Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 88: ĐĂNG CƠ

       

CHƯƠNG 88: ĐĂNG CƠ

Ánh mặt trời không ngừng dâng lên, bên ngoài đại điện đã có người, lễ quan dẫn bọn họ vào, tới chỗ. Các đại biểu đến từ các quốc gia vũ trụ lục tục vào hội trường, ngồi ở chỗ được chỉ định, người của đế quốc Feinbird lại dựa theo vị giai đứng ở các vị trí tương ứng. Các phóng viên an bài bên ngoài, ký giả đều trải qua sự điều tra nghiêm ngặt, đơn vị tương ứng cũng là đơn vị phía chính phủ, rất biết chừng mực ở đại điển này, bọn họ đang phát sóng trực tiếp.

Sự trình diện của người Ốc Lam rất chọc người chú ý, vì Chiến Thần bệ hạ và Cảnh điện hạ, rất nhiều quốc gia muốn tiếp cận hai người họ, nhưng đế quốc Feinbird lấy thân phận địa chủ, giấu đoàn người Ốc Lam vào cung, không ai có thể lại gần, giờ bọn họ rốt cục xuất hiện sao không chọc người chú ý. Huống hồ Wien. Sartoria thân là tể tướng và Hoả Diễm Chi Sư Galle. Hogar của đế quốc Feinbird tự mình dẫn đường, đây là đãi ngộ quốc gia thuộc nền văn minh cao đẳng khác cũng không có, vị trí đoàn người Ốc Lam thậm chí ở hàng đầu tiên, có thể thấy sự coi trọng của đế quốc Feinbird. Chính trị gia nhạy cảm, để bọn họ thầm có suy đoán, đế quốc Feinbird và Ốc Lam xem ra trong khoảng thời gian này đã có phát triển mới. Tuy rằng Ốc Lam phát triển cấp tốc, nhưng so với quốc gia thuộc nền văn minh cao đẳng nhãn hiệu lâu đời, vẫn là chênh lệch, mà giờ đế quốc Feinbird coi trọng đoàn người Ốc Lam, hiển nhiên vượt trước quốc gia thuộc nền văn minh cao đẳng, có thể thấy nhất định có gì giữa Ốc Lam và đế quốc Feinbird, khiến đế quốc Feinbird phải cực kỳ để mắt.

Mặc kệ quốc gia khác suy nghĩ thế nào. Edian. Hogar kinh ngạc nhìn thằng em nhà mình, lần đầu tiên cô thấy Galle cẩn thận như vậy, biểu tình trên mặt như khi chỉ huy chiến hạm, nghiêm túc, không hề sai lầm. Nhìn lại nhân vật khiến Galle cẩn thận, đi trước đoàn người Ốc Lam, theo sau là sùng kính, đối với hai nhân vật kia cô cũng không xa lạ, bọn họ là nhân vật nổi danh nhất vũ trụ hiện nay, Ốc Lam Chiến Thần bệ hạ, người sở hữu vệ tinh vũ khí Oresia cực mạnh, còn có siêu cấp thiên tài một tay chế tạo huy hoàng của Ốc Lam.

Merck. Sartoria cũng thấy được sự thận trọng của huynh trưởng, nụ cười thường treo trên mặt đã không có thong dong, hơn vài phần chân ý, là thận trọng và tôn kính sao, anh cũng từ đó bắt được kiêng kỵ ẩn sâu. Hai người Ốc Lam này là nhân vật đáng sợ thế ư? Anh ơi, bọn họ là những nhân vật anh cũng không nắm chắc đối phó ư. Merck. Sartoria giờ khắc này có lòng hiếu kỳ với Mộc Linh Hạo và Cảnh, cẩn thận quan sát. Lời đồn về hai người họ có rất nhiều trong vũ trụ, anh là lần đầu thấy chân nhân, anh là một hoạ sĩ ưu tú, nhìn người tự nhận rất chuẩn.

Mộc Linh Hạo, một người rất tuấn mỹ cũng rất lạnh, khí chất nhân thượng nhân, quân lâm thiên hạ cực kỳ hiếm thấy, anh gặp qua rất nhiều lãnh tụ, vương tộc quốc gia, nhưng chưa từng có ai có cảm giác áp bách cường liệt như người này, hắn trời sinh nên đứng trên đỉnh, trái tim của hắn cũng là đạm mạc, nhưng người như vậy khi nhìn người bên cạnh, băng lãnh trong mắt ánh lên ôn nhu không thể có và… Lòng anh xẹt qua khiếp sợ, tình cảm trong mắt hắn là tình yêu đi, nhưng người bên cạnh là con trai hắn, sao sẽ chứ?

Tầm mắt của Merck. Sartoria đẩy về phía Cảnh, bề ngoài không thể nói tuấn mỹ, chỉ là thanh tú, khí chất cũng lãnh đạm, nhưng mẫn cảm thân là hoạ sĩ khiến anh nhận ra gì đó càng sâu, đó không phải lãnh đạm, mà là coi thường, không để tất cả vào mắt, người này không quan tâm gì cả, so với lạnh của Mộc Linh Hạo, Mộc Cảnh càng tàn khốc, vì không quan tâm, nên không kiêng nể. Nhận ra tầm mắt của anh, rồi chạm vào nhau, ngay trong nháy mắt ấy, anh thấy được thâm uyên, vắng lặng lại thâm trầm. Bản nhạc trên tay rơi xuống, linh hồn giờ khắc này run rẩy, không phải sợ hãi, mà là kinh diễm, vì hắc ám thuần túy nhường nào. Anh vẫn cho rằng hắc ám là tội ác, tàn khốc mà xấu xí, nhưng hắc ám trước mặt đánh vỡ suy nghĩ ấy, thì ra màu đen cũng có thể là màu sắc mỹ lệ đến thế, thậm chí đơn thuần hơn cả màu trắng, ưu nhã hơn cả màu lam, yên bình hơn cả màu lục, chói mắt hơn cả màu đỏ, thần bí hơn cả màu tím, thân là hoạ sĩ ưu tú thấy được mỹ lệ như vậy, anh muốn vẽ xuống, lại phát hiện mình không thể vẽ ra thứ hắc ám thuần túy ấy.

Một ánh mắt băng lãnh giật tỉnh anh từ kinh diễm, là Chiến Thần bệ hạ, trong mắt không hề che giấu cảnh cáo và sát ý, còn có ghen tỵ, vì thần tình kinh diễm của anh sao. Quả nhiên, Chiến Thần bệ hạ yêu con trai mình, việc riêng của người khác không liên quan gì tới anh. Anh chỉ là than thở mỹ lệ của Cảnh điện hạ, ánh mắt của Chiến Thần bệ hạ không sai, coi trọng nhân vật độc nhất vô nhị như vậy, cũng chỉ người cường thế như hắn mới có thể xứng với thứ hắc ám thuần túy này, hắc ám là rất mỹ lệ, vì mỹ lệ mới không thể chạm vào, cũng rất nguy hiểm, bản thân màu đen không có nghĩa thiện lương, có được thứ hắc ám thuần túy ấy, điện hạ là một nhân vật rất nguy hiểm, nguyên nhân là thuần túy, nên không dung được dư thừa, điện hạ quá vô tình.

Khom người hành lễ với Chiến Thần bệ hạ, là xin lỗi cũng là biểu đạt kính ý, còn có chúc phúc. Xin lỗi vì hành vi thất lễ, kính nể vì tình yêu, không phải là dũng khí mạo phạm lỗi lầm to lớn thiên hạ yêu lấy quan hệ huyết thống, mà là bội phục hắn dám yêu nhân vật thuần túy như vậy, anh có thể thấy được con đường tình yêu của Chiến Thần bệ hạ sẽ rất gian khổ, nhưng anh cũng nhìn ra được Cảnh điện hạ có tí khác với Chiến Thần bệ hạ, Cảnh điện hạ đối với Chiến Thần bệ hạ, thiếu vài phần đạm mạc. Thế nên chúc phúc, hai người này quả thật rất hợp với nhau.

“Một người rất thú vị.” Vốn dĩ bất mãn người này dùng ánh mắt kinh diễm nhìn Cảnh Nhi, nhưng hành động của người này khiến hắn dẹp yên sát ý. Tốt đẹp của Cảnh Nhi chỉ cần mình hắn chú ý, hắn lại không ngờ người này nháy mắt đã nhận ra vẻ đẹp của Cảnh, hắc ám thuần túy rất ít người để ý, hắn ban đầu cũng không phát hiện hắc ám giấu ở đáy mắt Cảnh Nhi, mà người này liếc mắt đã nhìn ra, mới có ánh mắt kinh diễm ấy, bề ngoài của Cảnh Nhi tuyệt đối không phải loại hình gọi người kinh diễm, có thể gọi người kinh diễm chỉ có hắc ám mỹ lệ, a, còn có thân thể Cảnh

Nhi, nhưng người này tuyệt đối không thấy được, nếu thấy, hắn sẽ giết người này, cho dù người này là một người hiếm thấy làm hắn có hảo cảm, vì người này liếc mắt nhìn ra cảm tình hắn dành cho Cảnh Nhi, cũng rất rõ, từ hành động của người này hắn biết, người này biểu thị kính nể và chúc phúc với tình yêu của hắn. Nhưng chỉ là vậy.

“Đó là em trai con, Merck. Sartoria.” Vốn vì ánh mắt tràn ngập sát ý Mộc Linh Hạo nhìn về phía em trai mà lo lắng, Wien nghe được lời này vội nói. Tốt quá, tuy không biết vì sao, nhưng sát ý của thầy biến mất rồi.

“A. Merck. Sartoria, ta nhớ kỹ, một người rất thú vị, cũng rất thông minh.” Mộc Linh Hạo gật đầu với Merck. Sartoria, rồi ngồi xuống với Cảnh.

“Merck là côi bảo của đế quốc Feinbird, âm nhạc gia và hoạ sĩ xuất sắc nhất.” Wien. Sartoria kiêu ngạo nói, đối với thành tựu của em trai, cậu vẫn rất kiêu ngạo.

Thì ra là vậy, hoạ sĩ sao? Cho nên mới có thể trong nháy mắt hiểu rõ nội tại của Cảnh Nhi, nhìn ra cảm tình của hắn, một người có thể từ ánh mắt đầu tiên bắt lấy đặc điểm, xác thực là hoạ sĩ ưu tú nhất.

Không nói gì thêm, ngồi xuống với Cảnh. Wien. Sartoria và Galle. Hogar ở khi hai người ngồi xuống, đã cáo từ rời đi, bọn họ là lễ quan hôm nay, không thể thất lễ với các quốc gia khác. Sau khi đại biểu đông đủ, nhìn giờ, cũng tới lúc rồi. Ý bảo dàn nhạc ngự dụng có thể.

Tiếng nhạc linh đình mà long trọng vang lên, biểu thị đại điển chính thức bắt đầu. Đại biểu các quốc gia ngồi lại, không ai lên tiếng. Người của đế quốc túc mục đứng nghiêm, các phóng viên cũng an tĩnh về chỗ, chỉ có nhân viên chụp ảnh công tác. Cùng chờ diễn viên lên sân.

Arnole. Feinbird bước vào đại điện, lễ phục phồn hoa, tầng tầng lớp lớp, tú văn lộ hoa quý, tay cầm quyền trượng đại biểu hoàng quyền, đội hoàng quan chí cao, trên khuôn mặt tuyệt mỹ không chút biểu tình, người nhìn kinh diễm vì mỹ mạo, lại lập tức kinh sợ vì khí chất, khí chất cao quý không dung khinh nhờn.

Dưới tầm mắt của mọi người, Arnole. Feinbird bước trên thảm trải, trên con đường rộng mười mấy người song song đi ngang chỉ có mình cậu, tượng trưng cho đường của đế vương chỉ có cô độc, Arnole. Feinbird vẫn duy trì bộ dáng hoàn mỹ, bước tiến không có chần chờ gì, chậm rãi về phía vương tọa. Con đường cậu ngang qua, thần dân thuộc về cậu, khiêm tốn quỳ xuống, dâng lên trung thành. Bước lên ngôi vị hoàng đế, ngồi xuống, quyền trượng nặng nề đánh trên đất, phát ra âm hưởng rất trầm, tuyên cáo với nơi đây, cậu trở thành chủ nhân đế quốc.

Wien. Sartoria làm tân tể tướng, đại biểu quan văn biểu thị chúc mừng dâng lên trung thành với đế vương. Galle. Hogar làm người có tước vị cao nhất của quan võ, đại biểu quan võ chúc mừng dâng lên trung thành với đế vương. Rồi là đủ loại quan lại bắt đầu tiến lên, biểu đạt chúc mừng và trung thành.

Dưới sự chứng kiến của các quốc gia vũ trụ, Arnole. Feinbird chính thức trở thành hoàng đế của đế quốc Feinbird. Đại biểu các quốc gia sẽ biểu đạt chúc mừng vào yến hội phía sau, vì diễn viên hôm nay là đế quốc Feinbird, bọn họ chỉ là xem lễ.

Điển lễ đến đây đã xấp xỉ hoàn thành, chỉ còn tuyên ngôn của đế vương. Làm tân đế vương, Arnole. Feinbird phải phát biểu cuối cùng, rồi thì đại điển mới chính thức kết thúc.

Đây là dự định vốn có, cũng là cách làm xưa nay của đế quốc Feinbird.

Nhưng giờ ba cao tầng của đế quốc Feinbird, một tân nhậm đế vương, một thủ lĩnh quan văn, một thủ lĩnh quan võ, dưới tầm mắt của mọi người, của các quốc gia vũ trụ, không dựa theo hành động dự định.

Thâm Uyên Chi Liêm