Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 76: VÔ ĐỀ

       

CHƯƠNG 76: VÔ ĐỀ

“Ngoại giới đồn rằng, Ốc Lam sở dĩ đạt được thành tựu như giờ là vì có một siêu cấp thiên tài. Đây là sự thật.” Âu Dương Trạch công bố đáp án, sở dĩ tử sĩ kia có thể tìm được tin tức, đồng thời truyền lại, là sự đồng ý ngầm, mà có năng lực làm vậy chỉ có hai người họ. Khi mọi người hỏi nguyên nhân, Mộc Linh Hạo nói, Cảnh Nhi buồn chán, định ra ngoài giải khuây. Sợ đến mọi người nói không nên lời, vừa vặn điển lễ lên ngôi của đế quốc Feinbird gửi lời mời, hai người họ quyết định tới đế quốc Feinbird.

Để phòng ngừa có kẻ đui mù chọc tới hai người họ, mọi người đi theo, vệ đội trực thuộc cũng dẫn đi, là vì kịp đuổi trước khi hai người họ động thủ giải quyết những kẻ đó, mục tiêu của mọi người là không để hai người họ nhấc lên tinh phong huyết vũ, tuy rằng rất khó. Nhìn xem, vừa tới đã có đui mù nói Cảnh, Cảnh là có thể tùy tiện nói sao? Lén nói không sao, làm trò trước mặt Cảnh cũng không sao, chỉ cần không ra tay, Cảnh sẽ không động thủ, nhưng vì sao lại nói trước mặt Linh lão đại, phải biết sếp Linh yêu nhất là Cảnh, nói hắn hắn không để ý, nói Cảnh nhất định phải mất mạng, may là, lần này chỉ là cảnh cáo. Dù sao chưa bắt đầu chơi, đã động thủ rất buồn chán. A, sao anh lại có ý nghĩ như vậy, dừng lại, anh là chủ nghĩa hòa bình.

“Mộc Cảnh điện hạ, kỳ tích của Ốc Lam, người sáng lập VR, phát minh năng nguyên tinh, mở tinh lộ. Thiên tài khiến Ốc Lam thay đổi.” Âu Dương Trạch giới thiệu, để mọi người rõ, vì sao Cảnh có xưng hào điện hạ, tuy rằng không phải nguyên nhân chủ yếu, mặt khác, không tất yếu để người ngoài Ốc Lam biết, không phải sao?

Người của đế quốc Feinbird trợn to mắt, nhìn Cảnh. Những thứ Ốc Lam khiến vũ trụ khiếp sợ đều lấy từ tay người này? Đó là tài hoa tuyệt thế nhường nào? Bọn họ căn bản không thể tưởng tượng một người có thể thiên tài đến nước này. Ốc Lam tôn trọng y không phải không lý do, nếu đế quốc Feinbird có thiên tài như vậy, trở thành thành viên hoàng thất tuyệt đối không ai dám phản đối.

Đây là siêu cấp thiên tài? Arnole. Feinbird, Wien. Sartoria, Galle. Hogar cũng trợn to mắt, thiên tài bọn họ vừa rồi nghị luận cứ thế xuất hiện. Đây là nguyên nhân Mộc gia không ai nhúng chàm? Xác thực có hai cường lực như vậy, Ốc Lam ai dám nhúng chàm Mộc gia? Mộc gia thì ra mới là kẻ đứng đầu của tứ đại gia tộc Ốc Lam, hoặc nói, Ốc Lam căn bản nằm trong tay Mộc gia.

“Sếp Linh và Cảnh vẫn ẩn cư, không hỏi chính vụ, lúc này được quý quốc mời, hai người họ cũng muốn xem lễ, điện hạ sẽ không ngại chứ?” Âu Dương Trạch nói. Anh có thể nói hai người họ là vì buồn chán, định ra ngoài hủy diệt thế giới sao?

“Sao sẽ, Chiến Thần bệ hạ và Mộc Cảnh điện hạ tới, là vinh hạnh của đế quốc Feinbird. Thật không ngờ, điển lễ lên ngôi của tôi có thể mời được hai vị.” Arnole. Feinbird nhanh chóng ẩn dấu tình tự kinh ngạc và vân vân, hai người như vậy sao có thể chậm trễ.

Đáng tiếc, bọn họ khinh thường để ý.

Nụ cười của Arnole. Feinbird cứng ngắc, đè lại cảm xúc, hữu lễ nói, “Vậy chúng ta đi thôi.”

Bất luận là Ốc Lam hay đế quốc Feinbird đều cùng rời đi, ký giả ở không cảng ghi lại hình ảnh, đồng thờ phát hiện đi trước đoàn người Ốc Lam không phải Âu Dương Trạch thân là chấp chính quan, mà là hai người chưa hề xuất hiện, hai người này là ai? Các phóng viên bắt đầu dấy lên nhiệt huyết, bọn họ sẽ điều tra rõ.

Trên xe,

“Thật không ngờ Ốc Lam còn có hai nhân vật như vậy.” Wien. Sartoria nói.

“Hai người họ rất mạnh.” Arnole. Feinbird trực quan, lấy thực lực gần đến đại sư của cậu, cũng không thể phát hiện trình độ của họ, sâu không lường được là đánh giá. Cả sức quan sát cậu luôn tự hào, trước

mặt bọn họ cũng vô dụng, nhìn không thấu, phân không rõ, cảm giác nói cho cậu, đừng chọc giận hai người họ, bằng không sẽ rất đáng sợ.

“Hừ.” Galle. Hogar hừ nhẹ, cậu tuyệt không thừa nhận cậu bị áp chế trước mặt Mộc Linh Hạo gì kia, cậu có thể khiêu chiến với Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi, thậm chí trình độ như Vệ Thiên Liệt, vì cậu thấy được hy vọng thắng lợi, nhưng với Mộc Linh Hạo, cậu không hề cảm giác được tí phần thắng nào. Chưa động thủ đã chịu thua, đây đối với cậu mà nói là lần đầu tiên.

“Ốc Lam, chúng ta cần điều chỉnh biện pháp.” Arnole. Feinbird nói, cậu không muốn có cơ hội chọc hai người như vậy.

“Tôi sẽ chú ý.” Wien. Sartoria đồng ý, bọn họ chưa thăm dò rõ thực lực hai người họ, cậu sẽ không làm chuyện ngu dốt trí giả không làm, chỉ bằng sự xuất quỷ nhập thần của Oresia, cậu đã không hành động thiếu suy nghĩ.

“An bài chỗ ở của đoàn người Ốc Lam tại hoàng cung.” Arnole. Feinbird nói, cùng với để bọn họ ở nơi không thấy, không bằng an bài lại gần, tiện cho việc quan sát.

“Tôi biết.” Wien. Sartoria bắt đầu an bài, lái đoàn xe Ốc Lam vào hoàng cung.

Đôi mắt của Galle. Hogar xoay tròn, lo lắng gì đó.

“Galle, đừng chọc phiền phức.” Thấy hành động của bạn tốt, Wien. Sartoria biết Galle.

Hogar nhất định tính đi khiêu chiến hai người họ.

“Rồi.” Thật là, cậu rất không cam lòng. Chưa động thủ đã chịu thua như vậy là sỉ nhục, cậu phải lật lại.

“Không có phần thắng.” Arnole. Feinbird khẳng định.

“Biết.” Nhìn chất giọng nghiêm túc của Arnole. Feinbird, Galle. Hogar chỉ có thể nghe lời.

Trên một chiếc xe khác, là Âu Dương Trạch, Âu Dương Ngạo, Mộc Lỗi,

“Cha không rõ bọn họ ở lại đây bao lâu, chúng ta khẳng định sẽ về sau điển lễ lên ngôi, quyết không dừng lại.” Âu Dương Trạch nhìn con trai, “Cha sẽ không dẫn con về, nhiệm vụ hiện tại của con là giải quyết tất cả những kẻ đui mù, đừng để bọn họ động thủ.”

“Cha, đây là không thể.” Âu Dương Ngạo nhìn cha mình cười khổ, cậu tình nguyện về Ốc Lam nhận sự nghiệp của cha. Thầy và anh Cảnh muốn làm gì không phải cậu có thể ngăn cản, giải quyết những kẻ đui mù thì sao chứ, bọn họ muốn động thủ ai có thể quản.

“Tận lực đi.” Âu Dương Trạch cũng biết mình làm khó con trai, “Chú ý Cảnh là được, Cảnh không phải loại người sẽ chủ động xuất thủ, nhưng có kẻ xuất thủ với Cảnh sếp Linh nhất định không tha, con phải cẩn thận.”

“A, con đã biết.” Cậu có thể làm gì đây, cậu chưa kết thúc học nghiệp. A, vì sao năm đó lại tới đế quốc Feinbird học chỉ huy hạm đội, Âu Dương Ngạo hối hận.

“Vất vả.” Mộc Lỗi đồng tình, sau khi điển lễ kết thúc, cậu lập tức về với chú Trạch, Mộc gia có rất nhiều việc phải xử lý, không phải cậu trốn tránh.

“Lỗi, ở lại đi.” Âu Dương Ngạo đáng thương nhìn Mộc Lỗi.

“Thân là Mộc gia gia chủ, tôi có rất nhiều việc phải xử lý.” Mộc Lỗi đứng đắn nói.

“A.” Âu Dương Ngạo không cam lòng, sao lại như vậy, sớm biết nên cậu ngoan ngoãn thừa kế gia nghiệp, giờ cả lấy cớ cũng không có.

Trên xe của Mộc Linh Hạo và Cảnh, Xe chuyên dụng của hoàng thất hoa lệ tôn quý không cần nói, chú trọng bảo vệ tư ẩn, nhân viên lái xe tuyệt đối không thấy được người phía sau, càng miễn bàn nghe được trò chuyện, không tồn tại con đường nhìn trộm.

“Bọn họ sợ hãi.” Ôm Cảnh Nhi, thưởng thức mái tóc của y, Mộc Linh Hạo trêu tức nói. Khi biết bọn họ định ra ngoài, công tác chuẩn bị của bọn Trạch rất thú vị, cho rằng như vậy có thể ngăn bọn họ.

“Nhàm chán.” Cảnh nhàn nhạt nói. Người khác có phản ứng gì không can hệ tới y.

“Đúng vậy.” Cảnh Nhi vẫn đạm mạc, lãnh đạm bình tĩnh như vậy thật tốt, đối với những người ngoài hắn, Cảnh Nhi không cần quan tâm nhiều lắm, Mộc Linh Hạo thầm nghĩ, không khỏi nhớ tới Vô Xá, đổi lại bọn họ Cảnh Nhi tuyệt đối không phản ứng vậy. Mộc Linh Hạo bắt đầu dấm chua, nhớ tới vừa rồi Cảnh Nhi nhìn chằm chằm một người không liên quan, còn chủ động hỏi tên, hơn nữa người kia lớn lên không sai, hừ, Vô Xá ta hết cách, ở đây ta làm gì, Cảnh Nhi tuyệt đối không can thiệp, chờ trò chơi kết thúc, ta cho ngươi thảm. Arnole. Feinbird rất xúi quẩy từ đầu đã đắc tội Mộc Linh Hạo. (Trên một chiếc xe khác Arnole. Feinbird rùng mình, sao vậy, sao có dự cảm không tốt.)

“Cảnh Nhi.” Xoay mặt Cảnh lại, Mộc Linh Hạo ấn môi, môi lưỡi giao triền với Cảnh.

Nhiều năm như vậy, Cảnh đã thói quen Mộc Linh Hạo thỉnh thoảng hôn sâu, cũng học được phản ứng thế nào, khi môi lưỡi bọn họ tách ra, chỉ bạc kéo dọc.

“Em học rất nhanh.” Mộc Linh Hạo nói, giờ Cảnh đã có thể phản kích, mỗi lần hôn sâu hắn đều có chút cầm giữ không được, rất mỹ vị.

“Tàm tạm.” Đôi môi bị tư nhuận càng thêm mê người, như mời đối phương nếm thử, chỉ là lời phun ra lãnh đạm, ngoại trừ khuôn mặt ửng đỏ, đáy mắt đạm mạc, không hề gợn sóng.

“Cảnh Nhi, lúc nào có thể yêu ta?” Mộc Linh Hạo nhìn sâu vào người âu yếm, Cảnh Nhi đã quen với những nụ hôn của hắn, động tác có chút thân mật cũng không cự tuyệt, hắn thường chế tạo dấu

vết mập mờ trên người Cảnh Nhi, về phần chỗ khác tạm thời dừng lại. Khi Cảnh Nhi phát hiện những dấu vết này, luôn trước xóa sạch, không phải vì xấu hổ, Cảnh Nhi nói cho hắn, Thượng Quan Khiêm không thích trên người bọn họ có dấu vết, trước đây vết thương đều là Thượng Quan Khiêm giải quyết, chỉ cần phát hiện trên người bọn họ có vết thương Thượng Quan Khiêm sẽ rất giận, cho nên Vô Xá sẽ không giữ lại bất kỳ dấu vết gì. Lúc đó hắn nói cho Cảnh Nhi, Thượng Quan Khiêm ghét là vết thương, dấu vết này y sẽ không để ý. Nhưng Cảnh Nhi rất nghiêm túc hỏi có gì khác nhau, rất đáng yêu. Hắn vô lực ngăn cản, tuy rằng tiếc nuối chúng biến mất, bất quá cũng động thủ giúp Cảnh Nhi bôi thuốc, ăn đậu hủ. Đáng tiếc hắn và Cảnh Nhi chưa tiến thêm một bước, hắn muốn được Cảnh Nhi đồng ý, nên hắn có thể chờ, Cảnh Nhi ăn rất nhiều khổ, sao hắn không yêu quý y chứ.

“Không biết.” Cảnh nói thẳng, y thậm chí không hiểu yêu, sao mà yêu, mấy năm nay Mộc Linh Hạo y xem trong mắt, nhớ trong lòng. Nhưng bản thân y không hiểu, chỉ biết y không ghét hành động của Mộc Linh Hạo.

“Mau yêu ta đi, Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo không uể oải, Cảnh Nhi chỉ là không hiểu yêu, hắn đã dâng tình yêu của mình cho Cảnh Nhi, hắn sẽ khiến Cảnh Nhi hiểu, thời gian của hắn và Cảnh Nhi còn rất dài không phải sao? Chỉ cần Cảnh Nhi bên hắn là được.

Cảnh không nói gì, y không biết trả lời thế nào. Mộc Linh Hạo cũng không để ý, chỉ là ôn nhu ôm Cảnh. Bọn họ lặng im tới hoàng cung đế quốc Feinbird.

Thâm Uyên Chi Liêm