Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 80: MỘT ĐÊM

       

CHƯƠNG 80: MỘT ĐÊM

Đây là gì? Hai người này là cha con đi? Tính báo bọn họ nhận được hai người này là cha con không sai mà? Cho dù không phải cha con, bọn họ cũng là nam? Nhưng, đây là gì, hành động như vậy là thói quen giữa cha con Ốc Lam sao? Nụ hôn như vậy dù là người yêu cũng không dám làm trước công chúng? Ốc Lam rốt cuộc là một nơi thế nào? Ba người đế quốc Feinbird quấn quýt, rất lâu cũng không thể hồi hồn.

“Ta đồng ý.” Kết thúc nụ hôn với Cảnh Mộc Linh Hạo tâm tình tốt lắm.

“Ôi chao, đồng ý gì?” Vẫn chưa hồi hồn Âu Dương Ngạo hỏi. Tha thứ cậu đi, nghe không rõ.

“Arnole. Feinbird.”

Nghe tên mình Arnole. Feinbird cấp tốc lấy lại tinh thần, “Dạ.”

“Ta nhận cậu làm đồ đệ.” Mộc Linh Hạo nói, dù sao đã có Âu Dương Ngạo, nhận thêm một cái cũng không sao.

“Đồ nhi bái kiến thầy.” Arnole. Feinbird vội ấn quy củ của đế quốc Feinbird, quỳ một gối, tay phải đặt ở ngực, cúi đầu, tay trái để sau lưng, cung kính nói.

“Xin Chiến Thần bệ hạ nhận

tôi làm đồ đệ.” Galle. Hogar vô giúp vui, kẻ mạnh như vậy đứng trước mặt, nếu không bái sư, không phải rất xin lỗi mình.

“Cũng xin nhận tôi làm đồ đệ.” Wien. Sartoria quỳ xuống, bạn tốt đều kinh ngạc nhìn. Wien cao ngạo bái sư. Wien dùng ánh mắt nói, tôi cũng muốn mạnh lên.

Mộc Linh Hạo nhìn ba người đế quốc Feinbird, thầm tính toán, lực lượng quả nhiên là mỗi người truy đuổi.

“Được.” Mộc Linh Hạo đáp ứng, khiến ba người đế quốc Feinbird mừng rỡ bái sư.

“Sau này các cậu là sư đệ của tôi.” Khi ba người đế quốc Feinbird bái sư xong, Âu Dương Ngạo hớn hở nói.

“Arnole. Feinbird thực lực con cao nhất xếp thứ nhất, Wien. Sartoria con thông minh nhất xếp thứ hai, Lỗi xếp thứ ba, Galle. Hogar con thứ tư, Ngạo, con thứ năm.” Mộc Linh Hạo quyết định trình tự.

“Vì sao, vì sao?” Âu Dương Ngạo không cam lòng, vì sao cậu nhỏ nhất.

“Con quấy rầy ta và Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng báo ra nguyên nhân.

Âu Dương Ngạo lập tức câm miệng, sao cậu đã quên chứ, cậu quấy rầy thầy, thầy thế nào bỏ qua cho cậu. Cha đều là lỗi của cha. Bất mãn của Âu Dương Ngạo có đối tượng phát tiết.

“Arnole, hợp tác với Ốc Lam giải quyết trước khi đăng cơ, người ngoài không có tất yếu biết. Đăng cơ xong, báo cho cánh truyền thông, chỉ cần đạt được cấp hai mươi, muốn đột phá, tới tìm ta, ta sẽ dạy, nhưng bọn họ phải đáp ứng điều kiện của ta.” Mộc Linh Hạo dặn đại đệ tử mới ra lò.

“Dạ, thầy.” Cậu không hỏi điều kiện gì, điều kiện này nhìn người mà định, muốn có được thì phải trả giá, không phải sao?

“Thầy, có thể hỏi ngài và Cảnh, ôi chao, anh Cảnh là…” Galle. Hogar rất thẳng thắn hỏi ra nghi hoặc.

“Ngạo.” Ý là hỏi Âu Dương Ngạo. Sau đó ôm Cảnh biến mất, khuya rồi, hắn phải ngủ với Cảnh.

“Thế thì tiểu sư đệ, kể cho bọn anh nghe đi.” Galle. Hogar đắc ý nhìn Âu Dương Ngạo phiền muộn. Thấy Âu Dương Ngạo như vậy cậu vui vẻ, cậu rốt cục ép Âu Dương Ngạo một đầu.

Đối với xưng hô của Galle. Hogar, Âu Dương Ngạo cam chịu, hết cách rồi, ai bảo cậu đắc tội thầy.

“Anh cũng muốn biết. Tiểu sư đệ.” Wien. Sartoria khôi phục mặt cười, không quên gọi cái xưng hô khiến Âu Dương Ngạo điên lên.

“Kể đi, tiểu sư đệ.” Arnole. Feinbird bỏ đá xuống giếng.

Bất đắc dĩ nhìn cả ba, Âu Dương Ngạo nói, việc này không thể gạt bọn họ, đã được thầy cho phép, một ngày nào đó cũng sẽ biết, chỉ là sớm hay muộn.

“Trên thế giới này, thầy, chỉ coi trọng một người.” Âu Dương Ngạo nhẹ giọng, thầy lãnh tâm lãnh thanh không nhìn tất cả, chỉ để ý một người. “Chỉ yêu một người.”

Cả ba rùng mình, bọn họ biết ý Âu Dương Ngạo. Hai người họ…

“Bọn họ là cha con?” Galle. Hogar không dám tin.

“Phải, hàng thật giá thật.” Âu Dương Ngạo nói.

“Sao bọn họ sẽ?” Wien. Sartoria gian nan nói, thông minh như cậu, cũng bị chuyện này chấn kinh rồi.

“Không biết, khi chúng tôi hay thầy đã lún quá sâu.” Âu Dương Ngạo đáp.

“Bọn họ không quan tâm?” Arnole. Feinbird kinh ngạc sự lớn mật và không nhìn thế tục của bọn họ.

“Cậu nghĩ bọn họ sẽ quan tâm? Cao tầng Liên Bang cơ bản đều biết, nhưng không ai dám nói ra.” Âu Dương Ngạo nhớ tới cái đêm huyết tinh ấy. Cũng kể. Nhưng cậu chỉ nhắc tới sự liều lĩnh của Cao gia, về phần mặt khác của anh Cảnh cậu không dám nhiều lời, cậu không muốn chọc thầy, anh Cảnh là nghịch lân của thầy.

Thì ra Ốc Lam Cao gia biến mất như vậy! Thì ra Ốc Lam Smart Brain còn có công năng giám thị! Ba người đế quốc Feinbird nghe xong bí văn.

“Thế nên, trên thế giới này không thể đắc tội nhất là anh Cảnh. Đắc tội anh Cảnh đã đủ đáng sợ, càng miễn bàn cộng thêm thầy.” Âu Dương Ngạo tổng kết.

Ba người đế quốc Feinbird gật đầu, đã biết. Về phần quan hệ của hai người họ, cần lưu ý ư? Thực lực ở đó, hơn nữa ai có thể ngăn cản chứ? Thông minh bọn họ sẽ không làm ra chuyện ngu ngốc.

“Đúng rồi, Arnole.” Sau khi thành sư huynh đệ, xưng hô của Âu Dương Ngạo cũng tùy tiện. “Vì sao thầy khiến những người đạt cấp hai mươi tới tìm mình?” Âu Dương Ngạo đưa ra nghi hoặc, cậu hiểu không rõ lắm.

“Ngạo, hiện tại cậu muốn tăng lên một cấp rất khó phải không?” Arnole. Feinbird hỏi ngược.

“Phải.” Âu Dương Ngạo nói, qua cấp mười mỗi khi tăng lên một cấp rất khó.

“Cảm giác không tốt?” Arnole. Feinbird tiếp tục.

“Phải.” Biết rõ cấp tiếp theo, lại không thể đột phá, quả thật rất khó chịu.

“Vậy cậu hẳn biết, tôi dừng lại ở cấp mười bốn đỉnh phong, không thể đột phá, nôn nóng cỡ nào? Một ngày có được lực lượng, người luôn muốn mạnh hơn, tôi dám khẳng định, sau khi đạt cấp mười lăm, đột phá mỗi một cấp nhất định ngày càng khó, đối với đại đa số người mà nói qua cấp mười đã là vô lực, càng miễn bàn cấp mười lăm và cấp hai mươi, nhưng đạt tới bước này, tuyệt đối không thể dừng việc truy đuổi lực lượng, nó quá mê hoặc. Nếu không biết thì thôi, đã biết, sẽ quyết không buông tay. Tiểu nhân vật không đạt cấp hai mươi, thầy không để ý, mà có thể đạt cấp hai mươi nhất định là tuyệt thế, người như vậy sao có thể buông tha truy tìm lực lượng, tôi không tin thầy không tính đến đây, cho nên ngài chỉ nói ra cách tu luyện cấp hai mươi, khi bọn họ dừng ở cấp hai mươi, muốn tiến một bước lại không có cách, bọn họ chỉ có thể tìm thầy và anh Cảnh, bất luận là yêu cầu gì, bọn họ đều sẽ đáp ứng, vì trên thế giới này có thể ngăn cản cấp hai mươi đã quá ít.” Làm hoàng đế Arnole. Feinbird hiểu rõ tính toán của Mộc Linh Hạo, thế nên cậu càng biết sự đáng sợ của Mộc Linh Hạo không riêng là lực lượng, viễn mưu sâu hơn. Mà anh Cảnh đáng sợ ở không chỗ bận tâm, hạ thủ kinh khủng, hai người này ai cũng không thể chọc.

Người nghe đáp án, thầm run rẩy, mưu tính sâu xa là thế, khi công bố cách tu luyện đã tính được, danh xưng Chiến Thần, không hổ với tên.

“Tôi phải về, tôi sẽ kể chuyện đêm nay cho phụ thân.” Âu Dương Ngạo nhìn đồng hồ, nói.

“Được. Đàm phán với Ốc Lam tôi sẽ hiệp thương cùng Âu Dương chấp chính quan.” Arnole. Feinbird và Âu Dương Ngạo cáo từ.

Chờ Âu Dương Ngạo đi rồi, Arnole. Feinbird nói với Wien. Sartoria, Galle. Hogar: “Đêm nay chúng ta cũng không ngủ được, đi thương lượng về sau đi.”

Đêm nay ánh đèn thư phòng không tắt. Mà cao tầng Ốc Lam nghe được lời kể của Âu Dương Ngạo, cũng trắng đêm, thương lượng đối sạch, có Mộc Linh Hạo và Cảnh, bọn họ không sợ Ốc Lam bị thiệt, chỉ là khá ưu thương số phận sau này của Ốc Lam, vũ trụ thống trị giả không phải Ốc Lam, hết cách rồi, Ốc Lam cho dù có sự giúp đỡ của Cảnh, nhưng nội tình rất cạn. Đế quốc Feinbird xác thực là quốc gia có thế lực thống nhất vũ trụ nhất, hơn nữa nó chiếm được sự tán thành của hai người mạnh nhất, không ai có thể phản đối.

Nữa là các đại truyền thông, theo Ốc Lam hữu ý tiết lộ, thân phận của Mộc Linh Hạo và Cảnh bị người biết, gọi truyền thông hưng phấn không thôi, tin tức lớn, Chiến Thần bệ hạ sở hữu Oresia, siêu cấp thiên tài Cảnh điện hạ khiến Ốc Lam quật khởi.

Một đêm này rất nhiều người không ngủ, Mộc Linh Hạo và Cảnh lại không hề ảnh hưởng.

Chỗ ở đế quốc Feinbird an bài mang theo nét đẹp rất riêng, đoàn người Ốc Lam cơ bản biết quan hệ của bọn họ, tuyệt không dám quấy rầy, Mộc Linh Hạo và Cảnh ở một sân, không cần ai hầu hạ.

Về chỗ ở rồi, đương nhiên là tắm rửa thay đồ. Mộc Linh Hạo cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau khô mái tóc Cảnh, Cảnh nghe yêu cầu của Mộc Linh Hạo đã không dùng lực lượng sấy tóc. Mộc Linh Hạo thích cảm giác chiếu cố Cảnh Nhi, nó khiến hắn hạnh phúc, cứ thế từng tí thấm vào thói quen sinh hoạt, thẳng đến khi Cảnh Nhi không rời được hắn.

“Cha rất yên tâm Arnole. Feinbird?” Tựa vào lòng Mộc

Linh Hạo.

“Nó rất thông minh, người thông minh sẽ không làm chuyện không nắm chắc, lựa chọn có lợi, cộng thêm lực lượng của nó, nó sẽ hiểu được lấy hay bỏ, né tránh nguy hiểm.” Vừa lau tóc cho Cảnh, Mộc Linh Hạo vừa giải thích. Đây là đế vương tâm thuật, Cảnh Nhi không hiểu.

“Thì ra là vậy.”

Nói xong, bọn họ an tĩnh lại, bọn họ đã thói quen như vậy, bọn họ không phải người nói nhiều, an tĩnh thường xuyên xuất hiện.

“Ngủ đi.” Lau khô tóc Cảnh xong, Mộc Linh Hạo kéo y lại, khẽ hôn môi, đắp cái chăn mềm mại, nhắm mắt.

Cảnh thói quen thuận theo, tựa vào lòng Mộc Linh Hạo, giữa bộ ngực ấm áp và tiếng tim đập trầm ổn dần ngủ.

Thâm Uyên Chi Liêm