạch biết tính họ, vội xoay người giới thiệu với ba người của đế quốc Feinbird. “Vị này là nguyên soái

Ốc Lam, Chiến Thần Mộc Linh Hạo, tiền nhiệm gia chủ Mộc gia, cũng là người sở hữu vệ tinh vũ khí của Ốc Lam, Oresia.”

Tiền nhiệm gia chủ của Mộc gia? Ốc Lam còn có nguyên soái? Người sở hữu vệ tinh vũ khí cường đại kia? Đó không phải của chính phủ? Thì ra là thuộc về tư nhân! Vũ khí cường đại như vậy là sở hữu tư nhân! Ba người của đế quốc Feinbird nghe xong không khỏi kinh ngạc, nhìn sự kính cẩn chấp chính quan Âu Dương dành cho người này, chỉ biết hắn ở Ốc Lam nhất định là nhân vật cường lực, bằng vào vệ tinh vũ khí, Ốc Lam không ai có thể phản đối, người này là người nắm giữ phía sau màn của Ốc Lam? Thông minh như bọn họ thoáng cái phân tích ra địa vị hiện tại của Mộc Linh Hạo.

“Vị này là trưởng tử của nguyên soái, Mộc Cảnh điện hạ.” Giới thiệu Cảnh Âu Dương Trạch tuyệt không dám qua loa.

“Mộc Cảnh điện hạ? Mộc gia là hoàng tộc?” Wien. Sartoria hỏi.

“Không, đây là tôn xưng, như sếp Linh được xưng là Chiến Thần bệ hạ vậy.” Âu Dương Trạch giải thích.

Chiến Thần bệ hạ? Mộc Cảnh điện hạ? Từ xưng hô của bọn họ có thể biết bọn họ có danh vọng thế nào ở Ốc Lam, ngoại giới dĩ nhiên chưa từng hay. Tất cả những người vào Ốc Lam đều không ai nghe thấy về hai người này, Ốc Lam đoàn kết đến trình độ như vậy, giấu diếm tồn tại của cả hai. Arnole. Feinbird và Wien. Sartoria bị suy đoán này kinh hãi, quốc gia đoàn kết như vậy, không thể tồn tại.

“Vậy Mộc Lỗi, là Lỗi điện hạ?” Galle. Hogar hiếu kỳ hỏi.

“Tôi, không phải.” Mộc Lỗi không biết giải thích thế nào, cậu căn bản không có tư cách được nhận xưng hô như vậy, có một số việc không thể nói rõ, cậu chỉ có thể nói không phải.

“Hogar công tước hiểu lầm rồi.” Âu Dương Trạch vội nói, “Xưng hô Cảnh điện hạ, là người Ốc Lam tôn trọng Cảnh, cũng là khẳng định thành tựu của Cảnh.”

Thành tựu gì có thể khiến quốc gia dân chủ như Ốc Lam dùng xưng hô đế chế?

=================

076 078

Thâm Uyên Chi Liêm