Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 83: CHO EM NHỮNG GÌ TỐT NHẤT

       

CHƯƠNG 83: CHO EM NHỮNG GÌ TỐT NHẤT

Ngày này thời gian trôi qua rất nhanh, hỗn loạn bên ngoài không đánh nhiễu nơi đây. Đế quốc Feinbird và cao tầng Ốc Lam tiến hành trận hiệp thương đầu tiên trong tòa cung điện mỹ lệ này, quá trình rất thuận lợi. Mà Mộc Linh Hạo khó được rời đi Cảnh, tìm Raphael, hỏi một số tình huống của y. Hắn thế mới biết Cảnh không coi trọng vật chất hưởng thụ, nhưng tài phú Vô Xá cướp đoạt từ các vị diện đủ để gọi người điên cuồng, sau khi có chỗ ở cố định, Cảnh Nhi hiểu được hưởng thụ dưới kế hoạch của Clovis, trải qua cuộc sống cao nhất cấp vũ trụ, vải vóc quần áo, đồ ăn thức uống, nhà cửa trang hoàng, thậm chí người hầu, không đâu không phải mặt hàng cao cấp nhất, khiến tâm tình Mộc Linh Hạo khá nặng nề.

Nằm trên chiếc giường lớn xa xỉ, vuốt ve chất liệu trơn nhẵn, đây là người hầu cao cấp nhất chuẩn bị, là tinh phẩm, là vị diện này chưa từng thấy. Hôm nay, ba người đế quốc Feinbird và bọn Âu Dương Trạch

được mở rộng tầm mắt, tuy không biết từ đâu mà đến, nhưng bọn họ biết đây là tinh phẩm, cho dù một cái thân là một trong những quốc gia dồi dào nhất vũ trụ, một cái không riêng là một trong những quốc gia dồi dào nhất cũng là quốc gia mạnh nhất vũ trụ đều chưa từng thấy, như nằm mơ vậy, thế nên bọn họ mới bám riết không tha, ngồi lì ở đây tiến hành hiệp thương sơ bộ.

Không lâu trước vừa đi, còn nói ngày mai sẽ quay lại.

Cảnh ra khỏi phòng tắm, thấy Mộc Linh Hạo tâm tình không tốt nằm trên giường, không như thường ngày y vừa xuất hiện đã đuổi bước tiến lên, mặc đồ lau tóc, rất không thói quen, y ngồi xuống giường, quan tâm hỏi: “Cha, sao vậy?”

Mộc Linh Hạo giật mình phát hiện hắn dĩ nhiên bỏ qua Cảnh, vội ngồi dậy, sai lầm đã từng hắn tuyệt đối không tái phạm, “Xin lỗi, Cảnh Nhi, ta đang suy nghĩ vài việc.” Mộc Linh Hạo giải thích, cầm lấy khăn mặt trên tay Cảnh, dịu dàng lau khô mái tóc ẩm ướt, rồi than thở, cả khăn mặt đều là tinh khiêu tế tuyển, độ mềm mại không cần nói, còn có mùi thơm, không phải nước hoa phun lên, mà là sợi vải tự có, thanh tân điển nhã, hơn nữa tính hút cực tốt, chỉ là lau một cái đã khiến hơi nước trên tóc khô đi mấy phần, hai ba cái lập tức xong, không như trước phải lau nửa giờ, tuy hắn hưởng thụ quá trình lau tóc cho Cảnh Nhi, nhưng cũng lại cảm nhận được hắn không cho Cảnh Nhi của hắn tốt nhất, vô lực với người mình âu yếm, là thế sao, suy sụp nhường nào.

“Cha, cha đang nghĩ gì?” Cảnh quan tâm hỏi, trước đây y không quản Mộc Linh Hạo nghĩ gì, nhưng giờ y muốn biết, vì y không thích Mộc Linh Hạo suy sụp như vậy.

“Cảnh Nhi,” Nhìn sự lo lắng xuất hiện trên mặt Cảnh Nhi, Mộc Linh Hạo không khỏi vui vẻ, Cảnh Nhi lo lắng hắn, về mặt khác càng suy sụp, hắn không cho người hắn yêu nhất tốt nhất, “Ta có phải rất thất bại?” Làm một người cha, hắn chưa từng quan tâm Cảnh Nhi, làm đồng bạn, kế hoạch của hắn cần Cảnh Nhi giúp, làm người theo đuổi, hắn không cho yêu nhất của hắn tốt nhất, ngẫm lại, hắn quả thật là rất thất bại.

“Ta không hiểu.” Cuộc đời của Mộc Linh Hạo sao sẽ thất bại, ở Ốc Lam hắn được đại đa số người sùng kính, là thần tượng của mọi người, cường hãn, có quyền thế, lấy kiến thức của y, cuộc đời như vậy đủ để kiêu ngạo, vì sao nói là thất bại.

“Cảnh Nhi,” Thấy Cảnh không hiểu, Mộc Linh Hạo chôn đầu vào hõm vai y, “Ta có phải rất vô dụng, ta không thể cho em tốt nhất.”

Cảnh lại càng không hiểu.

“Giờ ta mới biết ta chuẩn bị cho em không phải tốt nhất.”

Trước hôm nay, hắn vẫn thoả mãn, hắn đã cho Cảnh những gì tốt nhất, nhưng người hầu của Cảnh khiến hắn biết hắn thua xa nhường nào.

“Là tốt nhất.” Cho dù y không biết, y cũng rõ Mộc Linh Hạo chuẩn bị cho y đều là tinh khiêu tế tuyển, còn tự mình hỏi, có gì kém cạnh, tuyệt không để y dùng, về phần cái khác y không lưu ý.

“Phải, là tốt nhất vị diện này, có lẽ nói là Ốc Lam, nhưng, không phải tốt nhất thế giới.” Mộc Linh Hạo nói.

“Ta không để ý.” Thì ra suy sụp là vì vậy, nhưng ngoại trừ thí nghiệm, đồ dùng cuộc sống y không để ý.

“Ta biết em không để ý, nhưng Cảnh Nhi, ta để ý. Ta muốn cho em tốt nhất.” Mộc Linh Hạo nghiêm túc nói.

Cảnh trầm mặc, y cho rằng Mộc Linh Hạo hoàn toàn không cần để ý cái này, nhưng y không biết nói thế nào, vì đáy mắt Mộc Linh Hạo là nghiêm túc và kiên trì.

“Ngủ đi.” Mộc Linh Hạo khẽ hôn mặt Cảnh, sau đó đứng dậy tới phòng tắm.

Vào phòng tắm, Mộc Linh Hạo lại kiến thức được sự hưởng thụ vật chất của Cảnh, bể cực lớn, vòi nước khắc hoa, chi tiết bộ phận, cũng là tinh xảo, tuyệt đối không thể ngờ được một vật như vậy, là xây dựng trong thời gian cấp bách. Thầm thở dài một hơi, lẳng lặng ngồi giữa bể, suy xét. Kế, đột nhiên bật dậy, hắn nghĩ ra rồi. Tìm được cách liên hệ Tôn Hoàng để lại trong đầu, mặc đồ.

“Thật không ngờ ngươi sẽ tìm ta.” Cái bóng chói mắt của Tôn Hoàng xuất hiện, cách liên hệ này là hắn để lại trong đầu Mộc Linh Hạo, chỉ là nhất thời hưng khởi, lại không ngờ sẽ sử dụng.

“Ta có việc tìm ngươi.” Mộc Linh Hạo nói thẳng.

“À, nói nghe xem.” Giọng Tôn Hoàng rất khinh thường.

“Ngươi và Đế thế nào rồi?” Mộc Linh Hạo trực tiếp hỏi.

“Can gì tới ngươi?” Giọng Tôn Hoàng mang theo cảnh cáo, hắn và Đế không cần người khác quản, “Sao vậy, cãi nhau với Thâm Uyên Chi Liêm của ngươi?” Tôn Hoàng trào phúng.

“Cảnh Nhi tuyệt đối không cãi nhau với ta.” Mộc Linh Hạo khẳng định.

“Hừ.” Tôn Hoàng hừ nhẹ, đáng ghét, xem ra bọn không sai, Cảnh Nhi đều gọi ra.

Không nhìn thái độ của Tôn Hoàng, Mộc Linh Hạo kể lại tình huống hiện tại của hắn. Mà Tôn Hoàng cũng đổi thành biểu tình nghiêm túc, việc này quả thật rất quan trọng. Tư tàng của hắn có không ít thứ tốt, hắn cũng vui vẻ ý chia xẻ với Đế, nhưng nghe Mộc Linh Hạo nói xong, hắn mới phát hiện, chúng là không sai, nhưng vị diện có rất nhiều thứ mới, thưa thớt không nói, trân quý không nói, riêng là ‘mới’ tuyệt đối không nằm trong tư tàng của hắn, tinh tế ngẫm lại, hắn cũng không cho Đế hưởng thụ tốt nhất.

“Việc này thật là phải tính toán.” Tôn Hoàng chậm rãi nghĩ, lực lượng của hắn không kém, “Chúng ta đi cướp đi.” Tôn Hoàng nói thẳng ra dự định.

Mộc Linh Hạo cảm thấy thần kinh của mình bị khiêu chiến, người này bị Vô Xá ảnh hưởng bao nhiêu, vì sao phản ứng đầu tiên là cướp, quả nhiên thói quen làm càn phá hư của Cảnh Nhi từ đây mà ra, tuy hắn nghĩ Cảnh Nhi rất mê người, nhưng giờ hắn biết Cảnh Nhi nhất định đã bị Đế hun đúc, chứng cứ là trước mặt hắn lại có một vật hi sinh.

“Chúng ta phải có dự tính lâu dài, ngươi cướp hết đồ, giết sạch người, ai tới cung cấp vật phẩm tốt nhất cho bọn Cảnh Nhi. Người là cần phải giữ, để bọn họ tiếp tục làm việc.” Mộc Linh Hạo nghiêm túc phản bác.

“Vậy ngươi nói ngươi có tính toán gì?” Tôn Hoàng hỏi.

“Tư liệu giao dịch ở đại vị diện, ngươi có không?” Mộc Linh Hạo hỏi lại, đối với giao dịch của đại vị diện hắn cần lý giải cái đã.

“A, đợi tí.” Tôn Hoàng không có, nhưng thần thức của hắn đảo qua các vị diện đã biết được điều mình muốn. Thần thức cường hãn ấy khi ngang qua mấy đại vị diện giao dịch, khiến người của vị diện này kinh hồn táng đảm, trong một thời gian rất dài cẩn thận phòng bị, “Được rồi.” Kế, truyền cho Mộc Linh Hạo, vì tiết kiệm thời gian, hắn trực tiếp truyền vào đầu.

“Ngươi có bao nhiêu thứ có thể đổi?” Mộc Linh Hạo soạn ra hữu dụng.

“Ngươi tự xem đi.” Hào phóng để Mộc Linh Hạo biết tư tàng của mình.

“Thứ tốt không ít.” Mộc Linh Hạo xem xong nói.

“Dự tính của ngươi?” Tôn Hoàng hỏi.

Sau đó, Mộc Linh Hạo nói ra kế hoạch của hắn, bọn họ phải được đến tài lực và lực ảnh hưởng của đại vị diện lớn nhất, lấy này thỏa mãn yêu cầu của bọn họ, tất cả tốt nhất bọn họ đều cần có.

“Không sai.” Tôn Hoàng khẳng định, lấy thực lực của hắn, còn có năng lực kinh doanh xuất sắc của Mộc Linh Hạo, kế hoạch này tuyệt đối thành công.

“Cần một người đại diện.” Mộc Linh Hạo nói ra điểm quan trọng nhất, bọn họ ai cũng không muốn đứng ra, dù sao chưa có được người yêu, bọn họ sao sẽ rời đi, bận rộn ngoại vật vào lúc này, kế hoạch thiếu người đại diện cũng không được, nếu không thành công, hắn không ngại dùng kế hoạch ban đầu của Tôn Hoàng, cướp.

“Tư liệu ngươi có,” Trong đợt quét hình vừa nãy hắn cũng tìm được tư liệu nhân vật giao dịch của đại vị diện, “Người ngươi chọn, về phần trung thành, ngươi yên tâm, ta có cách.” Trung thành, hừ, thực lực của hắn đủ để những kẻ không quy củ trung thành.

Tinh tế soạn ra tư liệu, Tôn Hoàng rất biết điều mở kết giới, việc này cần chậm rãi thảo luận.

Một hồi lâu sau, Mộc Linh Hạo lấy ra nhân tuyển. “Là bọn họ.”

“Vậy bước tiếp theo, có thể thực hành.” Tôn Hoàng thoả mãn.

“Vì cho Cảnh Nhi tốt nhất.” Mộc Linh Hạo cũng thoả mãn.

“Vì cho Đế tốt nhất.” Tôn Hoàng rất thích những lời này, lặp lại.

Dưới tình huống như vậy, đại vị diện nhấc lên sóng to gió lớn, sinh ra cơ cấu thương nghiệp cuối cùng thành lớn nhất và có lực ảnh hưởng nhất — Thủ Hộ, mục đích tồn tại là cho người của Vô Xá những thứ tốt nhất. Không lâu sau, đối tinh của hai Vô Xá khác cũng gia nhập, cố gắng lớn mạnh cơ cấu này, mọi sự tiến hành đều giấu diếm người của Vô Xá, về phần có thể giấu diếm bao lâu, phải xem bản lĩnh của bọn họ. Đều vì người bọn họ yêu nhất. Bọn họ không biết việc này khiến vũ trụ thiếu đi bao nhiêu tai nạn, vì thứ Vô Xá muốn, luôn lập tức được đưa đến trước mặt bọn họ, người của Vô Xá rất ít cơ hội đi ra làm mưa làm gió.

“Hợp tác vui vẻ.” Mộc Linh Hạo cười nói với Tôn Hoàng.

“Hợp tác vui vẻ.” Tôn Hoàng cũng mang ý cười nói với Mộc Linh Hạo.

Người này không sai, hai người đáy lòng khen ngợi. Hữu nghị sơ bộ thành lập.

Vừa ra phòng tắm, Mộc Linh Hạo chỉ thấy Cảnh không nằm trên giường, mà là lo lắng nhìn hắn.

“Cha, sao vậy?” Y vừa nãy cảm giác được kết giới của Tôn Hoàng.

“Không sao cả, hàn huyên vài câu với Tôn Hoàng mà thôi.” Biết sóng lực lượng vừa nãy của Tôn Hoàng tuyệt đối không gạt được Cảnh, Mộc Linh Hạo nhẹ nhàng đẩy qua, vì Cảnh sẽ không miệt mài theo đuổi.

Quả nhiên, Cảnh không nói gì thêm, chỉ là nhìn hắn.

“Ổn rồi.” Lên giường, ôm Cảnh, hắn biết Cảnh vẫn lo lắng tâm tình của hắn, vậy rất tốt, Cảnh Nhi biết lo lắng hắn, cho dù không phải yêu, nhưng cũng là tiến bộ không phải sao. Cảnh Nhi đáng yêu như vậy, hắn có thể nào không dâng lên những thứ tốt nhất trên đời cho y, “Ngủ đi.” Đắp chăn cho y, khẽ ôm lấy y, nhắm mắt lại.

Tuy không biết Mộc Linh Hạo rốt cuộc nói gì với Tôn Hoàng, nhưng cảm giác được tâm tình của Mộc Linh Hạo đã khôi phục, Cảnh yên tâm. Như khi bình thường ngủ giữa ôm ấp của Mộc Linh Hạo, giữa tiếng tim đập trầm ổn.

Khi Cảnh nhắm mắt lại, Mộc Linh Hạo mở mắt ra nhìn Cảnh, siết chặt cánh tay, trong mắt là tình yêu bất hối. Cảnh Nhi, ta sẽ cho em những gì tốt nhất.

Thâm Uyên Chi Liêm