Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 89: BÁI SƯ

       

CHƯƠNG 89: BÁI SƯ

Arnole. Feinbird tháo xuống hoàng quang và quyền trượng tượng trưng cho hoàng quyền, cởi ra trường bào hoa quý, bước xuống hoàng tọa. Wien. Sartoria

và Galle. Hogar không biết từ đâu mang ra hai cái ghế dựa xa hoa không hề thua kém hoàng tọa, đặt trước nó, sau đó cả ba cùng đứng dưới bậc thang, nhìn hành động của bọn họ, bất luận là ký giả hay đại biểu xem lễ đều nghị luận. Người của đế quốc Feinbird cũng không biết xảy ra chuyện gì, hai mặt nhìn nhau, sao vậy? Chỉ có vài người của Ốc Lam bình tĩnh ngồi.

Edian. Hogar định xông lên hành hung em mình một trận, nhưng chút lý trí còn sót lại giữ lấy cô, không thể động, không thể động, đây là đại điển. Nhưng thằng ngốc này làm gì ở trường hợp quan trọng như vậy. Edian. Hogar tự động quên đi hai người khác.

Merck. Sartoria cũng ngừng diễn tấu, anh ơi, anh đang làm gì vậy? Đối với hành vi hiện tại của huynh trưởng, anh cũng không rõ. Cho dù không chịu trách nhiệm như anh, cũng sẽ không làm ra hành vi không hợp quy củ ở trường hợp quan trọng này.

Mộc Linh Hạo và Cảnh đứng lên, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tới giữa đại điện, ngồi xuống hai cái ghế. Hành động bất ngờ này là bọn họ và ba người đế quốc Feinbird thương lượng tốt.

“Đó là, Ốc Lam…” Nghị luận bắt đầu, đủ mọi suy đoán xuất hiện, nhưng không hề có đáp án chính xác.

Arnole. Feinbird, Wien. Sartoria và Galle. Hogar quỳ dưới bậc thang, cúi đầu, khiến mọi người

doạ nhảy, đây… đây là, sao vậy?

“Hôm nay dưới sự chứng kiến của mọi người,” Arnole. Feinbird dẫn đầu, cũng ngẩng lên, trang trọng nhìn hai người ngồi trên ghế, “Arnole. Feinbird,”

“Wien. Sartoria,” Theo sau là Wien. Sartoria.

“Galle. Hogar.” Cuối cùng là Galle. Hogar.

“Bái nhập môn hạ của Chiến Thần Mộc Linh Hạo, phụng kỳ vi sư.” Ba người cùng nói.

Một hồi trầm mặc, tiếng nghị luận trong đại điển lớn hơn, các phóng viên cũng nghiêm túc ghi lại một màn này. Một đế quốc hoàng đế cùng tể tướng, tướng quân, ở trường hợp này bái sư.

“Thằng ngốc này.” Cơn giận của Edian. Hogar càng thêm đường hoàng, định xông lên, rồi bị người bên cạnh kéo lại, giờ là phát sóng trực tiếp, không thể làm vậy, những người còn lý trí kéo Edian. Hogar tới chỗ không quay được, cũng may là, các màn ảnh đều chỉ về phía ba người đang bái sư, không ai chú ý thấy bên này.

“Anh ơi.” Merck. Sartoria cũng nhịn không được từ chỗ ngồi bật lên, nhìn huynh trưởng quỳ trên đất. Lúc này, anh quả thật nhìn không ra ý nghĩ trong lòng anh mình.

Thần tử đế quốc Feinbird rất muốn hỏi, bệ hạ bái sư bọn họ không phản đối, nhưng vì sao là ở thời khắc này.

Chỉ có bọn Arnole. Feinbird biết, đây là vì chính mình. Trước mắt bao người, bái Mộc Linh Hạo vi sư, là chứng minh thành ý với Mộc Linh Hạo, người vũ trụ biết bọn họ bái nhập môn hạ Mộc Linh Hạo, dưới tình huống không có lý do tuyệt đối, là không thể phản bội sư môn, thân là quý tộc bọn họ không nhận nổi ảnh hưởng mất danh dự do phản bội mang tới. Bọn họ biết Mộc Linh Hạo chỉ xem bọn họ là quân cờ, tình cảm sư đồ có lẽ có tí, nhưng càng nhiều là lợi dụng, dưới sự chứng kiến của mọi người bọn họ bái sư, là vì biểu thị với Mộc Linh Hạo bọn họ không có dự định phản bội, mọi người biết Mộc Linh Hạo là thầy của bọn họ, cùng lúc có chỗ dựa vững chắc, mặt khác cũng là để khi Mộc Linh Hạo định giết bọn họ, có chút lo lắng, chỉ cần bọn họ không phản bội, Mộc Linh Hạo sẽ không đơn giản làm vậy, tuy không biết hữu dụng không, bất quá luôn phải thử, không phải sao? Mà Mộc Linh Hạo cũng rõ ràng suy nghĩ của bọn họ, mới đồng ý tiết mục bái sư này.

“Lỗi, Ngạo, các con lại đây.” Chất giọng lạnh lùng của Mộc Linh Hạo ngăn chặn toàn trường, gọi người không khỏi yên tĩnh, nghiêm túc lắng nghe, đây là giọng của vương giả, không thể bỏ ngoài tai.

Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi đã quen nghe lệnh Mộc Linh Hạo, không chần chờ đứng ra, như ba người đế quốc Feinbird quỳ trước mặt Mộc Linh Hạo và Cảnh.

“Hôm nay các con chính thức bái sư, phải nhớ kỹ môn hạ của ta chỉ có một quy củ, phạm vào là chết.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói, chất giọng lạnh lẽo khiến mọi người ngoại trừ Cảnh rùng mình.

“Dạ.” Năm người quỳ trước mặt Mộc Linh Hạo cung kính đáp, về phần là quy củ gì, thông minh như bọn họ không hỏi cũng biết, không thể phản bội.

“Làm thưởng cho các con đột phá cấp mười lăm,” Nội dung Mộc Linh Hạo phun ra, khiến đại điển an tĩnh lại ồn ào. Từ khi cách tu luyện xuất hiện, mọi người cố gắng tu tập nội dung phía trên, thành quả tu luyện hữu mục cộng đổ, khiến sự tích cực của bọn họ tiếp tục tăng cao, trắc trở khi vượt qua cấp mười cũng gọi người biết tu luyện là khó khăn, muốn tiến thêm một bước không riêng là nỗ lực, càng nhiều là thiên phú và kỳ ngộ, cấp mười lăm đại sư đối với đại đa số mà nói xa xôi nhường nào, có thể nói trong cảm nhận của mọi người, khó khăn đạt được cấp mười lăm như bay lên trời ở thời cổ văn minh, mà giờ đây, trước mặt bọn họ, đã xuất hiện năm người đạt cấp mười lăm, bọn họ biết đây là không thể làm giả, vì một trong những tiêu chí đạt được cấp mười lăm là có thể lấy thân thể hoạt động giữa vũ trụ, chỉ cần thử một lần là đã biết.

“Cái này cho các con.” Không biết từ đâu xuất hiện năm cái hộp, đột ngột, lơ lửng trên mặt đất.

Năm người mở hộp, bên trong là một quả trứng lưu quang dật thải, một tin tức đột nhiên xuất hiện trong đầu, bọn họ biết đây là gì, dùng thế nào. Không hề do dự cắn ngón tay, nhỏ máu lên nó, máu vừa tiếp xúc với quả trứng, nứt ra, tản ra các sắc ánh sáng, lóe mắt gọi người không thể né tránh.

Cảnh thấy mấy quả trứng này, chỉ biết đây là gì, nghiêng đầu nhìn thoáng Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo chú ý thấy ánh mắt của Cảnh, trả lại một nụ cười ôn nhu, giữa cường quang, ngoại trừ Cảnh không ai bắt được, Cảnh không nói gì thêm. Mấy quả trứng này không có ở vị diện này, y từng nghiên cứu, không gian của y còn một ít, nhưng Mộc Linh Hạo lấy ra không phải y tích trữ, nói cách khác Mộc Linh Hạo đã tới sở giao dịch ở đại vị diện. Thì ra gần nhất đôi khi không thấy tung tích của Mộc Linh Hạo là đi chỗ đó. Cảnh chưa từng truy nguyên những việc Mộc Linh Hạo đang làm, bất luận cảm tình Mộc Linh Hạo dành cho y là thế nào, người luôn có tư ẩn, Cảnh sẽ không hiếu kỳ bào căn hỏi để.

Ánh sáng cường liệt tan đi, tầm mắt của mọi người cũng khôi phục, sau đó bọn họ thấy được những thứ lơ lửng xuất hiện giữa đại điện.

Trước mặt

Arnole. Feinbird là một con ngựa màu trắng, không có tạp sắc, thu lại đôi cánh giang rộng, trên trán là một cái sừng dài màu bạc, rõ ràng là động vật, lại có thể thấy hào quang cơ trí trong mắt, sinh vật thần thánh, là cảm giác nó mang tới. Sinh vật thần thánh này, nhìn thoáng qua Arnole. Feinbird, rồi rơi xuống, tới cạnh cậu.

Trước mặt Wien. Sartoria là một con hồ ly màu bạc, cỡ chó Shepherd, đuôi dài, dáng người ưu nhã, liếc mắt tuần tra toàn trường, mọi người có thể thấy khóe miệng của nó có ý cười, không phải nụ cười giả dối, mà là rất giống Wien, ý cười mang theo thâm trầm, đó là nụ cười của trí tuệ, giẫm nhịp bước, nó ngồi xuống trước mặt Wien. Khi Merck. Sartoria thấy con hồ ly này, đã có cảm giác, nó rất giống anh mình.

Trước mặt Galle. Hogar là một con sư tử sở hữu lớp bờm như hỏa diễm bùng cháy, lắc đầu, lớp bờm trên đầu theo đó lay động, như ngọn lửa phun trào, phong phạm vua của rừng xanh không thể nghi ngờ, sau đó nó tới bên Galle. Hogar. Vốn đang lửa giận tận trời bị giữ trong góc, ánh mắt đầu tiên Edian. Hogar thấy con sư tử này, lập tức biến mất, giờ đây trong mắt cô chỉ còn nóng bỏng, rất, rất, rất hoàn mỹ, phong phạm vương giả hoàn mỹ, màu sắc và bờm như lửa cháy, a, động tác lắc đầu, quá bảnh, cô đã từ ánh mắt đầu tiên yêu con sư tử này. Đối với hành động của thằng em nhà mình, hoàn toàn quên mất, chỉ biết mê muội nhìn nó. Thân là người nhà Hogar, bản thân cô trời sinh có cảm giác đặt biệt với sư tử, huống hồ là một con sư tử phù hợp hình tượng Hoả Diễm Chi Sư như vậy.

Trước mặt Mộc Lỗi, là một con chim cánh vàng, ngạo nghễ mở ra đôi cánh, vĩ vũ toàn thân tản ra ánh sáng màu vàng nhạt, không mãnh liệt không chói mắt, cảm giác rất thoải mái, nhưng cũng khiến người không dám xâm phạm, vì sự tôn quý kia, vừa nhìn đã biết. Nó khép cánh rơi trên vai Mộc Lỗi, thân thiết cọ mặt cậu.

Trước mặt Âu Dương Ngạo là một con sói đen, thân thể cao lớn, chân rơi trên đất nặng nề đạp bước, ánh mắt kiệt ngạo vô lễ nhìn quanh, sau đó nhìn Âu Dương Ngạo, lười biếng ghé bên chân cậu.

Năm người ca ngợi nhìn những sinh vật xuất hiện trước mặt này, đây là đồng bọn của bọn họ, vũ khí của bọn họ, một nửa sẽ cùng sinh cùng tử. Đây là chiến thú thuộc về bọn họ.

Chiến thú giữa vũ trụ này không phải thứ cao cấp gì, chỉ có lực lượng không quá mạnh mới sẽ sử dụng, chiến thú có cực hạn, cấp bậc lực lượng như Mộc Linh Hạo và Cảnh, chiến thú thừa nhận không nổi, chưa kịp thành hình đã tan vỡ. Nhưng ở vị diện

này là thật khó lường, chúng và chủ nhân tâm ý tương thông, đi theo sự trưởng thành của chủ nhân mà trưởng thành, chủ nhân thân tử chúng cũng tử vong, là vũ khí và đồng bọn trung thành nhất, chúng không thể nói là phản bội, vì chúng hình thành từ tư tưởng, lực lượng của chủ nhân, không có chủ nhân sẽ không có sự tồn tại của chúng, chúng là một nửa của chủ nhân, một loại kéo dài khác của chủ nhân.

Năm người vươn tay chạm vào chiến thú thuộc về mình, dựa theo cách trong đầu, khiến chiến thú hóa thành vũ khí. Sau một ánh sáng nhàn nhạt, bọn họ đã có một hình dạng khác.

Sinh vật kỳ dị khiến người kinh ngạc biến mất, đứng ở chỗ của bọn Arnole. Feinbird là năm người mặc khải giáp kỳ quái, trắng, đen, bạc, vàng, đỏ, năm màu sắc và kiểu dáng khác nhau, nhưng đều không hiện cồng kềnh, đường cong lưu sướng, hoa văn mơ hồ có thể thấy, hoàn mỹ bao bọc thân thể, cũng không che lấp khí chất chủ nhân, trái lại càng biểu hiện hoàn mỹ. Chỉnh thể không có khe hở, thậm chí không có khe hở để các đốt ngón tay hoạt động, vũ khí hình thù kỳ quái cầm trên tay.

Thâm Uyên Chi Liêm