Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 77: CHỈ CẦN CÁC CẬU CÒN SỐNG

       

CHƯƠNG 77: CHỈ CẦN CÁC CẬU CÒN SỐNG

Buổi tối lâm hạnh Findor, vụn sao mỹ lệ vờn quanh, hai ánh trăng một lớn một nhỏ, một tím một bạc soi sáng, những đóa hoa kỳ dị nở rộ về đêm, tỏa ra mùi hương say nồng hơn cả ban ngày. Đoàn người Ốc Lam được an bài ở cung điện chiêu đãi quý khách tốt nhất hoàng cung, thu thập xong, đã bị Arnole. Feinbird mời dùng bữa tối.

Mộc Linh Hạo từ khi đánh chủ ý Cảnh, đã thu thập không ít tư liệu yêu đương, ở hoàn cảnh mỹ lệ như vậy, hắn đương nhiên phải nỉ non với Cảnh Nhi, quyết không lãng phí thời gian với những người buồn chán, về phần kế hoạch ban sơ, từ từ sẽ đến, không ảnh hưởng gì, Cảnh Nhi mới là quan trọng nhất.

Mọi người ai có thể thay đổi chủ ý của Mộc Linh Hạo, đều không quản. Mộc Linh Hạo và Cảnh Nhi ở tiểu viện độc lập, thưởng thức bóng đêm dị quốc.

Khi đoàn người Ốc Lam tới, thân là chủ nhân Arnole. Feinbird điện hạ, Wien. Sartoria công tước, Galle. Hogar công tước từ lâu ngồi vào chỗ. Đoàn người Ốc Lam vội xin lỗi, rồi ngồi xuống.

“Sao không thấy Chiến Thần bệ hạ và Mộc Cảnh điện hạ?” Không thấy hai người quan trọng nhất Arnole. Feinbird hỏi.

“Lẽ nào là tôi đắc tội hai vị kia?” Wien. Sartoria, không lâu trước bị Mộc Linh Hạo tước rớt một lọng tóc nhỏ.

“Xin đừng hiểu lầm, sếp Linh đã không hỏi chính vụ Ốc Lam, lần này là lấy thân phận tư nhân mà tới. Lời mời của điện hạ là phía chính phủ, sếp không tiện tham dự.” Âu Dương Trạch lấy cớ rất lạn. Anh có thể nói sếp Linh muốn yêu đương với Cảnh, không định lãng phí thời gian với mọi người sao.

“À, thì ra là thế.” Arnole. Feinbird không truy cứu, đã gặp hai người họ cậu nhìn ra được, bọn họ căn bản không để ý những việc này, không tới thì thôi, đối với hai người họ cậu chỉ có thể nhượng bộ.

“Âu Dương chấp chính quan nói Chiến Thần bệ hạ không hỏi chính vụ Ốc Lam?” Wien. Sartoria hỏi, thức ăn tinh xảo đã được bưng lên.

“Đúng vậy, trước khi Ốc Lam gia nhập Liên Minh, cho nên ngoại trừ người Ốc Lam không ai biết bọn họ.” Âu Dương Trạch giải thích. Sao anh không biết chứ, Wien. Sartoria nhất định sẽ hỏi, vì sao xưa nay chưa từng nghe thấy hai người họ.

“Thì ra là thế, tôi còn tự nhủ nhân vật người Ốc Lam kính trọng như vậy ngoại giới sao không ai nghe thấy chứ, thì ra từ lâu ẩn lui.” Wien. Sartoria nói, “Bất quá, Âu Dương chấp chính quan có nói, Chiến Thần bệ hạ là người sở hữu Oresia, vậy Oresia xuất hiện trong chiến dịch lần trước là Chiến Thần bệ hạ bày mưu đặt kế?” Vấn đề rất sắc bén. Nếu phải, vậy ẩn lui cái gì là giả.

“A, lần đó, ai, thành thật mà nói, vì sớm giành được thắng lợi, dù sao Ốc Lam không gánh nổi hi sinh quá lớn, tôi cầu sếp Linh hồi lâu, mới được sếp Linh đồng ý, quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của sếp, thảm lắm.” Âu Dương Trạch có tí cười khổ. Đây là thật, lúc đó anh đi tìm sếp Linh, quấy rầy sếp Linh cho Cảnh nụ hôn buổi sáng, lần đó sếp Linh cho anh một ánh mắt băng lãnh cực điểm, chức vụ chấp chính quan vốn có thể lui, bị sếp Linh áp bách, mọi người đồng ý anh liên nhiệm.

“Thật là, Chiến Thần bệ hạ rất không biết thông cảm.” Wien. Sartoria nói, lại phát hiện sắc mặt của người Ốc Lam thay đổi, đều bất mãn nhìn cậu.

“Sartoria công tước, xin hãy nói năng cẩn thận.” Âu Dương Trạch cười, trong mắt là cảnh cáo.

“Xin lỗi, uống chút rượu, có tí hồ đồ.” Giơ ly rượu nhấp một ngụm, Wien. Sartoria áy náy. Uy vọng của Mộc Linh Hạo ở Ốc Lam rất cao, chỉ là một câu đã khiến mọi người phản ứng như vậy, ẩn lui? Là lui lại nắm giữ phía sau màn đi.

Sau đó mọi người an tĩnh dùng cơm.

“Chiến Thần bệ hạ và Mộc Cảnh điện hạ lấy danh nghĩa tư nhân tới, vậy tôi có thể giữ hai vị ấy lại một thời gian sao? Tôi sẽ an bài người dẫn bọn họ dạo chơi.” Sau khi bữa chính kết thúc, người hầu dâng lên điểm tâm, Arnole. Feinbird hỏi.

“Này ư, sếp Linh cũng nói sẽ không theo chúng tôi về, ở lại quý quốc một thời gian, cụ thể bao lâu tôi không rõ, vừa vặn Ngạo cũng ở đây, tôi sẽ bàn giao cho Ngạo.” Âu Dương Trạch nói.

“A, vậy là tốt. Tôi sẽ an bài chỗ ở của Chiến Thần bệ hạ và Mộc Cảnh điện hạ tại hoàng cung.” Arnole. Feinbird tốt bụng an bài.

“Thế thì không cần, bọn họ có thể ở chỗ Ngạo.” Hoàng cung, miễn đi, vạn nhất có người đắc tội bọn họ, thì thế nào? Nhà Ngạo hẳn là được, chỉ là đáng thương Ngạo. Phải sống dưới uy áp của hai người họ. Hừ, đáng đời, ai bảo dám rời nhà trốn đi.

Đừng mà. Âu Dương Ngạo thầm rên. Cha, cha không thể tàn nhẫn như vậy.

“Âu Dương chấp chính quan không biết. Chỗ ở của lệnh công tử hôm nay vừa bị hủy.” Arnole. Feinbird đập nát bàn tính của Âu Dương Trạch.

“Sao vậy hả?” Âu Dương Trạch lập tức hung hăng trừng con trai.

“Này, con và Lỗi đánh nhau, sau đó nhà bị hủy.” Âu Dương Ngạo chột dạ, thầm lại mừng, đúng rồi, nhà không còn, tốt quá.

“Vậy phiền điện hạ.” Âu Dương Trạch hết cách. Ai, xem ra hoàng cung là chạy trời không thoát khỏi nắng, anh đã cố gắng.

“Khách khí, có thể chiêu đãi hai vị ấy tôi rất vinh hạnh.” Arnole. Feinbird nghe được đáp án rất thoả mãn.

Giờ điểm tâm sau bữa, bầu không khí tốt hơn. Đoàn người Ốc Lam dùng bữa xong đã cáo từ, về chỗ ở.

Âu Dương Ngạo lưu lại, mọi người chú ý thấy cũng không nói gì. Âu Dương Trạch nói cho Âu Dương Ngạo, có vài việc có thể để người của đế quốc Feinbird biết, sếp Linh và Cảnh đã ra ngoài, tin tức về bọn họ Ốc Lam không có tất yếu phong tỏa nữa, trình tự Smart Brain cũng thay đổi. Về phần sau khi bọn họ ra ngoài, xảy ra gì, chúng ta không ngăn được, nhưng có thể dự phòng, nghe hay không chúng ta không xen vào, đã nhắc nhở, nếu muốn chết vậy mời.

“Sao vậy, có việc gì à?” Thấy Âu Dương Ngạo không đi, Wien. Sartoria hỏi.

“Có vài việc phải nói rõ với các cậu.” Âu Dương Ngạo rất nghiêm túc nhìn cả ba.

“Tới thư phòng của tôi.” Arnole. Feinbird nói.

Thư phòng của Arnole. Feinbird, hạ nhân đều lui xuống, chỉ còn bốn người. Âu Dương Ngạo, Arnole. Feinbird, Wien. Sartoria và Galle. Hogar.

Bưng tách trà, Âu Dương Ngạo uống một ngụm, chải vuốt cảm xúc, không nói gì. Ba người khác đều chờ cậu mở miệng.

“Findor rất đẹp.” Âu Dương Ngạo ca ngợi.

“Nó là kiêu ngạo của đế quốc Feinbird.” Arnole. Feinbird nói, tinh cầu đẹp nhất vũ trụ, sao không khiến người kiêu ngạo.

“Tôi rất thích nơi này.” Âu Dương Ngạo tiếp tục.

“Cảm ơn.” Arnole. Feinbird cười. Tới Findor đều thích nơi này. Con người ưu nhã, hoàn cảnh mỹ lệ, cuộc sống giàu có, ai cũng thích, đây là tâm huyết nhiều đời của đế quốc Feinbird.

“Tôi học được rất nhiều ở đây, tôi quen các cậu, tuy rằng các cậu đôi khi tính kế tôi, tôi cũng biết là vấn đề lập trường, tôi không trách, Galle mang tới không ít phiền toái, nhưng tôi thưởng thức các cậu, nói thật, tôi muốn làm bạn với các cậu.” Âu Dương Ngạo nói, ba người này rất ưu tú, lúc trước bên cậu ngoại trừ Lỗi cậu không nhìn thẳng vào ai, tới đây rồi cậu gặp bọn họ, cậu mới hay tầm mắt của cậu nhỏ hẹp nhường nào, thế giới rộng lớn cỡ nào, ưu tú hơn cậu và Lỗi nhiều lắm. Ở chung với bõn hõ, cậu rất thưởng thức, nếu có thể, cậu hy vọng làm bạn với bọn họ.

“Ê, Âu Dương Ngạo cậu có ý gì chứ, hai người này thì thôi, nói cái gì tôi mang tới không ít phiền toái? Còn có, tôi và cậu không phải bạn sao?” Galle. Hogar nghe Âu Dương Ngạo nói gào lên.

Arnole. Feinbird và Wien. Sartoria nhìn Galle. Hogar tạc mao lắc đầu, chính trị ngu ngốc, nếu không phải bọn họ che chở, cộng thêm thực lực nhà Hogar công tước, cậu ta làm sao cũng hỗn không được vị trí tướng quân. Bất quá, vì Galle vẫn giữ được tấm lòng son như vậy giữa cung đình gian hiểm, bọn họ mới giữ gìn cậu ta, Âu Dương Ngạo cũng vì vậy mới định nói gì cho bọn họ?

“Rồi, cậu và tôi coi như bạn.” Có lẽ là vì tính cách này, mới khiến hai người âm hiểm kia giữ gìn, cả cậu cũng muốn giúp.

“Cái gì coi như?” Galle. Hogar bất mãn, “Tới, chúng ta so một trận, tôi sẽ khiến cậu biết, tôi làm bạn với cậu, cậu nên vinh hạnh.” Nói đã định động thủ.

“Galle, ngồi xuống. Âu Dương Ngạo có lời muốn nói.” Arnole. Feinbird dùng khuôn mặt mỹ lệ, nụ cười thánh khiết nhìn Galle. Hogar. Khiến đấu chí của Galle. Hogar biến mất. Ngoại trừ chị, mỗi khi Arnole. Feinbird mỉm cười thánh khiết, Wien. Sartoria mặt không biểu tình, cậu sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Cậu không hiểu chính trị, nhưng bạn tốt giữ gìn cậu biết, nên cậu không thể kéo chân bọn họ, cậu sẽ dùng cách của mình bảo vệ bọn họ.

Nhìn bọn họ hỗ động, Âu Dương Ngạo như thấy được cậu và Lỗi, đều là tình nghị thâm hậu, nếu làm bạn với bọn họ, có lẽ sẽ không sai, nhưng tiền đề là bọn họ còn sống.

“Làm bạn với các cậu, nhất định sẽ không sai.” Âu Dương Ngạo nói.

“Chúng ta có thể.” Arnole. Feinbird nhìn ánh mắt nghiêm túc của Âu Dương Ngạo, không khỏi nói, thật, Âu Dương Ngạo rất ưu tú, có chừng mực, không câu nệ tiểu tiết, nhìn cậu ta và Mộc Lỗi ở chung chỉ biết, người này đáng giá làm bạn, nếu có thể sẽ không sai.

“Chỉ cần các cậu còn sống.” Lời này của Âu Dương Ngạo khiến cả ba chấn động, đây là ý gì.

“Ý gì?” Wien. Sartoria nghiêm túc hỏi. Âu Dương Ngạo có ý gì.

“Tôi rất thích nơi này, cũng rất thích các cậu, thật, tôi không hy vọng các cậu tìm chết.” Giọng của Âu Dương Ngạo nặng nề. “Các cậu đánh chủ ý thầy và anh Cảnh đi.”

Thâm Uyên Chi Liêm