Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 85: ĐẶC HUẤN

       

CHƯƠNG 85: ĐẶC HUẤN

“Tìm một cái làm đối thủ của bọn họ.” Cảnh sờ hàm dưới của Yesero, nó thỏa mãn hừ nhẹ, gọi người không ngờ được thân thể khổng lồ xấu xí như vậy, cũng có thể phát ra tiếng hừ hừ trầm thấp như một con cún, rất chọc người thích. Hoàn toàn là sủng vật, cả người mới đầu không tin, cũng dần tin tưởng, đây là một sủng vật, một sủng vật rất nghe lời, thậm chí bắt đầu nghi ngờ tầm mắt hung tàn vừa nãy nhìn bọn họ.

Nghe lệnh chủ nhân, Yesero mở ra đôi mắt đỏ người, nhìn những người chủ nhân chỉ vào, bọn họ không phải thức ăn chủ nhân chuẩn bị sao? Cẩn thận đánh giá lại, quá yếu, tùy tiện một cái bước ra đều có thể giết chết bọn họ. Bất quá chủ nhân ra lệnh, Yesero sẽ nghiêm túc chấp hành, tìm cái yếu nhất. Thông minh nó biết, chủ nhân là muốn huấn luyện những người này, đương nhiên không thể tìm quá mạnh.

Bọn Ốc Lam và đế quốc Feinbird đều thông minh, từ lời Cảnh bọn họ phân tích ra, đối thủ lần này của bọn họ là bầy quái vật. Ba người đế quốc Feinbird cũng đã hiểu, vì sao người Ốc Lam có hành động chạy trốn, giờ bọn họ cũng thế. Người Ốc Lam ngẫm lại mấy lần gần đây bọn họ quấy rầy Mộc Linh Hạo và Cảnh, Mộc Linh

Hạo ẩn nhẫn không phát, khiến bọn họ đắc ý vênh váo, và giờ hắn bắt đầu truy cứu, tiêu rồi. Kế, bọn họ thấy quái thú gọi Yesero, phái ra một cái, thấy cái này bọn họ thở dài một hơi, may mắn.

Bị phái ra là một con động vật rất đáng yêu, bộ lông tuyết trắng, mềm mại xoã tung, đôi mắt ướt sũng, trên đầu có văn lộ màu đỏ, thân thể xinh xắn, dù là vậy, bọn họ vẫn không dám thả lỏng, con động vật đáng yêu này tuy khiến sự sợ hãi của bọn họ biến mất, nhưng bọn họ không dám sơ ý, Mộc Linh Hạo và Cảnh không phản đối, vậy làm đối thủ của bọn họ, con động vật đáng yêu này quyết không yếu hơn bọn họ, bằng không, đặc huấn không có ý nghĩa.

Mộc Linh Hạo thoả mãn nhìn bọn họ không vì bề ngoài mà sơ sẩy, cảnh giác không sai, đáng tiếc, vẫn có chút khinh địch, động vật có thể sinh tồn ở thú viên, không hề đơn giản.

“Mọi người ở đây so với nó.” Mộc Linh Hạo tới bên Cảnh, “Cảnh Nhi, chúng ta đi thôi.”

“Thầy ơi, chỉ đạo của thầy đâu?” Galle. Hogar vội hỏi.

“Để tiến thêm một bước, hãy giãy dụa giữa sống và chết.” Mộc Linh Hạo nói xong câu này đã rời đi. Khi hắn và Cảnh Nhi so với bọn họ, không thể mang tới cho bọn họ cảm giác bức bách, là tin tưởng hắn và Cảnh Nhi sẽ không giết mình, mà vậy là không thể mạnh lên, muốn mạnh lên phải giãy dụa giữa sống và chết, hắn là vậy, Cảnh Nhi cũng là vậy, bọn họ phải là vậy.

Yesero đi theo, các quái thú khác lần lượt trở về địa bàn.

Ở đây chỉ còn bọn họ và con động vật tuyết trắng đáng yêu.

Mộc Linh Hạo và Cảnh không rời đi quá xa, ẩn thân phía trên nhìn, Yesero ngay bên cạnh, dựa vào chân Cảnh, thân thể khổng lồ đã rút nhỏ lại, thoải mái híp mắt, hưởng thụ chủ nhân xoa đầu. Mộc Linh Hạo rất chướng mắt nó, ôm Cảnh Nhi ngồi lên sô-pha lấy ra từ không gian, sau đó Yesero mở mắt, nhìn chằm chằm Mộc Linh Hạo. Một người một thú ở nơi Cảnh không thấy, ánh mắt điện lưu giao kích.

“Bắt đầu.” Cảnh thì thầm, khiến một người một thú thu hồi tầm mắt, Mộc Linh Hạo ôm Cảnh, Yesero nằm bên chân Cảnh, cùng nhìn trận chiến phía dưới.

Sinh vật tuyết trắng đáng yêu, dẫn đầu động thủ. Nhanh, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Arnole. Feinbird, nó có thể nhận ra, người này thực lực tốt nhất.

Cách Arnole. Feinbird gần nhất Galle. Hogar vừa thấy bóng trắng, đã vội ngăn cản, đáng tiếc, hai người cùng bị đánh bay, vai phải Galle. Hogar bị thương, Arnole. Feinbird không sao cả, bất quá cũng bị trùng kích, có chút choáng váng.

Con động vật đáng yêu, thì ra không hề đáng yêu, thấy lần công kích này, mọi người đề phòng, động tác nhanh nhẹn, lực công kích mạnh, bọn họ lập tức phán đoán ra. Đáng yêu đứng yên, như chưa hề động, nó nhìn những người trước mặt, Yesero đại nhân ra lệnh, không thể giết bọn họ, trọng thương không vấn đề, tốt nhất khiến bọn họ hấp hối. Nó biết giờ đây ngay phía trên nó, các vị đại nhân đang nhìn, khi nó hạ tử thủ, các vị đại nhân nhất định sẽ ngăn cản, thế nên nó sẽ rất nghiêm túc khiến những người này hấp hối, bất quá có thể từ từ chơi, không phải sao? Ở đây nó là yếu nhất, có người có thể cho nó khi dễ vui quá.

Arnole. Feinbird đỡ Galle. Hogar đứng dậy, những người khác nhanh chóng tụ lại gần, đề phòng nhìn con động vật đáng yêu.

Hừ, cho rằng có thể ngăn nó sao. Trong đôi mắt ướt sũng là khinh thường, bọn họ thấy rõ sự khinh thường ấy, lại không thể phản bác. Khi công kích bắt đầu, ánh mắt căn bản theo không kịp, phòng ngự vô dụng, thương là không thể tránh khỏi, rồi thì té ngã.

Thì ra bọn họ rất vô dụng, chỉ là tiểu động vật như vậy, đã có thể đẩy ngã bọn họ, thực lực của bọn họ không đáng một đồng. Hừ, chúng ta cũng có tự tôn, quyết không nhận thua.

Đứng lên, mọi người tụ lại thương lượng, nghiêm túc nhìn đối thủ của mình.

Arnole. Feinbird nhắm mắt, buông ra cảm giác, ngày đó từ miệng Cảnh biết lực lượng của mình là giác quan thứ sáu, thậm chí sau này sẽ phát triển thành tiện tri, năng lực rất cường đại. Giờ là lần đầu tiên cậu chủ động sử dụng nó.

“Ngạo, lui lại.” Arnole. Feinbird tận lực đơn giản, giúp Âu Dương Ngạo tránh được công kích.

“Vệ, công phải.” Vệ Thiên Liệt phản ứng cấp tốc. Đáng tiếc không trúng mục tiêu.

“Lỗi, bên trái.” Mộc Lỗi bổ sung, hụt rồi.

“Âu Dương.” Âu Dương Trạch phát động lực lượng tinh thần, niệm lực, cố định con động vật đáng yêu giữa không trung.

“Lý.” Lý Thiên Cách bắn ra sợi tơ tinh thần.

Cao Sát không cần nói, đã làm một kích, theo công kích của Lý Thiên Cách thành công đánh trúng. Khiến đối thủ của bọn họ té xuống đất.

“Lực lượng của Arnole rất hữu dụng.” Mộc Linh Hạo nhìn bọn họ, nói, đã lĩnh ngộ được cách sử dụng.

“Chưa đủ.” Cảnh lạnh lùng nhìn bọn họ vui vẻ.

Xác thực, vui vẻ quá sớm. Khi mọi người đang vui vẻ, đột nhiên bị uy áp xuất hiện đè lại, bọn họ từng cảm nhận được uy áp của Cảnh và Mộc Linh Hạo, trình độ như vậy, không thể doạ ngã bọn họ, nhưng bọn họ cảm giác được khí tức tử vong, quay đầu, bọn họ thấy đôi mắt con động vật kia không còn ướt sũng đáng yêu nữa, mà là hung tàn.

Nó dĩ nhiên bị lũ sâu này đánh trúng, không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ, trò chơi kết thúc, nó phải nghiêm túc. Từ trên người nó, đột nhiên xuất hiện rất nhiều xúc tua, văn ấn trên đầu dài ra cái sừng thật lớn.

Cảm nhận của Arnole. Feinbird căn bản theo không kịp, nhắc nhở một người, không nhắc nhở được người khác, vết thương lại xuất hiện. Mấy lần công kích không thấy hiệu quả, bọn họ đã tuyệt vọng, bọn họ cảm giác được tử vong, bọn họ cho rằng Mộc Linh Hạo sẽ xuất hiện, nhưng không có, lúc này, Mộc Linh Hạo là thật sẽ không ra tay.

“Để tiến thêm một bước, hãy giãy dụa giữa sống và chết.” Bọn họ nhớ tới lời Mộc Linh Hạo nói, giãy dụa giữa sống và chết? Xem ra chỉ có thể như vậy, bọn họ quá ỷ lại Mộc Linh Hạo, khó trách không thể mạnh lên. Người Ốc Lam khôi phục ý chí chiến đấu, bọn họ là những người được Chiến Thần coi trọng, sao có thể tiếp tục như vậy. Ba người đế quốc Feinbird cũng bò dậy, bọn họ là quý tộc, quý tộc tuyệt không chịu thua, đây là kiêu ngạo của bọn họ.

“Tốt lắm.” Mộc Linh Hạo nhìn những người đột phá phía dưới, bọn họ rốt cục không ỷ lại hắn.

Đáng tiếc, cho dù đột phá, có thể né, cũng không thắng được.

Bị mọi người che chở Arnole. Feinbird rất không cam lòng, nhìn đồng bọn lần lượt bị đẩy ngã, sao cậu có thể cam lòng, cường liệt nghẹn uất và khuất nhục, còn có khát vọng mạnh lên, cậu rốt cục đột phá.

Mọi người phát hiện Arnole. Feinbird đột phá, vội vàng hộ vệ, không để cậu bị công kích quấy rầy, chỉ cần Arnole. Feinbird đột phá, bọn họ có hi vọng chiến thắng.

Đây là cấp mười lăm, cấp đại sư sao? Dù là ở tình huống này Arnole. Feinbird cũng phải cảm động rơi lệ, thế giới là thế ư? Thanh tích động nhân, sắc thải minh lệ, xinh đẹp hơn bất kỳ thứ gì cậu đã từng thấy. Thân thể cảm giác được tiếng hít thở, tinh thần cảm giác được mỗi một làn sóng, động nhân nhường nào, sinh mệnh lực cuồn cuộn không ngừng lao về phía mình, cải tạo tự thân, cậu là một phần tử của thế giới.

Mọi người chống không được, xúc tua bắn về phía Arnole. Feinbird, bị cản lại, bị tinh thần lực cản lại, không bị thương bao nhiêu Arnole. Feinbird bắt đầu phản kích, mà mọi người chỉ có thể nằm trên đất, bọn họ không dậy nổi, thương thế quá nặng, thể lực đã cạn rồi, tử vong gần ngay trước mắt, nhưng bọn họ vẫn cố gắng nhìn, Arnole sẽ thắng.

Dưới cảm giác và tinh thần cấp đại sư, con động vật đáng yêu có hiện tượng thất bại. Hừ, trình độ ấy không thể thắng được nó, nhưng Yesero đại nhân ra lệnh để nó chơi với người này, được rồi, chơi tí là được.

Công kích của Arnole. Feinbird ngày càng thông thuận, cậu đã có thể sử dụng lực lượng mới. Arnole. Feinbird lần đầu tiên rõ tâm tình của Galle. Hogar, toàn lực tỷ thí thì ra thống khoái đến thế, giờ dù là thầy đứng trước mặt cậu, cậu cũng có nắm chắc đánh một trận.

“Rất đắc ý.” Mộc Linh Hạo liếc cái xem thấu tâm tính hiện tại của Arnole. Feinbird, “Cho nó tí giáo huấn.”

“Yesero.” Cảnh không hỏi nhiều, trực tiếp ra lệnh.

Nghe được lời chủ nhân, Yesero ra lệnh cho thủ hạ phía dưới, trò chơi kết thúc.

Nhận lệnh, con động vật đáng yêu nhảy khỏi phạm vi công kích. Arnole. Feinbird định truy kích, đã không thể động thủ, con động vật trước mắt biến hóa, hình thể lớn dần, màu lông thành đỏ, sừng dài ra ba cái, đuôi có móc câu, ra tay cũng không còn mềm mại, mà là có ánh sáng cứng rắn của kim loại. Ngẩng đầu huýt dài, sóng âm khiến Arnole. Feinbird đã mạnh lên không thể chống đỡ, ói máu. Mọi người thấy đối thủ biến hình, sắc mặt càng tái nhợt, đối thủ của bọn họ thì ra vẫn không nghiêm túc, dưới sự trùng kích của sóng âm, bọn họ cách tử vong ngày càng gần, rốt cuộc hôn mê.

Arnole. Feinbird không kiên trì bao lâu, ngã xuống. Thì ra, dù là đại sư cũng không hơn gì cái này, cậu cho rằng mình rất mạnh, ngay lúc mê man, cậu nghe được chất giọng lãnh đạm của một người.

“Con kiến.” Nó đó là bình thản, mà cậu nghe ra ngạo nghễ ẩn hàm, cậu biết là nói với bọn họ. Cậu cũng biết chủ nhân của nó, chất giọng lãnh đạm như vậy, là anh Cảnh.

“Đây là giáo huấn, khả năng con thắng ta là Zero.” Đây là của thầy, thì ra tâm tính của cậu thầy đã nhận ra, cậu như giờ là giáo huấn không biết tự lượng sức mình.

Bóng tối rất nhanh đã bao phủ.

Thâm Uyên Chi Liêm