Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 8: SÂN THI

       

CHƯƠNG 8: SÂN THI

Ngoài cửa phòng thí nghiệm của Cảnh một đám người đang bận rộn, bọn họ dựa theo lời dặn của chủ nhân đưa Mecha tới đại học Liên Bang.

Chờ xe vận tải đi rồi, quản gia bác Quỳnh của trang viên Chiến Thần cũng đi, lão còn phải an bài bữa trưa và chuẩn bị xe cho chủ nhân, thật là, vì sao chủ nhân lại đi tham gia cuộc thi tốt nghiệp của Cảnh thiếu gia? Ai nha, sao lão có thể oán thầm chủ nhân, rất bất kính, người già rồi, nên lo lắng về hưu. Bất quá, sự thay đổi của Cảnh thiếu gia lớn thật. Lúc đó lão còn tưởng mình mờ mắt, quả nhiên, tuổi lão còn trẻ, già cái gì. Thế nào cũng phải chờ đến khi 130 tuổi, về hưu còn sớm còn sớm, quản gia hơn một trăm tuổi lải nhải.

Cổng trường đại học Liên Bang không có sự yên lặng ngày xưa, phóng viên cầm camera và máy ghi hình rậm rạp đổ ở cổng.

“Tới rồi, tới rồi.” Nghe tiếng này, tất cả ký giả chỉnh ống ngắm và camera ngay hướng. Bốn chiếc xe huyền phù màu đen chạy tới, treo biển số xe màu tím.

Chiếc thứ nhất và chiếc thứ tư mỗi chiếc xuống năm vị bảo tiêu khôi ngô, trong đó tám người ngăn cản ký giả tới gần, hai người khác mở cửa cho hai chiếc ở giữa. Chiếc thứ hai xuống là Mộc Lỗi, Âu Dương Ngạo và Mộc Cảnh, bọn họ không phải mục tiêu của ký giả, vậy chiếc cuối cùng, tất cả ký giả nhắm ngay chiếc thứ ba.

Người xuống đầu tiên là Vệ Thiên Liệt, an toàn chủ quản của Mộc Linh Hạo, ký giả hưng phấn. Người thứ hai là trợ thủ Lý Thiên Cách, ký giả bắt đầu rục rịch. Người thứ ba, vương giả Mộc Linh Hạo. Ký giả điên cuồng xông tới, đáng tiếc nhân tường bảo tiêu chuyên nghiệp không phải dễ vượt qua.

Đoàn người dưới sự bảo vệ của bảo tiêu di chuyển, ký giả chưa từ bỏ ý định, lại gần không được vậy có thể hỏi?

“Mộc nguyên soái, nội dung hội nghị ở thành Saphir là gì?”

“Chiến Thần đại nhân, ngài sẽ tham dự trận đấu Saphir lần này sao? Ngài có thể lấy được vòng nguyệt quế thứ tư không?”

“Mộc nguyên soái, ngài chuẩn bị tái hôn lúc nào?”

“Mộc nguyên soái, ngài lần này tới tham gia cuộc thi tốt nghiệp của trưởng tử, mà thứ tử lại chưa từng hỏi. Xin hỏi ngài có phải quyết định trưởng tử sẽ là người thừa kế?”

“Tránh ra, tránh ra, tôi là hiệu trưởng…” Len lỏi trong số những câu hỏi loạn thất bát tao của các ký giả.

Đáng tiếc, không ai để ý.

Hiệu trưởng rất giận, hừ, sớm đoán được, cũng sớm chuẩn bị.

“Bảo an.” Lệnh một tiếng, hơn một trăm người khẩn cấp chiêu mộ, giết vào đàn ký giả, ra sức đẩy ra, đón đoàn người Mộc Linh Hạo vào trường, đóng cửa. Đối với các ký giả bị ngăn ngoài trường, hiệu trưởng lộ ra nụ cười đắc ý. Theo ông đấu, ông là hiệu trưởng của ngôi trường ưu tú nhất Liên Bang, hừ.

Xoay người: “Mộc nguyên soái, bỉ nhân là hiệu trưởng của đại học Liên Bang, sự quang lâm của ngài thật khiến bỉ giáo rạng rỡ. Ngài cũng tốt nghiệp ở bản giáo đi, bản giáo có thể đào tạo ra nhân vật như ngài chính là quang vinh, quang vinh.” Hiệu trưởng nịnh nọt khiến đàn ký giả khinh bỉ, cộng thêm hành động vừa nãy, các phóng viên không lâu sau khai quật ra không ít gièm pha của hiệu trưởng, hiệu trưởng bị đuổi hỏi trường học, cùng với đắc tội Mộc Linh Hạo, kết cục rất thảm.

Hiệu trưởng muốn lại gần nhưng bị bảo tiêu ngăn cản, hiệu trưởng nói: “Mời đi theo tôi, sân thi của quý công tử đã chuẩn bị xong, ngài yên tâm, quý công tử nhất định sẽ tốt nghiệp.” Hôm qua, ông nghe nói Mộc Linh Hạo tới trường, đã chuẩn bị xong, nhất định là vì vấn đề tốt nghiệp của phế vật trưởng tử mọi người đều biết, chuyện này nếu như làm tốt, ông sẽ đặt lên Liên Bang nguyên soái. Một hiệu trưởng trường tính cái gì, nghị viên không phải vấn đề. Ông đã dặn dò giáo sư khảo hạch, chuyện này nhất định thành công.

Lạnh lùng nhìn hiệu trưởng, khiến gương mặt hiệu trưởng cứng lại. Hiệu trưởng run lên, không dám nói thêm gì, vội vã dẫn đường. Lạnh quá, suýt nữa lạnh chết.

“Nghe chưa? Nguyên soái đại nhân tới rồi.”

“Sớm biết vậy, tôi cũng đi báo danh. Thật là, mấy tên báo danh tham quan cuộc thi giờ đang đắc ý.” Cuộc thi tốt nghiệp đại học Liên Bang cho phép tham quan, nhưng phải báo danh.

“Đúng vậy, ghế đã đầy hết, mấy tên đó lại không chịu đổi.”

“Tốt quá, có thể gặp Chiến Thần đại nhân, hạnh phúc thật… ô ô, vì sao tôi không báo danh.”

Sân thi.

“May mắn, bạn hiền, nếu không phải cậu, tôi không cách nào báo danh được.”

“Khách khí cái gì, cái kia của cậu có thể cho tôi chứ.”

“Không thành vấn đề, chúng ta là anh em mà.”

“Nhìn giúp đi coi, tóc tôi rối không.”

“Quần áo tôi thế nào?”

“Cho tôi mượn hộp trang điểm một tí, tôi muốn trang điểm lại.”

“Chờ

đi, tôi chưa làm xong.”

Đây là học sinh.

Ghế giáo sư sân thi.

“Thành tích thí sinh cứ quyết định vậy.”

“Tôi không thành vấn đề.”

“Tôi cũng không thành vấn đề.” “Giống nhau.” ………

“Tôi không đồng ý.” Đây là giáo sư chủ khảo, thành tích thí sinh do lão quyết định. Giáo sư chỉ là người phụ trách, lão không cho phép chuyện này xảy ra, lão sẽ khiến tiểu tử dựa vào gia thế kia biết, thế giới này cần là chân tài thực học.

“Giáo sư, đắc tội nguyên soái không tốt đâu.” Một vị giáo sư khuyên nhủ.

“Hừ.” Nếu nguyên soái là vậy, Liên Bang nên vong.

“Đây chỉ là chuyện nhỏ, giáo sư cũng đừng không thông tình đạt lý.” Lão ngoan cố.

Các giáo sư khác muốn khuyên, cửa đã mở, đoàn người Mộc Linh Hạo vào.