Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 82: CHỖ Ở

       

CHƯƠNG 82: CHỖ Ở

Mộc Linh Hạo kích động ôm lấy Cảnh, siết vào lòng. Em rốt cục tán thành ta, Cảnh Nhi. Hắn vẫn biết, Cảnh Nhi thừa nhận hắn là vì Đế, sâu trong đáy mắt em còn do dự, những năm gần đây hắn chú ý thấy tầm nhìn của Cảnh Nhi, ánh mắt quan sát, nói không đau khổ là không thể nào, hắn chỉ có thể dốc hết khả năng, Cảnh Nhi, không biết em có để ý không, khi em nói ta là đồng bạn, luôn nói ‘cha là Vô Xá chúng ta thừa nhận, cha là chúng ta tán thành’, ngươi xưa nay đều là vì Vô Xá mà thừa nhận ta, giờ em rốt cục nói ‘cha là ta tán thành’, mà không phải chúng ta. Rốt cục, ta rốt cục đã có chút địa vị trong lòng em?

Mộc Linh Hạo khó nén được muốn hôn Cảnh, biểu đạt kích động và mừng rỡ. Mà ngay khi hắn sắp lại gần môi Cảnh, một câu quát lên, “Làm càn.” Một luồng kình phong bắn về phía hắn, ngăn cản hành động.

Lấy thực lực Mộc Linh Hạo sao có thể bị đắc thủ, cho dù hắn giờ đây thất thố như vậy, nhưng tiếng quát kia đủ để hắn đề phòng, phất tay, kình phong vô hình biến mất, người xuất thủ cũng bị thương.

Trải qua nháo nhào này, Mộc Linh Hạo xoay người, nhìn người té dưới đất, còn có những người theo Raphael lục tục đi ra từ không gian nghiền nát, bọn họ thấy tất cả, đều nhìn chằm chằm Mộc Linh Hạo, trong mắt là địch ý, đối với người trên đất lại không có nửa điểm quan tâm.

Những người này bất luận nam nữ đều cực kỳ tuấn mỹ, suất khí, xinh đẹp, dương cương, thanh thuần, ưu nhã, phóng đãng, đủ mọi loại hình, một đám mỹ hình như vậy xuất hiện, đủ để người nhìn hoa mắt. Bất quá những người này tuấn mỹ thì tuấn mỹ, vì sao có chút kỳ quái, bình thường có, nhưng nhìn cái kia có vật gì như tai chó trên đầu, cái kia có văn lộ kỳ dị trên mặt, cái kia còn có đuôi, a, thậm chí cánh của thiên sứ và ác ma như truyền thuyết đều có.

Mặc kệ tầm mắt kỳ quái của mọi người, còn có sát ý của Mộc Linh Hạo, người té trên đất trước tiên đứng dậy, như những người khác cung kính một gối quỳ, “Chủ thượng.”

“Đứng lên đi.” Cảnh nói. “Doré, tự chặt một tay.” Bảo người xuất thủ với Mộc Linh Hạo.

Thậm chí không có do dự và truy vấn, người gọi Doré đã chém xuống cánh tay trái, ánh mắt nhìn chằm chằm Cảnh, mang theo hâm mộ, yêu cầu của chủ thượng bất luận là gì hắn đều sẽ vâng theo, vì đó là chủ nhân duy nhất hắn thừa nhận, hắn có thể vì chủ nhân trả giá tất cả, huống hồ là một cánh tay.

Quyết tuyệt không hề oán hận như vậy, khiến những ai không rõ tập tính

của chủng tộc bọn họ thất kinh, không hỏi nguyên do, không có bất mãn, cứ thế chặt một tay của mình, đây là người hầu của Cảnh, quá nghe lời đi. Dù là trung tâm nhưng bảo bọn họ tự chặt một tay, cho dù không truy vấn, cũng sẽ thoáng tí chần chờ khi nghe lệnh, tuyệt đối không giống Doré, lưu loát, mà xung quanh lại không hề giật mình, là tập mãi thành thói quen ư? Hay nói bọn họ đều là vậy?

“Đây là lần đầu, ta chỉ hỏi một tay của ngươi, lại có lần sau, ngươi không cần tồn tại nữa.” Cảnh lạnh lùng nói.

“Dạ, chủ thượng.” Cúi đầu, Doré không hỏi nguyên nhân, cung kính đáp lại.

“Các ngươi nghe rõ,” Cảnh nhìn những người xuất hiện, bọn họ cúi đầu kính cẩn nghe theo, “Hắn là Mộc Linh Hạo, cja ta, hợp tác ta tán thành, một thành viên của Vô Xa, mệnh lệnh của hắn là mệnh lệnh của ta, vi phạm hắn là vi phạm ta.” Khí thế hắc ám vung lên, nặng nề đè lấy những người này, cũng khiến người của đế quốc Feinbird kiến thức được một bộ phân thực lực của y. Chỉ là khí thế, đã gọi người cảm giác được tuyệt vọng vắng lặng kinh khủng, như thâm uyên vậy. Người Ốc Lam tuy đã trải qua, nhưng khí thế như vậy cũng không thể thói quen, vẫn bị áp chế.

“Như ngài mong muốn.” Những người này lại quỳ xuống, trong mắt đã không có địch ý, “Bái kiến Mộc Linh Hạo đại nhân.” Bọn họ nghiêm túc đánh giá Mộc Linh Hạo, rồi cúi đầu, lấy thực lực của bọn họ có thể cảm giác được sự cường đại của Mộc Linh Hạo, hắn chiếm được các vị đại nhân khác của Vô Xá nhận đồng mà gia nhập, cường đại của hắn không thể nghi ngờ.

“Đứng lên đi.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói. Quay đầu ôn nhu nhìn Cảnh, “Cảnh Nhi, chúng ta vào thôi.”

“Xin đợi đã.” Một chất giọng cắt đứt động tác tính vào cung điện của bọn họ.

“Có việc à?” Cảnh hỏi.

“Dạ, chủ thượng, xin hỏi chủ thượng là định ở đây sao?” Người cắt đứt bọn họ hỏi.

“Phải, thầy và anh Cảnh sẽ ở đây, có vấn đề gì à?” Arnole. Feinbird cười hỏi người này.

Không hề mê mẩn vì nụ cười mỹ lệ của Arnole. Feinbird, người này hỏi: “Xin hỏi, ngài là?” Kẻ đứng bên chủ thượng là cần tôn kính, cho dù kẻ này nhỏ yếu không đáng một đồng, tha thứ hắn vô lý đi, chủ thượng chỗ ngài sinh ra rất đê đẳng, chỗ như vậy dĩ nhiên có thể xuất hiện một tồn tại cường đại như ngài, quả là kỳ tích, đương nhiên Mộc Linh Hạo đại nhân cũng vậy.

“Ngô là Arnole. Feinbird, hạ nhâm hoàng đế của đế quốc Feinbird, chủ nhân cung điện này.” Giỏi về quan sát Arnole không bỏ qua khinh miệt chợt lóe trong mắt người này.

Mà khi hắn hỏi, cậu cũng chú ý tới những người khác đều hiện lên khinh miệt, kiêu ngạo thân là vương giả không thể chịu đựng được ánh mắt ấy. Wien. Sartoria cũng thấy ánh mắt của bọn họ, có chút căm thù, làm bạn tốt Galle. Hogar nhận ra tâm tình đối địch của cả hai, càng là như thế, người Ốc Lam đứng cạnh xem náo nhiệt.

“Thất lễ.” Người này cúi người, nói xin lỗi, kẻ này không được chủ thượng tán thành, không tất yếu quá nhiều tôn kính, về phần cái gì hạ nhâm hoàng đế của đế quốc Feinbird, một hoàng đế của vị diện đê đẳng sao bọn họ để vào mắt chứ, “Ta là Lothar của tộc Ghana, người hầu của chủ thượng.” Nói xong lại nói với Cảnh, “Chủ thượng, xin cho phép chúng ta thay đổi chỗ này, nó không hợp với chủ thượng.” Lothar cung kính, tuy rằng thoạt nhìn không sai, nhưng chủ thượng là nhân vật cường đại cỡ nào, quyết không thể ở chỗ như vậy.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo, ẩm thực khởi cư hàng ngày của y là Mộc Linh Hạo chiếu cố, đối với chỗ ở y không xoi mói. Mộc Linh Hạo nghiền ngẫm nhìn những người này, bọn họ rất mạnh, có thể vượt qua vị diện xuất hiện đủ để nói rõ, ánh mắt bọn họ nhìn Cảnh Nhi là nóng bỏng mà sùng kính, cùng với nói là tôn kính ái mộ, không bằng nói là tín ngưỡng, đúng vậy, ánh mắt này là xem

Cảnh Nhi thành Thần mà tín ngưỡng.

Giờ bọn họ thấy Cảnh Nhi trao quyền quyết định cho hắn, nóng bỏng kiên trì chuyển về phía hắn… Bọn họ sẽ không ủy khuất Cảnh Nhi ở chỗ này, những ánh mắt ấy nói, Cảnh Nhi từ đâu tìm được bọn họ.

“Arnole.” Mộc Linh Hạo gọi.

“Thầy.” Đè xuống bất mãn đối với những người này, Arnole. Feinbird đáp lại.

“Chỗ này là của ta, đúng không?” Mộc Linh Hạo hỏi, nếu giờ hắn tùy ý hạ lệnh trùng kiến, nhất định sẽ khiến Arnole. Feinbird bất mãn, cảm tình như vậy đủ để dẫn phát phản bội trong tương lai, hắn không cho phép xuất hiện ngoài ý muốn vượt qua kế hoạch.

“Dạ, thầy.” Thông minh như Arnole. Feinbird lập tức hiểu, Mộc Linh Hạo muốn trùng kiến nơi này. Nếu Mộc Linh Hạo không hỏi cậu mà đã hạ lệnh, cậu sẽ không nói gì, nhưng khuất nhục này sẽ khắc vào trong lòng, cậu nhất định tìm cơ hội trả thù, mà Mộc Linh Hạo hiển nhiên nhìn ra được, đây là hỏi, cũng là cảnh cáo. Còn có nhắc nhở, thực lực của những người này, không phải cậu có thể đối phó. Tĩnh tâm, nhớ lại cảnh những người này xuất hiện, đó là trực tiếp đánh vỡ không gian, đây là thực lực gì cậu không biết, lại có thể khẳng định những người này rất mạnh. Arnole. Feinbird kinh ra một thân mồ hôi lạnh, “Tùy ngài xử lý.”

“Các ngươi động thủ trong phạm vi cung điện này.” Biết những người này nếu không hạn định phạm vi nhất định trùng kiến cả hoàng cung đế quốc Feinbird, Mộc Linh Hạo rất có dự kiến trước.

“Tuân lệnh, Mộc Linh Hạo đại nhân.” Mặc dù rất không hài lòng, hắn xác thực muốn hoàn toàn cải tạo nơi này, nhưng đã nói vậy, hắn chỉ có thể nghe lệnh.

Những người này nhận được đồng ý, cấp tốc chỉnh ra kế hoạch, phân công nhiệm vụ, công việc lu bù, bọn họ sẽ không để chủ thượng đợi lâu. Cung điện hóa thành hư ảo dưới một sóng xung kích, thậm chí không có thời gian kinh ngạc sự cường đại của đợt công kích ấy, tốc độ di động của những người này đã khiến mọi người nhìn hoa cả mắt, ánh sáng đủ sắc không ngừng lóng lánh, chỉ thấy dây leo chui lên từ nền đất, nở ra đóa hoa kiều diễm, bể phun nước hoa lệ nháy mắt xuất hiện, đình nghỉ khéo léo cũng dựng xong, chỉ là trong nháy mắt, cung điện bị phá hủy đã sừng sững trở lại, hoàn toàn khác với khi nãy, cột đá trắng noãn, khắc lên văn lộ mỹ lệ rườm rà phức tạp, trong trang trọng hàm chứa trang nhã. Chất liệu kiến trúc thoạt nhìn rất nặng, dưới ánh nắng phản xạ hào quang, lại không chói mắt.

Lại một thời gian ngắn ngủi, những người này chỉnh tề xuất hiện trước mặt bọn họ, thu liễm tất cả đặc thù phi thường nhân, sắp hàng thành đội ngũ, cung nghênh bọn họ vào.

Ngoại trừ Cảnh và Mộc Linh Hạo, đều kinh ngạc đến ngây người nhìn cung điện xuất hiện trong nháy mắt này, nếu nói cung điện ban đầu là kiệt tác của nhân gian, vậy cung điện giờ đây là nghệ thuật chỉ có thể xuất hiện trên trời, một cái tại thiên một cái tại địa, thảo nào những người này không hài lòng cung điện ban đầu. Khi ba người đế quốc Feinbird lấy nghệ thuật hưởng dự vũ trụ thấy tòa cung điện này, bọn họ phát hiện thì ra nghệ thuật của bọn họ không phải đẹp nhất, ánh mắt đã không có địch ý, là bội phục, người có thể xây dựng ra kiến trúc mỹ lệ như vậy, là đáng giá kính phục, yêu cầu của những người này hoàn toàn có thể lý giải, như khi bọn họ đi tới những quốc gia khác vậy, cũng rất muốn cải tạo chỗ ở, rất không phù hợp mỹ cảm của bọn họ. Đoàn người Ốc Lam, kinh ngạc há hốc mồm, bọn họ còn tưởng rằng hoàng cung đế quốc Feinbird đã đủ xinh đẹp, lại không ngờ còn có thể càng đẹp.

Mộc Linh Hạo thầm tự trách, hắn không cho Cảnh Nhi được tốt nhất, nhìn tòa cung điện qua loa xây xong này, hắn có thể biết, trình độ sinh hoạt vật chất của Cảnh Nhi rất cao, là hắn không thể mường tượng được, Cảnh Nhi không để ý chúng, nhưng hắn để ý. Không được, hắn phải hỏi, Cảnh Nhi bình thường thế nào, hắn nhất định phải để Cảnh Nhi hưởng thụ tốt nhất, lấy năng lực của hắn hẳn có thể làm được.

Thâm Uyên Chi Liêm