Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 84: YESERO

       

CHƯƠNG 84: YESERO

Một ngày này, mọi người rốt cục kết thúc hội đàm vẫn làm ở chỗ Cảnh và Mộc Linh Hạo, khi bọn họ cho rằng mình đã có thời gian rảnh, Mộc Linh Hạo báo cho bọn họ biết, hắn muốn đặc huấn.

“Đặc huấn?” Mọi người kinh hô.

“Đặc huấn.” Ôm Cảnh ngồi trên đệm Mộc Linh Hạo khẳng định.

Người hầu của Cảnh thấy vậy, bắt đầu khó chịu sự khinh bạc tùy tiện Mộc Linh Hạo làm với chủ thượng, nhưng chủ thượng không phản đối, bọn họ cũng không thể nhiều lời, Mộc Linh Hạo đại nhân không phải bọn họ có thể đắc tội. Nhìn cả hai ở chung, thông minh như bọn họ rất rõ cảm tình Mộc Linh Hạo dành cho chủ thượng, thế tại tất đắc, dưới tình huống giấu chủ thượng hắn báo cho bọn họ biết, nếu dám trở ngại hắn, hắn sẽ không quản bọn họ có phải là người của chủ thượng không, hắn sẽ giết bọn họ, mà chủ thượng tuyệt đối không để ý thiếu đi vài người. Bọn họ vốn không tính nhúng tay vào việc riêng của chủ thượng, chủ thượng chọn ai, bọn họ không quản, nhưng người này tuyệt đối phải mạnh hơn bọn họ, nhất định phải xứng với chủ thượng, bằng không bọn họ sẽ không phục, cho dù ý nghĩ như vậy rất bất kính với chủ thượng, lại là suy nghĩ của bọn họ. Giờ xem ra, Mộc Linh Hạo đại nhân cơ bản phù hợp, bọn họ không có lý do phản đối, càng không quyền lợi phản đối. Ý nguyện của chủ thượng là mệnh lệnh tối cao, bọn họ chỉ cần hầu hạ chủ thượng là được, đối với bọn họ, bị chủ thượng vứt bỏ là thống khổ hơn cả, tuyệt vọng hơn cả tử vong.

“Thầy, ngài rốt cục chịu dạy bọn con ư?” Galle. Hogar nghe thấy đặc huấn hưng phấn nhất, ánh mắt nhìn chằm chằm Mộc Linh Hạo và Cảnh, trong mắt là lửa nóng kích tình.

Nghe thấy vấn đề này của Galle. Hogar, Arnole. Feinbird, Wien. Sartoria cũng hưng phấn, ánh mắt đẩy về phía hai người. Bọn Ốc Lam lại là rùng mình, nhớ tới những chuyện cũ bi thảm, lúc này lại là gì?

“Sếp, tôi có việc cần giải quyết, xin miễn đặc huấn.” Lý Thiên Cách dẫn đầu định trốn.

“Tư liệu lần đàm phán này, tôi phải soạn lại, đặc huấn tôi không tham gia.” Mở miệng là Âu Dương Trạch.

“Tôi phải bảo vệ Trạch.” Vệ Thiên Liệt suy ngẫm nửa ngày cuối cùng tìm được lý do.

Cao Sát buồn đầu khổ nghĩ, Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi không dám trốn, ngoan ngoãn đứng đó, tưởng tượng về cuộc sống bi thảm.

“Thời gian không dài.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói, hủy diệt tất cả dự định của những ai có ý đồ trốn.

Tiêu rồi. Suy nghĩ trong lòng bọn Ốc Lam. Ba người Feinbird đế quốc không rõ, người Ốc Lam vì sao phản ứng như vậy.

“Lần này đối thủ của mọi người không phải ta, cũng không phải Cảnh.” Lời Mộc Linh Hạo khiến bọn Ốc Lam nghe như thiên âm. Không sai, đặc huấn trước đây của bọn họ, đều là đánh với Mộc Linh Hạo hoặc Cảnh, hai người hạ thủ có chừng mực, nhưng đều rất ác, xương gãy mấy cái là nhẹ, nội tạng nghiền nát, Cảnh cũng có thể lập tức chữa trị, vài lần lặp lại, bọn họ đã sợ.

Nhìn bọn Âu Dương Ngạo thở phào, Mộc Linh Hạo cười nhạt, dám đánh nhiễu thời gian của hắn và Cảnh Nhi, cho rằng hắn không tính toán, lần này ngồi tàu Edgar tới, hắn đã đi xem khu vực nguy hiểm lúc trước Cảnh Nhi không để bọn họ vào, bầy mãnh thú kia, khiến hắn nhớ lại khi mình ở kết giới, và rồi nghĩ, bọn họ làm bạn tốt của hắn, có lẽ nên thêm chút kinh nghiệm, có hắn và Cảnh Nhi canh giữ, tuyệt đối không chết được. Cộng thêm lúc mới tới Cảnh Nhi biểu hiện sự quan tâm dành cho Arnole. Feinbird, hắn ghen tị, giờ Arnole. Feinbird bái hắn làm thấy, không thể có hành động quá phận, giáo huấn nho nhỏ lại có thể, về phần Wien. Sartoria ai bảo vô lễ với Cảnh Nhi, Galle. Hogar sao, là hắn giận chó đánh mèo.

Mọi người theo Mộc Linh Hạo tới một căn phòng, đẩy ra, bên trong là rừng cây rậm rạp, tuyệt đối không thể ngờ là ở trong phòng. Ba người Feinbird đế quốc lần đầu thấy cảnh như vậy, ở đây rõ ràng lớn hơn cả hoàng cung đế quốc Feinbird, sao làm được chứ.

Nhìn biểu tình bọn họ, Âu Dương Ngạo rất đắc ý khoe ra cái gì không gian mở rộng a đủ loại tri thức trước đây Raphael từng kể, thoả mãn với ánh mắt bội phục của cả ba, Mộc Lỗi không quen nhìn lạnh lùng mở miệng, nói đây đều là Raphael báo cho biết. Khiến Âu Dương Ngạo bi phẫn phải nhận lấy ánh mắt khinh bỉ của tổ ba người đế quốc Feinbird, đáng tiếc không dám động thủ trước mặt Mộc Linh Hạo và Cảnh, bằng không đã sớm xông lên. Ba người Feinbird đế quốc thầm tính kỹ thuật như vậy có thể tạo thành ảnh hưởng gì, không cần tiếp tế tiếp viện, không gian đầy đủ, có thể vận chuyển càng nhiều vũ khí và bộ đội, vân vân, tính đi tính lại, đây lại là một kỹ thuật kinh người, đáng tiếc thầy không tính để kỹ thuật này xuất hiện, bằng không tài phú của Ốc Lam có thể càng tiến thêm một bước.

Bọn họ không biết là, kỹ thuật này không riêng là thành tựu khoa học kỹ thuật, còn dung hợp những lực lượng khác, giờ vị diện này căn bản không thể nắm giữ, Mộc Linh Hạo cũng không cho phép, vạn vật đều phải có sự khống chế không phải sao. Kỹ thuật cũng vậy, thế giới không ít người thông minh, ai biết bọn họ có thể phá dịch không, kỹ thuật vượt qua vị diện, hắn sẽ không lấy ra nữa, kỹ thuật hiện tại đều là Cảnh Nhi lấy vị diện này làm cơ sở nghiên cứu, tuyệt đối không vượt qua, ngoại trừ tọa hạm của Cảnh Nhi, Oresia và nơi này.

Nghe mọi người tán gẫu, Mộc Linh Hạo và Cảnh không giải thích, đây không phải kỹ thuật không gian mở rộng, đây là phòng trên tàu Edgar, bọn họ đã liên tiếp hai không gian với nhau.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo ôn nhu nói.

“Ra đây.” Giọng Cảnh vang lên. Kế mặt đất bắt đầu rung động, ngoại trừ Cảnh và Mộc Linh Hạo, không ai có thể đứng vững, khi rung động dừng lại, bọn họ đều lại bước chân, chú ý bốn phía, đều hít ngược một hơi.

“S… Sếp, đây, đây là gì?” Lúc này không cần mọi người dùng ánh mắt ám chỉ, Lý Thiên Cách đã chủ động làm người hỏi đầu tiên.

“Sủng vật của Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo sảng khoái tung ra đáp án.

“Sủng vật?” Đây là sủng vật của Cảnh, rồi đưa mắt về phía Cảnh, nuốt nước bọt, sủng vật thật đáng sợ, có phải thực lực càng mạnh, sủng vật lại càng đáng sợ.

Xung quanh bọn họ là một bầy quái vật kinh khủng, đương nhiên không phải toàn bộ, có chút là tiểu động vật rất đáng yêu, lông xù đích thật đáng yêu, vấn đề là ánh mắt đầu tiên bọn họ thấy không phải chúng, mà là bầy quái vật có tướng mạo dữ tợn và thân thể khổng lồ, rất chọc người chú ý, cũng quên đi chúng, ngẩng đầu nhìn, còn có bay trên trời, về phần vì sao ở đây có bầu trời, giờ bọn họ không rảnh lo vấn đề này.

“Là con này ư?” Lý Thiên Cách cứng ngắc chỉ vào một con động vật khả ái, sủng vật hẳn là vậy. Sau đó thấy Cảnh tới trước mặt con quái vật đáng sợ dữ tợn nhất, vỗ chân nó, quái vật kia cúi đầu, nheo mắt, cọ cọ tay Cảnh, cái vẻ hung ác dữ tợn nháy mắt trở nên đáng yêu, rất giống sủng vật, cái đuôi lớn phía sau, còn lắc lư, mặt đất lại run rẩy.

“Là con này.” Mộc Linh Hạo chỉ vào quái vật làm nũng với Cảnh nói, “Đây là Yesero, chủ nhân của rừng.” Khi lần đầu tiên thấy Yesero hắn cũng bị dọa, Cảnh Nhi lại có một sủng vật xấu xí như vậy, Cảnh Nhi còn rất thích, hắn hỏi Cảnh Nhi từ đâu mà ra, Cảnh Nhi nói Yesero là thành phẩm sinh hóa ban đầu của y, y có thể sống sót nó giúp không ít. Nghe câu cuối cùng, Mộc Linh Hạo không còn ghen tỵ với quái vật cọ tới cọ lui trên tay Cảnh Nhi thậm chí có được sự yêu thích Cảnh Nhi này nữa, quái vật này cũng đáng yêu trong mắt hắn, tuy vẫn không vừa mắt động tác thân mật của nó, bất quá sủng vật mà thôi, không cần tính toán.

Nghe Mộc Linh Hạo gọi tên mình, Yesero mở mắt ra nhìn hắn, ánh mắt đỏ tươi cộng thêm thú tính tàn nhẫn, khiến mọi người ngoại trừ Mộc Linh Hạo run rẩy, bọn họ không thể chịu được tầm mắt tàn nhẫn như thế, như muốn xé nát nuốt chửng bọn họ vậy. Không để ý lũ sâu bên cạnh, Yesero chỉ nhìn chằm chằm Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo cũng không đổi sắc mặc nó nhìn. Hắn sớm đã phát hiện quái thú này có trí tuệ không thua kém gì con người, hơn nữa rất ghét hắn, hắn cũng không cần quái thú này thích, bất quá, Cảnh Nhi rất được hoan nghênh, quái thú này không nói, ánh mắt quá rõ ràng, người hầu bên ngoài là giấu ở đáy mắt, nhìn hắn cũng như thế, vì hắn đoạt đi chủ nhân quan trọng của bọn họ. Cảnh Nhi của ta, ta phải cẩn thận trông chừng em, may là em rất trì độn, bằng không ta sẽ còn rất nhiều tình địch.

Yesero xác thực thông minh, trí tuệ không thua kém gì con người, nó dù sao cũng là tác phẩm của chủ nhân, kẻ này chủ nhân đã giới thiệu, nó biết kẻ này như Đế đại nhân đáng sợ, Khiêm đại nhân ôn hòa, còn có Clovis đại nhân thấy nó đã cười rất xấu xí, là kẻ chủ nhân tin cậy, nó nhớ kỹ mùi của hắn, chỉ cần không thương tổn chủ nhân, nó sẽ không thương tổn hắn. Bất quá ánh mắt kẻ này nhìn chủ nhân nó rất ghét, muốn cướp đi chủ nhân của nó sao, hừ, cho dù không thể thương tổn hắn, nó vẫn quyết định ghét hắn.

Trong lòng nó, chủ nhân là cha của nó, chủ nhân sau khi có nó còn có rất nhiều tác phẩm, bên nó vài cái là vậy, vài cái là chủ nhân từ chỗ khác chộp tới, vốn dĩ mạnh hơn nó, chủ nhân cũng không ghét bỏ nó, còn giúp nó mạnh lên, ở thú viên của chủ nhân, nó là người quản lý chủ nhân tín nhiệm, giữa bầy thú, nó là vương mạnh nhất, nó vẫn cảm tạ chủ nhân để nó sinh ra, cảm tạ chủ nhân để nó mạnh lên, cho nên chủ nhân là chủ nhân quan trọng nhất của nó, kẻ chủ nhân tán thành nó tuyệt không thương tổn, nhưng thương tổn chủ nhân, bất kể mạnh nhường nào, nó cũng có thể đồng quy vu tận.

“Yesero.” Nghe chủ nhân gọi, Yesero thu hồi tầm mắt, nhắm lại, quyến luyến cọ cọ bàn tay, là đôi tay này đưa nó tới thế giới, nó vĩnh viễn không quên được, sự ấm áp đôi tay này cho nó, là cảm giác thuở đầu, không quên được chủ nhân dùng chất giọng nhàn nhạt gọi tên nó. Chủ nhân đã lâu không đến thăm nó, tuy rằng ở đây không sai, vì là chủ nhân chế tạo dành riêng cho nó, khi chủ nhân mạnh lên, đã không cần nó nữa, nó mất mác một khoảng thời gian, chủ nhân biết, vì thế chế tạo thú viên, lệnh nó quản lý mãnh thú, nó biết chủ nhân trấn an nó, nhưng nó vẫn hy vọng chủ nhân có thể đến thăm nó, một tí cũng tốt, cứ vậy gọi tên nó, sờ nó, nó đã thỏa mãn. Nó sẽ không cản trở đôi cánh bay cao của chủ nhân, nó sẽ nghe lệnh ở lại đây, không quấy rầy chủ nhân, chủ nhân cũng tin tưởng nó sẽ sống rất tốt, không còn lo lắng nữa, vậy cũng được, chỉ cần đôi khi chủ nhân nhớ tới nó, đến thăm nó, nó đã thỏa mãn rồi.

:/��p�J�

=================

085 087

Thâm Uyên Chi Liêm