Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 94: CẢM TÌNH CỦA CHA TA CỰ TUYỆT

       

CHƯƠNG 94: CẢM TÌNH CỦA CHA TA CỰ TUYỆT

Giữa phòng tắm xa hoa, nước trong bể không ngừng lưu động, duy trì chất nước sạch sẽ nhất và độ ấm thích hợp nhất, kỹ thuật tới từ nền văn minh cao đẳng, tiện lợi mà hợp vệ sinh.

Ôm Cảnh vào bể, trải qua đêm rồi, hắn không cần áp lực gì nữa, cầm khăn lau mặt cho Cảnh, cho dù hoả nhiệt vẫn đứng thẳng, cũng không làm gì khác, vừa rửa, vừa thoả mãn nhìn vết tích mình chế tạo, đây đều là hắn lưu lại trên người Cảnh Nhi, tay hướng về phía lối vào, ngón tay chậm rãi len lõi.

Dòng nước ấm áp bao lấy toàn thân, dâng lên ở ngực, mệt mỏi sau tình sự, khiến Cảnh mặc kệ sự quấy nhiễu của Mộc Linh Hạo, nhìn hắn tắm cho mình. Khi ngón tay Mộc Linh Hạo len vào Cảnh nhíu mày, vươn tay ngăn lại, nhìn Mộc Linh Hạo, hắn định làm nữa ư? Tối qua, hắn làm chưa đủ? Tuy rằng chuyện này rất thoải mái, nhưng số lần của Mộc Linh Hạo có nhiều quá không? Lẽ nào Mộc Linh Hạo đã mạnh hơn y, y có cảm giác mệt, vì sao Mộc Linh Hạo vẫn tinh thần như thế, hắn không mệt sao?

“Vật bên trong, không lấy ra sẽ rất khó chịu. Ta không làm,” Mộc Linh Hạo nhìn vẻ mặt Cảnh, vội giải thích, hắn quả thật có suy nghĩ đó, làm một lần ở phòng tắm, nhưng thấy Cảnh

Nhi như vậy, là không cho phép, thật là, rất dằn vặt người, hưởng qua mùi vị lại bắt hắn cấm dục còn khó nhịn hơn trước đây.

“Ta tự làm.” Cảm giác được hoả nhiệt của Mộc Linh Hạo, lời Mộc Linh Hạo không có sức thuyết phục. Bất quá vật bên trong, xác thực phải lấy ra.

Nhìn biểu tình kiên quyết của Cảnh Nhi, Mộc Linh Hạo buông tay, ngồi sang bên tự tắm, nhưng mắt vẫn chú ý Cảnh.

Cảnh không để ý tầm mắt của hắn, ngồi vào giữa bể, mở chân, từ trước duỗi tay về phía tư mật đằng sau, tác dụng của thuốc còn lưu lại giúp ngón tay rất dễ len vào, chậm rãi rửa sạch, nhưng tư thế này ngón tay không vào được sâu hơn. Cảnh quyết định đổi tư thế, lại không biết đối với người vẫn nhìn mình là khảo nghiệm thế nào.

Đứng lên, một tay chống bể, đưa lưng về phía Mộc Linh Hạo, chân mở ra, nhếch mông, vươn tay xen vào từ phía sau. Lấy nhãn lực của Mộc Linh Hạo có thể thấy rõ, hoa lôi hồng nhạt, vẫn giữ lại chút dịch thể bạch trọc, càng hiển kiều diễm. Ngón tay tinh tế thon dài, thong thả ra vào, cánh hoa theo đó chuyển động. Mộc Linh Hạo nhớ tới tối qua hắn làm sao ra vào nơi đó, siết chặt mềm mại, cảm giác ấm áp gọi hắn điên cuồng, mất đi lý trí bạch trọc chảy dọc đùi, đều thuộc về hắn. Cảnh này quả thực dụ nhân cực điểm, huống hồ người làm ra nó là người hắn yêu nhất. Làm một người đàn ông, sẽ không thể nhẫn, huyết khí dâng lên, lao về phía trước, kéo người ngồi bên bể không hề tự giác, về phía mình.

Cảnh không phòng bị, bị Mộc Linh Hạo kéo vào lòng, định mở miệng hỏi, đã bị ngăn chặn. Cái lưỡi làm càn du đãng trong khoang miệng, cướp đoạt hơi thở. Người nọ ôm y, một tay dao động trên người y, cảm giác ôn độ hoả nhiệt dưới bụng. Người nọ là thật muốn làm lần nữa, cho dù trì độn như Cảnh, cũng nhận ra ý đồ của Mộc Linh Hạo, khước từ, tối qua làm nhiều như vậy, giờ y không muốn.

“Cảnh Nhi, là em dụ hoặc ta.” Cảm giác sự khước từ của Cảnh, lực lượng trên tay Mộc Linh Hạo tăng thêm, khàn khàn nỉ non bên tai Cảnh.

“Ta không có.” Cảnh nghiêm túc nói, y lúc nào làm ra chuyện dụ hoặc Mộc Linh Hạo.

“Cảnh Nhi, hành vi vừa nãy của em là dụ hoặc ta, em không nên làm vậy trước mặt ta.” Nụ hôn của Mộc Linh Hạo rơi vào cổ Cảnh, dọc xuống, tay cũng không quy củ hướng về phía hạ thân, mềm nhẹ đùa bỡn, muốn kéo Cảnh vào dục vọng.

Kỹ xảo của Mộc Linh Hạo là tốt, Cảnh về mặt này so sao cũng kém, chỉ qua một đêm, Mộc Linh Hạo đã đơn giản phát hiện được mẫn cảm của Cảnh, giờ trọng điểm công kích chúng.

Cảnh không có suy nghĩ e thẹn, dục vọng có cũng không ẩn dấu, làm đi.

Lại một hồi triền miên, thở dốc rên rỉ, tiếng tứ chi va chạm và tiếng nước, vang lên trong phòng tắm.

Qua thật lâu sau, phòng tắm trở về bình tĩnh. Lại một hồi, Mộc Linh Hạo mặc đồ cho Cảnh, ôm Cảnh về phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường, ngồi sang bên ôn nhu nhìn Cảnh, trên mép là ý cười thỏa mãn. Tối qua và vừa nãy, hắn xác thực rất thỏa mãn, dù là làm thêm mấy lần cũng được, bất quá Cảnh đã mệt rồi. Thì ra cho dù là trình độ như Cảnh làm chuyện này cũng sẽ mệt, ừ, bổ cho Cảnh mới được.

“Thuốc của cha là Khiêm cho.” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo hỏi, y không quên tối qua khi hắn xâm nhập cơ thể y, y khó chịu nhíu mày, thấy đau, Mộc Linh Hạo lấy ra một lọ thuốc, theo ngón tay len lõi, sau đó không còn cảm giác đau nữa, trầm luân với hắn. Từ lọ thuốc còn có mùi hương, là tác phẩm của Khiêm.

“Phải.” Mộc Linh Hạo thừa nhận. Thuốc này hắn giữ đã lâu, đều sắp quên rồi, nếu không phải tối qua lấy ngón tay mở rộng, Cảnh Nhi nhíu mày, còn có siết chặt làm hắn biết mạnh mẽ xâm nhập nhất định sẽ bị thương, gọi hắn nhớ tới thuốc Thượng Quan Khiêm cho. Hiệu quả rất tốt. Mộc Linh Hạo đáy lòng thoả mãn, Cảnh Nhi là lần đầu hầu hạ, nhưng không bị thương tí nào, hắn rất hài lòng kết quả này. Từ khi yêu Cảnh Nhi, làm sao với nam giới, hắn nghiên cứu rất kỹ, vì không để Cảnh Nhi thấy đau, kỹ thuật là cùng lúc, càng nhiều là nhờ thuốc Thượng Quan Khiêm cung cấp, bằng không bất kể kỹ thuật tốt thế nào, nam giới lần đầu hầu hạ luôn bị thương. Mộc Linh Hạo quyết định lần sau hỏi Thượng Quan Khiêm nhiều chút.

“Cho khi nào?” Cảnh hỏi, sao y không biết Mộc Linh Hạo liên hệ với Khiêm.

Mộc Linh Hạo báo cho Cảnh biết, Cảnh trầm tư, bọn Khiêm sớm đã khẳng định y và Mộc Linh Hạo sẽ phát triển thành vậy? Trong phòng tạm thời trầm mặc.

“Cảnh Nhi, em hối hận ư?” Thấy Cảnh không nhìn hắn, thần sắc bình tĩnh nghĩ gì, Mộc Linh Hạo đột nhiên có chút bất an, cho rằng Cảnh hối hận,

Cảnh hồi thần nhìn Mộc Linh Hạo, mê man tạm thời ấy, càng khiến Mộc Linh Hạo tưởng Cảnh hối hận. Không chờ Cảnh nói gì, đã cúi xuống hôn môi Cảnh, rồi trầm giọng nói, “Cảnh Nhi, ta nói rồi, sau khi làm chuyện này, ta sẽ không buông tay, cho dù em hối hận, cũng sẽ không,” Giật ra cái áo đang mặc, để lộ ấn văn màu đỏ trên ngực, cầm tay Cảnh, đặt lên đó, “Ta là đối tinh duy nhất của em, em nhất định là của ta.”

“Đối tinh?” Nghe từ ngữ xa lạ thốt ra từ miệng Mộc Linh Hạo, cộng thêm khẳng định của hắn,

Cảnh nghi hoặc.

“Đúng vậy, đối tinh.” Đây không tính vi phạm giao dịch với Đế, hắn và Cảnh Nhi đã tới nước này, vậy Cảnh Nhi cũng nên biết.

“Pháp tắc tối cao, một đôi mệnh định. Tình yêu tuyệt không phản bội.” Sau đó kể ra chuyện đối tinh.

“Phải không? Vì là đối tinh sao?” Cảnh đột nhiên cười, Đế, các ngươi là vì vậy mới hy vọng người này cho ta hạnh phúc sao? Nhưng ta không cần cảm tình này, số phận vì đối tinh mà yêu, ta không cần. Với Cảnh mà nói, pháp tắc tối cao là không thể vi phạm, nhưng pháp tắc đối tinh như ràng buộc vậy, cảm giác giờ đây của y như một lần nữa bị pháp tắc tối cao ràng buộc, như khi đó không thể thương tổn Mộc Linh Hạo, y rất ghén. Đối tinh phải không? Thì ra cái gọi là yêu của Mộc Linh Hạo là nguyên nhân này, vậy y không nhận.

“Buông ra.” Cảnh lạnh lùng nói. Rất tức giận Cảnh quên rằng người của Vô Xá không sẽ nhận một người vì lý do như vậy mà tiếp cận đồng bạn quan trọng, càng miễn bàn, vì lý do này giao Cảnh cho người khác. Cảnh sẽ không nổi giận với đồng bạn, vậy gánh chịu lửa giận của y chỉ có người trước mắt, nhưng hắn cũng là đồng bạn, là người pháp tắc tối cao ước thúc không thể thương tổn, nghĩ đến đây càng giận, y phải đi tìm gì đó phát tiết.

“Cảnh Nhi,” Cảm giác sự lãnh đạm của Cảnh, Mộc Linh Hạo không rõ nhìn ánh mắt đột nhiên giận lên của y. Thầm khủng hoảng, hắn làm gì sai sao? Lấy tính tình Cảnh Nhi, sau khi biết hắn là đối tinh, hẳn là càng nhận hắn chứ? Mộc Linh Hạo không rõ, Đế bắt Mộc Linh Hạo không nói cho Cảnh chuyện đối tinh là có nguyên nhân khác.

Ba người khác của Vô Xá, đều có nhận thức chính xác với đối tinh, mà tính cách của Cảnh sẽ không nghĩ tới tầng này, ba người khác của Vô Xá bất luận có thể nhận đối tinh không, đã biết sự tồn tại của đối tinh, đều sẽ rõ ràng hiểu biết và khảo nghiệm bọn họ, mà Cảnh thì không, một ngày trả giá tín nhiệm là không bảo lưu, cho nên vốn dĩ Đế là muốn đích thân khảo nghiệm Mộc Linh Hạo phù hợp với yêu cầu không, rồi nói hàm nghĩa chân chính của đối tinh cho Cảnh, vậy Cảnh sẽ không bắn ngược, còn có thể cho Mộc Linh Hạo một cơ hội, bất luận kết quả ra sao, bọn họ cũng không tổn thất.

Đáng tiếc dự định của Đế bị Tôn Hoàng quấy rầy, Đế chỉ có thể để Mộc Linh Hạo thành đồng bạn, tiếp cận Cảnh. Mà vì không quen nhìn biểu tình lúc ấy của Mộc Linh Hạo, còn có giận chó đánh mèo Tôn Hoàng quấy rầy, cho nên Đế làm giao dịch với Mộc Linh Hạo, Đế biết Mộc Linh Hạo sẽ có một ngày nói cho Cảnh chuyện đối tinh, lấy tính cách của Cảnh sau khi đáp lại, còn biết hàm nghĩa chân chính của đối tinh, nhất định bị Mộc Linh Hạo lừa đến đầu khớp xương không còn, đáng tiếc Cảnh không nghĩ tới một tầng càng sâu, vậy nhất định là cự tuyệt Mộc Linh Hạo, cũng là phiền phức nhỏ nhỏ Mộc Linh Hạo ắt có. Đơn giản tí mà nói, Mộc Linh Hạo bị Đế chỉnh.

Cảnh lạnh lùng nhìn Mộc Linh Hạo, trong mắt là kiên quyết. “Sao vậy, Cảnh Nhi.” Lúc này Mộc Linh Hạo ý thức được tình huống không đúng.

“Cảm tình của cha ta cự tuyệt.” Cảnh lãnh tuyệt nói. Khiến Mộc Linh Hạo nghe mà đông lại, cho rằng mình bị ảo giác. Thừa dịp này, Cảnh né khỏi Mộc Linh Hạo, đứng dậy, lạnh lùng rời đi, y sau này sẽ coi Mộc Linh Hạo là đồng bạn, cũng chỉ là vậy. Đã từng có tí cảm động, tí ấm áp, y đều mai táng, từ nay về sau, Mộc Linh Hạo chỉ là đồng bạn, không có gì khác.

Bị lời của Cảnh đông lại, Mộc Linh Hạo cứ thế nhìn Cảnh né khỏi hắn, đứng dậy, rời đi. Không biết phản ứng thế nào, khi Cảnh tới cửa, Mộc Linh Hạo rốt cục hiểu được, Cảnh là muốn rời đi hắn, triệt để cự tuyệt hắn. Không, không cho. Trước đây không được, trải qua đêm qua càng không được, Cảnh Nhi là của hắn.

Thâm Uyên Chi Liêm