Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 86: VÔ ĐỀ

       

CHƯƠNG 86: VÔ ĐỀ

Khi tỉnh lại, Arnole. Feinbird đã ra khỏi rừng, mở mắt thấy được là trần nhà điêu khắc hoa văn tinh xảo.

“Arnole, cậu đã tỉnh rồi.” Galle. Hogar vui vẻ nói. Tốt quá, Arnole rốt cục đã tỉnh rồi.

“Các cậu…” Arnole. Feinbird thấy những người cùng mình chiến đấu, hoàn hảo vô khuyết ngay bên cạnh. Cậu đã nằm mơ sao?

“Ổn cả rồi.” Âu Dương Ngạo xoay một vòng, để Arnole. Feinbird thấy trên người mình không có vết thương.

Arnole. Feinbird cũng phát hiện vết thương của cậu đều đã khép lại, nếu không phải thân thể chảy xuôi lực lượng cấp mười lăm, cậu sẽ cho trải qua như vậy đều là mơ.

“Tôi hôn mê bao lâu rồi?” Arnole. Feinbird lập tức hỏi, cậu sẽ không bỏ lỡ đại điển đăng cơ đi. Không thể nào, cậu sẽ không trở thành hoàng đế đầu tiên trốn khỏi đại điển đăng cơ trong lịch sử đế quốc Feinbird chứ.

“Yên tâm, chúng ta rời khỏi đó không đến một giờ.” Wien. Sartoria lập tức nhìn thấu nỗi lo của Arnole. Feinbird. Biết nghi vấn của cậu, Wien. Sartoria giải thích, sau khi bọn họ ngất đi, đã bị bọn Lothar nâng ra, tỉnh lại là ở trong phòng, Arnole. Feinbird là người cuối cùng tỉnh, bọn họ trước còn lo lắng xảy ra ngoài ý muốn gì, không sao là tốt.

“Xin hãy uống cái này.” Người hầu bước tới đưa cho Arnole. Feinbird một cái chén, bên trong là dịch thể màu trắng sữa.

Cầm lấy uống hết, kinh ngạc phát hiện thể lực và tinh thần lực cấp tốc khôi phục.

“Chủ thượng và Linh đại nhân đang chờ, xin hãy đi theo ta.” Thấy Arnole. Feinbird khôi phục xong rồi, người hầu nói. Bọn họ sẽ không để chủ thượng chờ lâu, những người này làm lỡ không ít thời gian, để chủ thượng chờ quả thật là thất lễ.

Mọi người ngoan ngoãn theo người hầu tới trước một cánh cửa, người hầu mở cửa để bọn họ vào rồi cáo lui.

Trong phòng, chỉ có Mộc Linh Hạo và Cảnh. Cả hai ngồi trên sô-pha, Mộc Linh Hạo ôm Cảnh, Cảnh tựa trước ngực hắn, tay cầm một quyển sách đang lật xem, khi bọn họ vào y thậm chí không liếc nhìn một cái.

“Ngồi đi.” Mộc Linh Hạo nói, mọi người tự tìm chỗ ngồi xuống.

“Không sai, các cậu đều đã đột phá.” Mộc Linh Hạo nói.

“Sếp, tôi còn tưởng cậu sẽ mặc kệ chúng tôi chứ.” Lý Thiên Cách dẫn đầu than, nói rất đáng thương.

“Sếp Linh, chiêu này của cậu quá độc.” Âu Dương Trạch cũng than.

“Không làm vậy, các cậu sẽ không tiến bộ.” Mộc Linh Hạo nói, rồi nghiêm túc hỏi, “Đã biết sự chênh lệch của mình chưa?”

Mọi người gật đầu, thông qua trận chiến này bọn họ biết, mình trước đây đột phá quá ôn hòa, vậy là không thể tiến bộ, cách trước đây đã là cực hạn, không thể tiến thêm bước nữa, muốn mạnh hơn, chỉ có thể dưới uy hiếp tử vong.

“Trước đại điển mọi người đều phải đặc huấn, ta muốn tất cả đạt được cấp đại sư, ngày mai tiếp tục đi thú viên, Yesero sẽ an bài đối thủ, Lothar sẽ trị liệu, ta không đi, tất cả, đã rõ chưa?” Mộc Linh Hạo nhìn mọi người.

“Dạ.” Bọn họ nhu thuận đáp lại.

“Arnole. Cảm giác đạt được cấp mười lăm thế nào?” Mộc Linh Hạo lạnh lùng hỏi.

Tới rồi, khởi binh vấn tội. “Cảm giác rất tốt, cả thế giới rõ ràng hơn nhiều, lực lượng, tinh thần, thế giới

loã lồ chân thực trước mặt con.” Arnole. Feinbird đáp.

“Ha, tốt đến cho rằng có thể thắng ta.” Mộc Linh Hạo bén nhọn hỏi. Cũng khiến sắc mặt của mọi người xấu xí.

“Dạ.” Arnole. Feinbird thành thực đáp, cậu không thể gạt người này, “Lúc đó con xác thực có cảm giác ấy.”

“Thầy ơi, Arnole, chỉ là bị lực lượng mê hoặc.” Wien. Sartoria vội giải thích, cậu không thể để Arnole. Feinbird đắc tội thầy, Arnole không thể chết được. Hơn nữa từ thú viên có thể thấy, yếu nhất cấp mười lăm cũng không thắng nổi, càng miễn bàn thú viên có rất nhiều động vật như vậy, cho dù mỗi cái cùng trình độ, cũng đủ hủy đế quốc Feinbird.

“Cha ơi, Arnole chỉ là quá hưng phấn.” Mộc Lỗi cũng giúp. Những người khác càng cuống quít giải thích, từng chiến đấu với nhau, bọn họ rất coi trọng đoạn tình nghĩa này.

Arnole. Feinbird cảm động nhìn sự giữ gìn của mọi người, đủ rồi, có thể quen bọn họ, đời này cậu đủ rồi. Thản nhiên nhìn Mộc Linh Hạo, Arnole. Feinbird không sợ hãi.

“Đã cho ta sẽ giết nó.” Mộc Linh Hạo nói, “Người còn dùng được, ta sẽ không giết.”

Nghe lời này, mọi người thở ra một hơi.

“Arnole, cấp đại sư có thể cảm giác được quy tắc, sau cấp đại sư có thể lợi dụng quy tắc, cấp hai mươi là dùng quy tắc sáng tạo ra lĩnh vực, trong lĩnh vực, tất cả mặc con chi phối.” Mộc Linh Hạo nói ra bí mật cấp đại sư.

Mọi người nghiêm túc nghe chỉ dẫn của Mộc Linh Hạo.

“Arnole, vĩnh viễn đừng vọng tưởng thắng được ta và Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nhắc nhở, “Thế giới đã sớm tâm phục khẩu phục dưới chân ta và Cảnh Nhi.”

Mọi người nghe không hiểu.

“Nói vậy đi, quy tắc của thế giới đã bị ta và Cảnh Nhi nắm giữ, muốn thay đổi quy tắc đối với chúng ta mà nói quá đơn giản. Tỷ như quy tắc con hiện tại lĩnh ngộ, cảm nhận đi.” Mộc Linh Hạo nói với Arnole.

Arnole. Feinbird buông ra cảm giác, đặt mình vào thế giới. Trong mắt mọi người Arnole. Feinbird và thế giới là một thể, cùng cậu là địch như cùng thế giới là địch.

Ngón tay Mộc Linh Hạo vẽ nhẹ, như kích thích một sợi dây giữa không trung, Arnole. Feinbird thấy rõ, một bộ phận của thế giới đã khác, khác hẳn vừa nãy, quy tắc thay đổi. Arnole. Feinbird khiếp sợ nhìn Mộc Linh Hạo, thế giới thay đổi theo tâm ý của người đàn ông này.

Vẫn chưa kết thúc, Mộc Linh Hạo thì thầm nói, “Phủ quyết.”

Tiếng nói vừa dứt, Arnole. Feinbird cảm giác được thế giới cự tuyệt, bọn họ không cho phép cậu xuất hiện, vạn vật bài xích cậu, lực lượng cự tuyệt để cậu sử dụng, tinh thần lực cấp tốc

xói mòn. Trong mắt mọi người, Arnole. Feinbird từ một bộ phận của thế giới, thành kẻ địch của thế giới, cảm giác bài xích như vậy, thậm chí ảnh hưởng đến bọn họ, bọn họ đang bài xích Arnole. Feinbird, người này, không nên tồn tại.

“Thừa nhận.” Mộc Linh Hạo lại nói một câu, cảm giác bài xích biến mất.

Arnole. Feinbird không còn khí lực ngồi phịch trên ghế, cảm giác vừa nãy thật đáng sợ, bị tất cả cự tuyệt, bị thế giới phủ nhận, đây là thực lực của bọn họ sao, thực lực khiến thế giới phải tâm phục khẩu phục, mệnh lệnh của bọn họ đối với thế giới là tuyệt đối, thật đáng sợ.

Mọi người cũng bị doạ, lực lượng thậm chí gọi người tuyệt vọng hơn cả Cảnh hủy diệt Nguyệt Cầu, lực lượng nắm giữ cả thế giới.

“Hiểu chưa?” Mộc Linh Hạo hỏi.

“Dạ, thầy, Arnole đã hiểu.” Arnole. Feinbird quỳ một gối, cung kính nói, cậu triệt để tâm phục khẩu phục trước mặt người đàn ông cường đại này, không thể vi phạm. Không dám có dù chỉ là một tí phản bội, trừ phi cậu có thể khiến thế giới tâm phục khẩu phục, đây hầu như là suy nghĩ xa vời. Người đàn ông này sẽ khiến cậu mạnh hơn, nhưng tuyệt không cho phép phản bội, cảm giác vừa nãy cậu không muốn trải qua lần thứ hai, chính cậu đều phải phủ quyết sự tồn tại của mình.

“Tốt lắm, thú viên con cũng đi, lấy ngộ tính của con sẽ có thể tiến thêm một bước.” Mộc Linh Hạo nói.

“Dạ.” Arnole. Feinbird cung kính nói,

“Ra ngoài đi.” Mộc Linh Hạo nói. Mọi người đều rời đi, bọn họ phải an bài mọi chuyện, những ngày kế, bọn họ cần cố gắng, vì mạnh hơn.

Mấy ngày kế, bọn họ là thật giãy dụa sát biên giới của sống và chết, không đến trạng thái chết ngất, sẽ không được trị liệu, cũng không có ai ngăn cản bầy dã thú hung ác. Sau khi trị liệu xong, lại lần nữa giãy dụa, phản phản phục phục, bọn họ từng người đột phá, đột phá được cấp mười lăm, bọn họ rốt cục hiểu vì sao Arnole. Feinbird có suy nghĩ có thể thắng được Mộc Linh Hạo, cảm giác hoà làm một thể với thế giới, lực lượng mặc người sử dụng này quả thật là không nghĩ vậy cũng không được, nhưng từng chứng kiến Mộc Linh Hạo khống chế thế giới, ý nghĩ này biến mất. Khi bọn họ đạt được cấp mười lăm, ôm cách nói không thể nặng bên này nhẹ bên kia, trên thực tế là người nào đó lòng dạ hẹp hòi trả thù, bọn họ đều trải qua một lần cảm thụ khi ấy của Arnole. Feinbird, rất đáng sợ. Bọn họ tuyệt đối tuyệt đối không dám chọc Mộc Linh Hạo nữa, cảm giác như vậy không ai muốn trải qua lần thứ hai, bị thế giới bài xích, cả chính mình đều bài xích sự tồn tại của mình.

Thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ Mộc Linh Hạo giao cho, mọi người lập tức rời khỏi chỗ ở hiện tại của Mộc Linh Hạo và Cảnh, trước điển lễ đăng cơ, bọn họ sẽ không bước vào đây một bước. Cho dù gan lớn như Galle. Hogar dám hăng hái ngẩng cao tỷ thí với tất cả, một ngày nghe được Mộc Linh Hạo và Cảnh cũng bật người đình chỉ, ngoan ngoãn đứng nghiêm, thậm chí hó hé chạy trốn cũng không dám, luận võ kế tiếp cứ thế chấm dứt, khiến những người vì võ si nghiện của Galle. Hogar phiền não hồi lâu rốt cục tìm được cách, tin tưởng hai người họ sẽ không để ý mọi người dùng danh hào của mình, dù sao mỗi khi gọi dừng, đều là Galle. Hogar hưng phấn quá trớn, tới gần chỗ ở bọn họ.

Ngoại giới thế nào, Mộc Linh Hạo căn bản không quan tâm, chỉ cần để ý Cảnh là được, gần nhất Cảnh luôn tới thú viên thăm Yesero, khiến sủng vật này vui vẻ không thôi, thậm chí hắn xuất hiện cũng không rước lấy ánh mắt chán ghét, mà hắn cũng gạt Cảnh Nhi thành lập cơ cấu Thủ Hộ. Thủ Hộ, không riêng là cơ cấu thương nghiệp, vẫn là tổ chức hắc ám, khi hiểu được giao dịch của đại vị diện, biết hung danh hiển hách Vô Xá sấm hạ, hắn phát hiện Vô Xá có không ít kẻ thù, cho dù thực lực những người này so le không đồng đều, uy hiếp không được Vô Xá, nhưng bọn họ cũng phải bóp chết nguy hiểm trong nôi. Thủ Hộ là thủ hộ an nguy của người âu yếm, cho bọn họ những gì tốt nhất, nguy hiểm ẩn núp tuyệt đối không cho phép, tất cả những người có ý đồ bất lợi với bọn họ, giết không tha.

Thâm Uyên Chi Liêm