Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 92: HỎI

       

CHƯƠNG 92: HỎI

Vượt qua khe không gian Cảnh và Mộc Linh Hạo về lại chỗ ở trong hoàng cung đế quốc Feinbird, khi cảm giác được lực lượng không gian, người hầu của Cảnh đã xuất hiện, nước trà, khăn mặt chuẩn bị đầy đủ. Không để ai có cơ hội tiếp nhận, Mộc Linh Hạo bước tới thay Cảnh cởi áo khoác, vứt cho người hầu chờ sẵn.

Đơn giản sửa sang lại, Cảnh tới thú viên, gần nhất y định để Yesalo tiến hóa thêm, bận về nghiên cứu và tính toán. Mộc Linh Hạo thì bận về tổ chức thành lập, đưa Cảnh tới thú viên đã rời đi. Nhưng bất kể bận thế nào, tới giờ cơm, Mộc Linh Hạo sẽ về, vì Cảnh Nhi của hắn một ngày đâm đầu nghiên cứu, sẽ không biết chiếu cố bản thân, quên ăn là thường có, mà người hầu tuyệt đối không dám quấy rầy. Mỗi lần đều là hắn cưỡng chế ngăn lại Cảnh Nhi, khiến ánh mắt Cảnh Nhi bật lên lửa giận rất nhỏ, chỉ là không phát tiết, bất quá hắn rất hưởng thụ, vì ánh mắt nén giận của Cảnh Nhi, đượm lấy phong tình khác, ai kêu ánh mắt bình thường của Cảnh Nhi đều lãnh đạm, ánh mắt không thể để người khác thấy này, gọi hắn vui vẻ khôn xiết, bất quá, Cảnh Nhi cũng trả thù nho nhỏ, cự tuyệt những hành vi thân mật như hôn buổi tối của, rất khả ái.

Đối với yến hội tối nay cử hành, hắn và Cảnh Nhi không có hứng thú, ngoại giới tùy những kẻ kia nháo, bọn họ không hề quan tâm.

Thỏa mãn một tay ôm eo Cảnh, một tay lật tư liệu. Cảnh tiếp tục nghiên cứu, tùy ý Mộc Linh Hạo, tựa vào lòng hắn. Tính xong một đoạn số liệu, Cảnh tắt màn hình. Quay đầu đã thấy tư liệu Mộc Linh Hạ đang đọc, đó là tư liệu của sở giao dịch. Cảm giác được động tác của Cảnh, Mộc Linh Hạo tắt tư liệu. Hỏi: “Xong rồi?”

Cảnh gật đầu, mở miệng nói. “Cha, đã tới sở giao dịch.” Chiến thú hôm nay, còn có tư liệu vừa nãy, y chỉ biết Mộc Linh Hạo tới sở giao dịch.

“Ừ.” Mộc Linh Hạo gật đầu.

Cảnh nghe được đáp án, cũng không theo đuổi. Mỗi người đều có tư ẩn, không thâm cứu, không hiếu kỳ, y vẫn là vậy.

“Cảnh Nhi, không hiếu kỳ ta làm gì?” Mộc Linh Hạo cười nhìn Cảnh hỏi, Cảnh Nhi của hắn rất khó được quan tâm hắn.

“Cha sẽ nói cho ta biết sao?” Cảnh hỏi ngược, Mộc Linh Hạo làm gì cũng không gạt y, lần này, Mộc Linh Hạo đã giấu y một thời gian, mà giờ Mộc Linh Hạo sẽ nói cho y sao?

“Giờ chưa được, ta muốn cho em một kinh hỉ.” Mộc Linh Hạo thần bí nói.

Cảnh nghi hoặc nhìn Mộc Linh Hạo ra vẻ thần bí, không nhiều lời, đứng dậy, vào phòng tắm.

Mộc Linh Hạo cũng bật dậy, ân cần lấy áo ngủ, đặt ở cửa phòng tắm. Chờ Cảnh tắm xong, lại thay Cảnh lau tóc, vệ sinh cho mình, lên giường, ôm Cảnh, đắp chăn. Tới một nụ hôn ngủ ngon, đáng tiếc, hôm nay quấy rầy Cảnh làm việc, bị Cảnh cự tuyệt. Mộc Linh Hạo buồn cười nhìn Cảnh khó được biểu hiện tính trẻ con. Thấy Cảnh Nhi như vậy, tuyệt đối sẽ không ngờ, Thâm Uyên Chi Liêm ở đại vị diện có hung danh thế nào. Nghĩ tới đây, tâm tình tốt của Mộc Linh Hạo thoáng cái thu liễm, hắn ở đại vị diện nghe được vài chuyện về Vô Xá, Vô Xá kinh khủng, cường đại, vì tìm được mảnh vỡ của Ma Phương, cướp sạch vị diện. Mà Ma Phương là gì, mọi người kiêng kỵ, hắn hỏi Tôn Hoàng, Tôn Hoàng nói, đi hỏi đối tượng của mình. Rất hiển nhiên Tôn Hoàng biết, hơn nữa ánh mắt như muốn giết người.

“Cảnh Nhi, ta ở sở giao dịch nghe chuyện về Vô Xá,” Đối với quá khứ Cảnh Nhi, sao hắn không để ý chứ, Cảnh Nhi vì sao mạnh lên, vì sao liên quan tới đại vị diện, hắn rất muốn biết, lại vẫn không hỏi, hắn muốn Cảnh Nhi chủ động nói cho hắn, nhưng Cảnh Nhi ngoại trừ vài câu có thể đếm được đã không nói gì thêm. Khi thấy ánh mắt Tôn Hoàng, hắn biết tuyệt đối không phải chuyện tốt, hắn sao có thể ngó lơ nữa, “Về Ma Phương.” Mộc Linh Hạo cẩn thận tìm từ.

Nghe được Ma Phương, Cảnh trong lòng hắn ngẩng lên, nhìn, “Ma Phương sao?” Chất giọng nhàn nhạt, hắn nghe ra, trong đó có giễu cợt.

“Ta không hỏi nữa.” Mộc Linh Hạo vội nói, hắn không thích vẻ mặt hiện tại của Cảnh Nhi, là bình thản, nhưng đáy mắt rõ ràng trào phúng.

“Ngươi ở sở giao dịch không nghe được nhiều đi,” Cảnh ngồi dậy khẳng định với Mộc Linh Hạo, chuyện Vô Xá vào Ma Phương đại thể đều biết, khi ra Ma Phương bọn họ bị gọi là vật thí nghiệm vân vân, lúc đó không có năng lực phản kháng, bọn họ tùy ý mọi người chế giễu, y lại trải qua một đoạn ngày bị cười nhạo khinh thường, cũng khiến Vô Xá thu liễm tự mãn, để bọn họ nhận rõ bọn họ vẫn rất yếu ớt, và rồi bọn họ mạnh lên, lần lượt thu hồi mảnh vỡ của Ma Phương.

Chuyện bọn họ ở Ma Phương bị coi là kiêng kỵ, vì đại đa số người từng chế giễu bọn họ đều đã chết, mọi người cho rằng bọn họ kiêng kỵ chuyện này, cũng cẩn thận không nhắc tới, sợ chọc giận bọn họ đưa tới họa sát sinh, lũ ngu xuẩn ấy sao mà biết, Vô Xá không thèm để ý, là sự thật sẽ không che giấu, bọn họ chỉ là không thích giọng điệu của lũ ấy, về phần vì sao lũ ấy chết, phải nói là trùng hợp, mảnh vỡ của Ma Phương vừa vặn những kẻ chết có được, Ma Phương dù sao tập đủ mọi văn minh, bản thân từng là IS tiên tiến nhất, cho dù là mảnh vỡ cũng có công năng không nhỏ, mà lũ ấy có chút hứng thú với Ma Phương, có chút là người sáng lập Ma Phương, từng hỗ trợ thu thập số liệu, thật là rất trùng hợp.

“Phải.” Thấy Cảnh Nhi ngồi dậy, Mộc Linh Hạo cũng ngồi theo, để Cảnh tựa trước ngực, hắn biết Cảnh Nhi sẽ nói, mà hắn có phải lại không cẩn thận chạm vào vết thương của Cảnh Nhi. Mộc Linh Hạo thầm tỉnh lại, vì sao bất cẩn như vậy, nhưng hắn biết Cảnh Nhi nếu đã mở miệng, sẽ nói hết, giờ là hắn có thể thừa nhận lời kể Cảnh Nhi không, hắn biết mình nhất định sẽ rất đau lòng.

“Ma Phương, là kiệt tác của vị diện cao đẳng, từng là IS tiên tiến nhất, nó góp nhặt tư liệu của các vị diện mà thành, là một hệ thống toàn diện tri thức.” Cảnh nhàn nhạt nói, “Khoa học kỹ thuật, ma pháp, dị năng, võ thuật, các kỹ năng khác nhau bị thu nạp vào đó, bắt đầu là vậy, nhưng những người thu thập tư liệu, chậm rãi nổi lên lòng so sánh, rốt cuộc đâu là lực lượng mạnh nhất, bọn họ khắc khẩu. Sau đó có người đề nghị, thí nghiệm đi, chúng ta từ một số vị diện có những kỹ năng này chọn vài người, để bọn họ học tập, cuối cùng kỹ năng giành được thắng lợi sẽ là mạnh nhất. Mà thí nghiệm này được chấp nhận, một đám người bị chọn ra, không có lý do gì, tùy cơ cưỡng chế kéo vào Ma Phương. Những người này cũng rất tốt bụng, giam lại điểm khởi đầu của bọn họ, một ngày thí nghiệm kết thúc, sẽ để bọn họ trở về thời gian địa điểm ban đầu, bất quá chết là không có đãi ngộ ấy, chỉ có sống mới có thể.”

Bàn tay Mộc Linh Hạo vòng bên hông Cảnh siết chặt, từ những lời này, hắn không khó đoán ra Cảnh Nhi là một thành viên trong đó. Hắn giờ đã rõ sát ý trong mắt Tôn Hoàng, vì hắn cũng có.

“Phải, vật thí nghiệm, ta và người của Vô Xá là một trong những vật thí nghiệm của Ma Phương.” Cảnh đạm nhiên nói.

Mộc Linh Hạo ôm chặt người trong lòng, hắn biết Cảnh Nhi chịu rất nhiều khổ, nhưng hắn sẽ không để Cảnh Nhi dừng lại, hắn bắt mình cũng đau, để mình biết Cảnh Nhi từng trải qua cực khổ nhường nào, quá khứ của Cảnh Nhi là hắn vẫn muốn biết, bất luận là thống khổ bao nhiêu, hắn cũng phải biết, dù rằng làm mình đau lòng không thể chịu được, như khi biết Cảnh Nhi từng chịu cực hình, thống khổ, còn có vô tận hối hận bao phủ.

“Bất quá, ta rất cảm ơn những người này để ta vào Ma Phương,” Cảnh nhàn nhạt cười, y rất cảm ơn cơ hội đó, “Nếu không nhờ có chúng, ta sẽ không biết thế giới rộng lớn cỡ nào, ta sẽ không học được nhiều như vậy, cũng không quen với Đế, Khiêm và Clovis.”

“Cảnh Nhi, em là lúc nào vào Ma Phương.” Mộc Linh Hạo thấp giọng hỏi, giọng rất trầm.

“Ngày ta mười tám tuổi, ngày đó ta vừa vặn, vào phòng thí nghiệm cha cho ta,” Cảnh nhớ lại.

Là khi ấy, là lần đầu tiên Cảnh Nhi yêu cầu quà sinh nhật, một phòng thí nghiệm, hắn không để ý, qua loa dặn hạ nhân chuẩn bị, một phòng thí nghiệm mà thôi, đối với Mộc gia không phải đại sự gì, mà hắn sở dĩ nhớ rõ, vì nó là ấn tượng khó được hắn dành cho Cảnh Nhi.

“Khi ta vào phòng thí nghiệm, một khắc sau lại vào Ma Phương, phân tới tổ khoa học kỹ thuật, cha biết không? Khi ta hay có thể học được tri thức, ta đều tiên chọn là Mecha, khi có thể điều khiển Mecha, ta thật vui, vì ta cũng có thể làm được.” Cảnh bình thản nói tiếp, khiến vòng tay Mộc Linh Hạo thoáng siết chặt, hắn nhớ tới, là coi thường đã từng của bọn họ, là ánh mắt và động tác xem y là phế vật, mới khiến Cảnh Nhi chấp nhất như vậy, tất cả là vì hắn. Hắn có thể tưởng tượng, cảm giác khi một người không có hi vọng đột nhiên có được, như lần Tôn Hoàng cho hắn, là bất kể thế nào cũng phải bắt lấy.

Cảnh nhàn nhạt kể lại, trải qua ở Ma Phương, sau khi nghiền nát Ma Phương trốn chết và truy tìm, quá trình đều nói rất đơn giản, nhưng Mộc Linh Hạo dự đoán được nguy cơ trùng trùng, Cảnh trải qua bao nhiêu lần tìm được đường sống trong chỗ chết, rồi thành công đứng trên đỉnh, bao quát chúng sinh, so với Cảnh Nhi, lực lượng của hắn tới rất nhẹ nhàng.

“Chính là vậy, sở giao dịch cho rằng chúng ta để ý, coi chuyện này là cấm kỵ, chúng ta cũng không phản bác.” Cảnh Nhi nhàn nhạt kể xong, cảm giác được có gì nhỏ lên vai mình, chất lỏng ấm áp.

Quay đầu, thấy được là một khuôn mặt tuấn mỹ, chất lỏng trong suốt chảy xuống từ khóe mắt, lưu lại dấu vết, nó không biểu tình, cho dù có nước mắt, cũng không có, lại gọi người nghĩ bi thương.

Thâm Uyên Chi Liêm