Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 79: YÊU CẦU

       

CHƯƠNG 79: YÊU CẦU

Nghe cái giọng này, Âu Dương Ngạo sợ tới bắn lên, đây là giọng anh Cảnh. Ba người đế quốc Feinbird cũng nháy mắt nhận ra chủ nhân của nó, bọn họ vừa nghe truyền thuyết kinh khủng về người này, như Âu Dương Ngạo vậy sợ tới bắn khỏi chỗ ngồi.

Trong góc thư phòng, chậm rãi hiện ra hai cái bóng, một băng lãnh, một bình tĩnh, Mộc Linh Hạo và Cảnh. Tầm mắt mọi người mang theo sợ hãi, vừa nãy bọn họ tán gẫu không ít chuyện về hai người này, giờ bị bắt tại trận. Về phần đột nhiên xuất hiện, bọn họ không sợ, đối với hai cường giả tuyệt đối này mà nói, cái gì đều có thể, tuy rằng vẫn có chút bị doạ.

Cảnh và Mộc Linh Hạo ngồi xuống cái sô pha lớn nhất trong thư phòng, mọi người nơm nớp lo sợ đứng, không dám động. Sao bọn họ lại đột nhiên xuất hiện?

“Ngồi đi.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói.

Mọi người nghe lời ngồi xuống, ba người đế quốc Feinbird ngồi xong, rất có ăn ý dùng ánh mắt bảo Âu Dương Ngạo lên.

‘Vì sao là tôi.’ Đây là ý của ánh mắt Âu Dương Ngạo.

‘Ngài ấy là thầy cậu.’ Ánh mắt Arnole. Feinbird.

‘Cậu là chủ nhân.’ Ánh mắt Âu Dương Ngạo.

‘Cậu quen với bọn họ nhất.’ Ánh mắt Wien. Sartoria.

‘Là đàn ông thì lên.’ Ánh mắt Galle.

Hogar.

Mọi người quả nhiên rất ăn ý, hẳn có thể làm bạn tốt.

“Thầy, sao thầy lại tới đây?” Âu Dương Ngạo cười hỏi, tuy rằng rất cứng ngắc, bất quá nhìn ra được là cười. Âu Dương Ngạo thầm thống khổ, chú Cách, giờ cháu đã biết cảm nhận của chú, chú ở đây thì tốt rồi, cháu nhất định sẽ để chú lên.

“Vì con nhiều chuyện.” Mộc Linh Hạo nói. Vốn hắn và Cảnh Nhi đang yên đang lành ngắm cảnh, Raphael chết tiệt lại báo, nói Âu Dương Ngạo tiết lộ tình báo, rồi hắn và Cảnh Nhi thấy Âu Dương Ngạo kể chuyện cho ba người đế quốc Feinbird nghe. Nhiệm vụ cho Raphael ra vẻ quá ít, Mộc Linh Hạo nhìn nội dung cuộc nói chuyện thầm nghĩ. Chuyện này nhất định đã được Âu Dương Trạch ngầm đồng ý, lấy năng lực logic của Raphael cũng đã biết, Raphael giải thích là hắn không nhận được thông báo, Âu Dương Ngạo thuộc về nhân vật quan trọng, cần trực tiếp báo cho chủ nhân, để chủ nhân xác định có phản bội không. Tuy rằng không sai, nhưng dám quấy nhiễu hắn và Cảnh Nhi, lượng công tác của Raphael quả nhiên rất ít, nên tăng thêm, một Ốc Lam là thiếu. Về phần Âu Dương Ngạo, và ba người Feinbird đế quốc, cho tí giáo huấn nhỏ vậy.

Âu Dương Ngạo nhìn Smart Brain của mình cười khổ, sao cậu đã quên, Smart Brain là ưu tiên trung với thầy và anh Cảnh, những lời cậu nói hẳn đã bị nghe. A, làm sao đây? Chẳng lẽ cha chưa báo cho chủ hệ thống sửa chữa số liệu, lập tức Smart Brain nhận được tin của Lý Thiên Cách, xin lỗi, chủ hệ thống chưa sửa chữa, chú nhận được thông báo của Raphael về cuộc nói chuyện của cháu, đừng lo, nhận được tin rồi, chú đã gọi hồ ly chết tiệt sửa. Yên tâm, không sao cả.

Cái gì kêu không sao cả, hiện tại đã có sao. Âu Dương Ngạo lệ. Cha, nếu con có chuyện gì con nhất định không tha cho cha, đều là lỗi của cha, bắt con cảnh cáo người của đế quốc Feinbird, lại không huỷ bỏ mệnh lệnh, cha nhất định cố ý, cha trả thù con phải không?

Mà Âu Dương Trạch đang ngồi với Lý Thiên Cách, lộ ra nụ cười hồ ly, không sai, anh cố ý, hừ, ai bảo Ngạo dám rời nhà trốn đi, anh chỉ sửa chữa một bộ phận, bằng không Smart Brain đã cảnh cáo khi Ngạo lên tiếng, anh cố ý để Ngạo nói, Raphael nhất định sẽ báo cho Cảnh, cũng nhất định sẽ quấy rầy sếp Linh và Cảnh, sếp Linh sẽ không tha cho Ngạo, ha ha ha, mình thông minh thật. Cũng không ngẫm lại ý nghĩ như vậy có thể giấu được Mộc Linh Hạo sao? Cuộc đời chấp chính quan của Âu Dương Trạch còn phải kéo dài.

“Chiến Thần bệ hạ, xin đừng trách Âu Dương Ngạo, cậu ấy chỉ là có lòng nhắc nhở chúng tôi đừng

phạm phải sai lầm, miễn cho chúng tôi mạo phạm hai vị.” Arnole. Feinbird nói.

“Đây là Trạch cho phép.” Mộc Linh Hạo nói, cũng để mọi người biết hắn không phải tới khởi binh vấn tội.

“Chiến Thần bệ hạ có việc gì cứ phân phó.” Ở trước mặt cường giả, cho dù thân là người thừa kế cường quốc cả vũ trụ đều biết, cũng phải khom mình.

“Cậu dừng lại ở trình tự này đã bao lâu?” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Không hổ là Chiến Thần bệ hạ, ngài đã nhìn ra. Tôi chỉ kém một bước đã tới cấp bậc đại sư, nhưng nhiều năm như vậy vẫn không thể vượt qua.” Arnole. Feinbird biết ý Mộc Linh Hạo, hắn nhìn ra cậu ở đỉnh phong cấp mười bốn.

Nghe được lời này của Arnole. Feinbird, Âu Dương Ngạo và Galle. Hogar khiếp sợ không thôi, vũ trụ đã có người đã đạt được bước này. Galle. Hogar nhìn bạn tốt, cậu không biết bạn tốt mạnh như vậy, là cậu rất không quan tâm sao. Wien. Sartoria chú ý tới cảm xúc của Galle. Hogar, dùng ánh mắt bảo đừng nghĩ nhiều, lát nữa sẽ nói cho cậu. Thấy ánh mắt của Wien. Sartoria, Galle. Hogar đè lại cảm xúc, giờ không phải lúc nghĩ mấy cái này, lát nữa hãy nói.

Âu Dương Ngạo giật mình, theo cậu được biết dù là bọn chú Liệt đẳng cấp rất cao cũng chỉ là cấp mười bốn, đó là thầy đôi khi chỉ đạo, mà

Arnole. Feinbird là dựa vào bản thân, thiên túng chi tài, thì ra là nói người như vậy? Lỗi, tôi và cậu xem ra lại lạc hậu.

“Cậu muốn đạt được cấp hai mươi?” Mộc Linh Hạo tiếp tục.

“Cấp hai mươi? Chiến Thần bệ hạ, với ngài mà nói không phải không đáng một đồng ư?” Arnole. Feinbird cười đáp, chỉ là lời mang châm chọc. Khi biết cấp hai mươi trong mắt hai người này kỳ thực không tính cáu gì, cậu đã không dễ chịu, mục tiêu xưa nay ước mơ, trong mắt bọn họ không đáng một đồng. Tâm tình như vậy tệ thật.

“Nếu ta có thể khiến cậu vượt qua cấp hai mươi?” Lời Mộc Linh Hạo khiến Arnole. Feinbird cấp tốc tính toán, vì sao, Mộc Linh Hạo làm gì.

“Chiến Thần bệ hạ muốn gì?” Arnole. Feinbird trực tiếp hỏi, nghiêm túc nhìn Mộc Linh Hạo.

“Thông minh.” Mộc Linh Hạo cười, băng lãnh mà ngạo nghễ, “Ta muốn vũ trụ này.”

Vũ trụ này? Ngoại trừ Cảnh, tất cả khiếp sợ với lời Mộc Linh Hạo, một thoáng nháy mắt không thể hồi hồn.

“Thứ tôi mạo muội,” Thiên tư xuất chúng Arnole. Feinbird trước hết tỉnh lại, “Lấy thực lực của Chiến Thần bệ hạ và Cảnh điện hạ, muốn có được vũ trụ này là rất dễ, vì sao lại tìm tôi?”

“Cậu có thể quản lý tốt.” Mộc Linh Hạo nói, Arnole. Feinbird hẳn rõ ý hắn.

Quả nhiên, “Chiến Thần bệ hạ,

là định tìm người đại diện.” Arnole. Feinbird nói. Muốn cả vũ trụ, lại không tính đứng ra, là cần một con rối sao?

Mộc Linh Hạo gật đầu.

“Rất xin lỗi, tôi cự tuyệt.” Arnole. Feinbird nghiêm túc nói, “Kiêu ngạo thân là vương giả, không cho phép tôi trở thành con rối.”

Khi Arnole. Feinbird dứt lời, cả thư phòng bao phủ dưới uy áp băng lãnh, mọi người chỉ là bị lan tới, tất cái đã nhịn không được run rẩy, mà trực diện với nó sắc mặt Arnole. Feinbird tái nhợt, quật cường cắn môi, lưu lại vết máu, cậu không thể khuất phục. Rồi, uy áp biến mất.

“Rất tốt.” Mộc Linh Hạo thoả mãn, Arnole. Feinbird là nhân tuyển thích hợp nhất. Mọi người mồ hôi ướt đẫm, khi uy áp biến mất ngồi phịch xuống sô pha.

Mộc Linh Hạo không nói gì thêm, ôm Cảnh vào lòng chờ bọn họ khôi phục.

“Tự xem đi.” Mộc Linh Hạo không nhiều lời, bật một màn hình trước mặt bọn Arnole. Feinbird, phía trên là kế hoạch.

Bọn họ sẽ cung cấp tất cả giúp đỡ để Arnole. Feinbird thống nhất vũ trụ, không phải làm con rối, Arnole. Feinbird có được quyền tự chủ tuyệt đối, điều kiện rất tốt, đối phương yêu cầu chỉ có một, sau khi thành công, phải thỏa mãn bất luận yêu cầu gì của Mộc Linh Hạo và Cảnh, đương nhiên là dưới tình huống Arnole. Feinbird có thể, nếu như vi ước, sẽ hủy diệt cả đế quốc Feinbird.

“Vì sao là Feinbird? Không phải Ốc Lam?” Wien. Sartoria đưa ra nghi vấn, Âu Dương Ngạo cũng nghi hoặc.

“Đế chế thống trị rất tốt.” Mộc Linh Hạo nói. Hắn cần là chính phủ độc tài, mà chế độ dân chủ quá phiền phức. Người thông minh đều hiểu, Mộc Linh Hạo cần là chính phủ và người nắm quyền có lực thống trị hoàn toàn, không phải dân chủ dài dòng, và thống trị không nắm giữ thực quyền.

“Điều kiện tốt như vậy, sao tôi không đáp ứng chứ.” Arnole. Feinbird cười nói. Chỉ cần thượng vị giả có hùng tâm, ai không có dã vọng thống nhất vũ trụ, không, hẳn là nói, chỉ cần biết về vũ trụ, đều từng có dã vọng ấy, nắm cả vũ trụ trong tay.

“Đã thế tôi có một yêu cầu.” Arnole. Feinbird nhìn Mộc Linh Hạo ôm Cảnh.

Ngẩng đầu nhìn Arnole. Feinbird.

“Xin hãy nhận tôi làm đồ đệ. Xin cho tôi lực lượng vượt qua cấp hai mươi.” Arnole. Feinbird nói, cậu sẽ không từ bỏ giấc mộng trở thành cường giả, Mộc Linh Hạo có thể làm được, mà thầy trò là quan hệ bảo đảm, không bị tùy tiện vứt bỏ, đúng không nào?

“Cảnh Nhi, em nói?” Cúi đầu nhìn Cảnh, Mộc Linh Hạo hỏi.

“Lực lượng của cậu ta, ta rất hứng thú.” Cảnh nhàn nhạt đáp.

“À, lực lượng gì?” Mộc Linh Hạo nhíu mày, khiến Cảnh Nhi hứng

thú, rất khó chịu, Arnole. Feinbird rốt cuộc nên giữ hay bỏ?

“Giác quan thứ sáu. Thêm một bước nữa có thể là tiên tri.” Tiên tri, dù là đại vũ trụ cũng thuộc về lực lượng rất hiếm thấy.

“Thú vị.” Mộc Linh Hạo cười. “Khi chúng ta tới đây, cậu cảm giác được gì?”

Nghe bọn họ nói, Arnole. Feinbird và những người khác giật mình, tiên tri ôi chao? Lực lượng rất thần kỳ.

“Bất an và chờ mong.” Arnole. Feinbird thành thật đáp.

“Ha, cậu thấy được tương lai của ta và Cảnh Nhi sao?” Mộc Linh Hạo hứng thú hỏi.

“Không thể.” Arnole. Feinbird trả lời.

“Hiện tại cậu ta căn bản không có lực lượng tiên tri, cho dù tương lai có một ngày đạt được trình độ ấy, cậu ta cũng không thể thấy được tương lai của chúng ta. Không ai thấy được nó, tương lai do chúng ta tự mình quyết định, siêu việt tương lai, phá vỡ quá khứ, trình độ như chúng ta, chỉ có pháp tắc nhìn không thấy có thể ước thúc.” Cảnh nói với Mộc Linh Hạo, đó là tự tin tuyệt đối.

Nghe những lời này Âu Dương Ngạo và ba người đế quốc Feinbird khiếp sợ nhìn y, rốt cuộ mạnh đến nhường nào mới có thể nói ra những lời này, coi thường tất cả, không phục số phận, bất chấp vạn vật.

Nhìn sự tự tin tuyệt đối của Cảnh, Mộc Linh Hạo bị mê hoặc, Cảnh Nhi luôn khiến

hắn không thể tự giữ, hôn lên đôi môi kia, hành động này khiến ba người đế quốc Feinbird kinh ngạc hơn cả lời Cảnh, lần thứ hai rơi vào trình độ càng nghiêm trọng, hồi lâu không nói gì.

Âu Dương Ngạo cũng không nói gì.

Thâm Uyên Chi Liêm