Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 78: CẢNH CÁO

       

CHƯƠNG 78: CẢNH CÁO

“Các cậu đánh chủ ý thầy và anh Cảnh đi.”

Nghe Âu Dương Ngạo nói, Arnole. Feinbird không phủ nhận “Phải, Ốc Lam thế nhưng có hai người như vậy, cách bọn họ tới đây hôm nay là không gian khiêu dược đi, theo chúng tôi được biết chỉ khi đạt được cấp bậc đại sư mới có thể thông qua tinh môn tiến hành truyền tống cự ly xa, mà không gian khiêu dược đến tận bây giờ, vẫn chưa có thể thực hiện. Bọn họ làm cách nào, chúng tôi không hề biết. Kết luận

chúng tôi có được là bọn họ đã siêu việt cấp mười lăm đại sư. Trước khi điều tra rõ bọn họ, chúng tôi sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”

“Đại sư?” Âu Dương Ngạo cười nhạo hai từ này. Đại sư sao so được với bọn họ.

“Có gì sai à?” Nghe ra cười nhạo trong lời Âu Dương Ngạo, Wien. Sartoria hỏi, sẽ không là tư liệu tu luyện có vấn đề gì đi? Không, Ốc Lam chưa tới mức tính toán cả người bổn quốc, bọn họ từng so sánh, tư liệu tu luyện là thật, một chữ không thua kém của Ốc Lam.

“Không có gì sai cả, nhưng đó là tiêu chuẩn của chúng ta, đừng dùng trên người thầy và anh Cảnh.” Âu Dương Ngạo kiêu ngạo. “Galle, cậu định so với thầy và anh Cảnh đi?” Âu Dương Ngạo hỏi Galle. Hogar.

“Phải, bọn họ rất mạnh.” Đôi mắt Galle. Hogar đốt lên chiến ý.

“Galle, còn nhớ lời tôi đã nói sao? Có những thứ không nên vọng tưởng, có những chênh lệch là không thể bù đắp. Lời này tôi là chỉ thầy và anh Cảnh, bọn họ là cả đời này chúng ta cũng không thể đuổi kịp, vĩnh viễn đừng vọng tưởng sẽ đuổi kịp.” Âu Dương Ngạo nói mang theo tôn sùng và cay đắng, nhớ tới đã từng bản thân không biết trời cao đất rộng.

“Gì chứ? Khi chúng ta tới cấp hai mươi, không lâu sau sẽ đuổi kịp.” Galle. Hogar bất mãn, chênh lệch thì thế nào, đạt được mạnh nhất, không phải sẽ đuổi kịp ư, cậu rất tự tin với mình.

“Cấp hai mươi?” Âu Dương Ngạo buồn cười, “Trước không nói cậu có thể đạt được cấp hai mươi hay không, cho dù đạt được cũng không có thực lực như thầy và anh Cảnh.”

“Ý gì?” Galle. Hogar nghe xong, không giận mà là nghiêm túc nhìn Âu Dương Ngạo.

“Tôi không phải đã nói sao, đó là tiêu chuẩn của chúng ta, đừng dùng trên người thầy và anh Cảnh.” Âu Dương Ngạo lặp lại. Cả ba chờ cậu tiếp tục, “Khi tôi đạt tới cấp mười, từng hỏi bọn họ, tới cấp hai mươi, tôi sẽ có lực lượng như thầy và anh Cảnh sao? Các cậu biết bọn họ trả lời thế nào không?”

Cả ba lắc đầu.

“Không đáng một đồng, đây là đáp án. Cấp hai mươi? Cấp bậc cường đại nhất? Nực cười, đối với bọn họ không đáng một đồng.” Âu Dương Ngạo hồi ức, cũng bắt đầu từ khi đó, Âu Dương Ngạo đã không hy vọng xa vời có thể đuổi kịp, cậu rõ có những sự chênh lệch là không thể bù đắp

Ba người im lặng, truyền kỳ cấp hai mươi cũng không tính gì sao.

“Cho nên, đừng đánh chủ ý thầy và anh Cảnh, các cậu không thể trêu vào.” Âu Dương Ngạo nghiêm túc nhìn. “Lần này tôi không biết thầy và anh Cảnh vì sao xuất hiện, nhưng khi tôi nghe được, các cậu biết phản ứng đầu tiên của tôi không?”

“Đồng tình? Thương hại?” Chú ý tới biểu tình khi đó của Âu Dương Ngạo, Arnole. Feinbird nói.

“Không hổ là Arnole điện hạ, quan sát rất cẩn thận.” Âu Dương Ngạo tán dương, “Không sai, là đồng tình, suy nghĩ đầu tiên của tôi là đế quốc Feinbird các cậu chọc bọn họ.”

“Bọn họ mạnh như vậy?” Wien. Sartoria nghiêm túc hỏi.

“Có, tôi thích nơi này, cũng thích các cậu, nếu là vì nguyên nhân khác, nơi này bị hủy, tôi không lời nào để nói, nhưng vì chọc bọn họ mà bị hủy, là rất đáng tiếc, có vài việc có thể tận lực tránh cho. Tuy rằng tôi không biết có thể thành công không, nhưng nhiều năm tình nghị tôi vẫn nhắc nhở các cậu. Đừng chọc bọn họ.” Âu Dương Ngạo cuối cùng khựng lại, là cảnh cáo nghiêm trọng.

“Tôi đã biết.” Wien. Sartoria thờ ơ nhìn Âu Dương Ngạo.

“Đừng bỏ ngoài tai. Các cậu hẳn biết Nguyệt Cầu của Ốc Lam đi?” Âu Dương Ngạo tiếp tục.

“Biết, rất kỳ quái, mỗi tự nhiên tinh đều có một Nguyệt Cầu, không có Nguyệt Cầu sẽ không có tự nhiên tinh. Nhưng Nguyệt Cầu của Ốc Lam theo chúng tôi điều tra là không thể duy trì dẫn lực, triều tịch còn có từ trường, Ốc Lam các cậu tuy rằng nói là Oresia thay thế công năng, nhưng mà Nguyệt Cầu nghiền nát từ đâu mà ra, rất nhiều chuyên gia nghi hoặc.” Wien.

Sartoria báo ra tư liệu cậu bắt được.

“Nguyệt Cầu lúc đầu không phải vậy. Trước đây Ốc Lam có hai chính quyền, một là Liên Bang, một là Nguyệt Cầu.” Âu Dương Ngạo kể ra bí mật của Ốc Lam, đây là được Âu Dương Trạch cho phép.

“À.” Wien. Sartoria nghe, “Đây là bí mật của Ốc Lam.”

“Cũng không phải bí mật, mỗi người Ốc Lam đều biết, chỉ là không cho phép nói, từ khi thầy và anh Cảnh ẩn cư, tất cả tin tức về bọn họ đã bị phong tỏa, giờ chỉ có vài thứ được công khai.” Âu Dương Ngạo hờ hững nói, “Không nên nói, tôi nghĩ các cậu đều biết.”

“Cậu yên tâm, đêm nay, ngoại trừ chúng tôi, không có bất kỳ người nào biết nữa.” Arnole. Feinbird làm lãnh đạo đại biểu cả ba tỏ vẻ.

Âu Dương Ngạo gật đầu, phẩm đức ấy ba người này vẫn có. Đây cũng là nguyên nhân cậu nguyện ý kết giao với bọn họ.

“Năm đó Nguyệt Cầu vì ám sát thầy và anh Cảnh, mà bị anh Cảnh hủy diệt.” Âu Dương Ngạo nói ra đáp án, cảnh tượng khiến người run rẩy năm đó lại xuất hiện, tồn tại cường đại như vậy, giết chóc vô tình, quyết tuyệt không hề thương hại, không có bất an, không có hổ thẹn, hợp tình hợp lý mà hủy diệt. Như anh Cảnh ở thành Saphir đã nói, ngăn trên đường chúng ta đi đều là tội không thể tha, cho nên giết không tha. Người phương nào có thể định tội chúng ta, chúng ta không có tội.

Mỗi khi nhớ tới những lời này, cậu không khỏi run rẩy, phải mạnh nhường nào, tàn khốc nhường nào, mục vô pháp kỷ nhường nào mới có thể nói được, làm được.

“Vũ khí gì?” Galle. Hogar hỏi, ngẫm lại hình dạng Nguyệt Cầu của Ốc Lam, liên tưởng tới vũ khí, nghĩ không ra, đế quốc Feinbird cũng có vũ khí hủy diệt tinh cầu, bất quá tiêu hao năng nguyên rất nhiều, hơn nữa rất lớn, căn bản không thể di động, chỉ có thể làm lực uy hiếp.

“Nếu là vũ khí, Ốc Lam năm đó sẽ không tuyệt vọng như vậy, tôn xưng điện hạ của anh Cảnh ban đầu là vì sợ hãi.” Âu Dương Ngạo nói.

Cả ba hiếu kỳ nhìn Âu Dương Ngạo, chờ đáp án.

“Một người, vung tay, Nguyệt Cầu đã biến thành vậy.” Âu Dương Ngạo nói ra đáp án.

“Không thể nào!” Bọn họ la lên, người sao có thể mạnh vậy.

“Là thật, năm đó người Ốc Lam trên cơ bản đều thấy được. Tôi khi đó cũng ở đấy.” Âu Dương Ngạo hồi ức, kể lại trải qua năm đó.

Bọn họ theo lời kể của Âu Dương Ngạo, phảng phất thấy được người nọ đứng giữa vũ trụ, tuyệt thế cường đại phất tay đã hủy diệt Nguyệt Cầu, sự cường đại khiến người tuyệt vọng.

“Trên đời này có tồn tại như vậy ư.” Vẫn luôn thờ phụng trí tuệ Wien. Sartoria cay đắng, tồn tại như vậy, bất kỳ âm mưu gì cũng không có tác dụng, vì y có thể ở khi bọn họ động thủ, hủy diệt tất cả.

Galle. Hogar không còn đấu chí, tồn tại như vậy, tuyệt đối không thể thắng,

Đây là nguyên nhân cậu bất an sao? Arnole. Feinbird cười khổ, cường đại như vậy tới đế quốc Feinbird, đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì. “Tôi có thể khiến bọn họ rời đi không?” Arnole. Feinbird thốt lên hỏi, cậu đã giữ những người đáng sợ nhất lại Findor.

“Rất khó.” Âu Dương Ngạo đồng tình nhìn Arnole. Feinbird khó được khổ não.

“Hết cách rồi à?” Cả Wien. Sartoria cũng nghĩ cách cất bước hai người họ.

“Trừ phi cậu có thể nói động anh Cảnh.” Âu Dương Ngạo đưa ra khả năng.

“Vì sao không phải Chiến Thần bệ hạ?” Galle. Hogar hỏi, thấy thế nào, cũng là Chiến Thần bệ hạ có khí thế giữa hai người hơn đi, hơn nữa Chiến Thần bệ hạ là cha của Cảnh điện hạ.

“Thầy xem trọng anh Cảnh nhất, chỉ cần là nguyện vọng của anh Cảnh, thầy đều đồng ý.” Âu Dương Ngạo che giấu sự thật, cậu có thể nói cho bọn họ thầy yêu anh Cảnh, anh Cảnh muốn làm gì, thầy tuyệt đối duy trì sao.

“Khả năng khuyên bảo?” Wien. Sartoria cay đắng hỏi. Từ lời Âu Dương Ngạo có thể nghe ra rất khó nói động Cảnh điện hạ.

“Tuyệt đối không có.” Âu Dương Ngạo khẳng định, nhiều năm như vậy cậu cũng hiểu anh Cảnh, đó là tuyệt đối không nhìn những kẻ yếu ớt như bọn họ, nói động y, quá khó.

“Xem ra, chỉ có thể cẩn thận.” Arnole. Feinbird nhụt chí.

“Thêm một nhắc nhở.” Âu Dương ngạo nhìn cả ba, “Anh Cảnh thờ ơ với mọi thứ, chỉ cần các cậu không động thủ, anh ấy cũng sẽ không, cẩn thận đừng chọc anh ấy, anh ấy sẽ không lưu ý, nhưng thầy tuyệt đối không cho phép. Wien, hôm nay cậu rất may mắn, thầy chỉ là cảnh cáo, xem ra bọn họ tạm thời không thế nào với Findor.”

“Tôi quả thật may mắn.” Wien. Sartoria sờ lọng tóc bị cắt bỏ.

“Cảm ơn.” Arnole. Feinbird chân thành, nếu Âu Dương Ngạo không nói cho bọn họ biết, bọn họ sẽ phạm phải sai lầm rất lớn.

“Tôi nói rồi tôi thích nơi này và các cậu.” Âu Dương Ngạo xua tay, “Cha cũng không muốn nơi này tinh phong huyết vũ, cho nên để tôi giải quyết những kẻ đui mù, có các cậu giúp đỡ tôi sẽ dễ dàng hơn.”

“Nhất định.” Wien. Sartoria đảm bảo, kế hoạch của cậu phải chỉnh lại hết, lấy hai nhân vật kinh khủng kia làm trọng, tất cả nhân tố không an định phải bài trừ. Cậu không muốn Findor mỹ lệ biến thành Nguyệt Cầu của Ốc Lam.

“Âu Dương Ngạo, cậu sợ bọn họ sao?” Galle. Hogar hỏi.

Nhìn Galle. Hogar nghiêm túc, Âu Dương Ngạo cười khổ, “Phải, tôi sợ bọn họ.” Thầy trước đây còn có thể thấy cảm tình của người, giờ đều cho anh Cảnh, ngoại trừ anh Cảnh, thầy không đoái hoài gì. Cha và các chú cũng phát hiện, tuy rằng hữu nghị không đổi, lại có ngăn cách, bọn họ biết đó là sự chênh lệch lực lượng mang đến, không thể bù đắp, chỉ là tận lực duy trì. Còn có anh Cảnh, “Thầy là tôi từ nhỏ đã sợ, mà anh Cảnh…” Nói đến đây, Âu Dương Ngạo không khỏi run lên, nhớ tới người bước trên tấm thảm đỏ do cánh sắc vi cùng màu và máu người dệt thành, không hề bận tậm, dùng chất giọng ôn nhu nói ra những lời ấy, mang theo tuyệt đối duy ngã, băng hàn hắc ám, quyết tuyệt tàn khốc, hình ảnh như vậy vẫn in sâu vào đầu cậu, không thể nào quên.

“Ta thì sao?” Âm sắc lãnh đạm vang lên ở thư phòng chỉ có mấy người.

=================

079 081

Thâm Uyên Chi Liêm