Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 95: HIỂU LẦM GIẢI TRỪ

       

CHƯƠNG 95: HIỂU LẦM GIẢI TRỪ

Cứng rắn kéo lấy tay Cảnh, cảm nhận rõ sự cự tuyệt của Cảnh, càng thêm cố sức, để lại vết tích trên cổ tay, đã quên cẩn thận của bình thường, giờ đây Mộc Linh Hạo không rảnh để ý mấy thứ này, trái tim hắn đã bị khủng hoảng chiếm lấy, chỉ cần một lần mềm lòng, người này sẽ quyết tuyệt mà đi.

“Rốt cuộc là sao vậy? Cảnh Nhi, ta làm sai gì khiến em triệt để phủ nhận ta? Em đã nói sẽ cho ta một cơ hội, vì sao? Chúng ta vừa nãy không phải vẫn rất tốt ư?” Mộc Linh Hạo kích động nói, nhớ tới ngọt ngào không lâu trước, nhưng giờ lại thành như vậy, lòng càng khó chịu.

“Cha, sau này cha chỉ là đồng bạn của ta.” Cảnh bình tĩnh nhìn Mộc Linh Hạo, nói ra quyết định của y.

“Dẹp đồng bạn đi, em biết ta muốn không phải nó.” Mộc Linh Hạo kích động nói ra lời thô tục.

Cảnh không nhìn sự kích động của Mộc Linh Hạo, cố sức né ra, mở cửa.

Bính. Cánh cửa vừa mở bị Mộc Linh Hạo dùng sức đóng lại, người hầu canh giữ bên ngoài không biết chuyện gì, nhìn thoáng qua nhau, chuyện của chủ thượng bọn họ không thể can thiệp. Bất luận nghĩ gì, bọn họ chỉ có thể im lặng canh giữ ở đây.

Giam Cảnh vào giữa hai tay, trên mặt Mộc Linh Hạo có bi thương và phẫn nộ, rốt cuộc là sao vậy? Cảnh Nhi, em cho ta một lý do. Quyết tuyệt không hiểu như vậy là vì sao?

“Chúng ta cần nói rõ.” Mộc Linh Hạo ép mình lãnh tĩnh, không để dã thú gào thét ở đáy lòng xuất hiện.

“Được.” Cảnh cũng hiểu cần phải nói rõ, thu liễm hắc ám sắp tràn ra.

Tách ra mà ngồi, thời gian dài như vậy, lần đầu tiên bọn họ cách xa nhau. Bọn họ chỉ là ngồi, không nói gì cả.

“Em hối hận làm với ta?” Hồi lâu, Mộc Linh Hạo mở miệng, giọng hắn cố gắng bình tĩnh, lại lộ ra bi thương.

“Không.” Cảnh đáp, chuyện này không có gì để hối hận, làm thì làm, vì sao phải hối hận.

“Vậy vì sao triệt để cự tuyệt ta, em đã sẽ nói cho ta một cơ hội?” Mộc Linh Hạo cả tiếng quát. Ngoại trừ chuyện này, Mộc Linh Hạo nghĩ không được vì sao Cảnh đột nhiên thay đổi, rõ ràng nói sẽ cho hắn một cơ hội, vì sao thoáng cái triệt để cự tuyệt. Cảm tình của cha ta cự tuyệt, câu này xuất hiện, không ngừng vang vọng trong đầu, khiến trái tim hắn như bị lăng trì, mỗi lần vang lên, là cắt một đao, máu chảy đầm đìa, mà người yêu lãnh khốc thương hắn thành vậy, lại không nhìn thấy. Cảnh Nhi, em có biết ta đau cỡ nào sao.

“Cha, cha thực sự yêu ta sao?” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo kích bị động, nói ra lời này. Cho dù Cảnh không hiểu yêu, nhưng y hoài nghi Mộc Linh Hạo thực sự yêu y sao? Tình yêu dưới tác dụng của pháp tắc tối cao, thật là yêu sao?

“Em hoài nghi tình yêu của ta.” Mộc Linh Hạo khó có thể tin nhìn Cảnh, Cảnh hoài nghi tình yêu của hắn? Đây là nguyên nhân Cảnh Nhi phủ quyết hắn? Trên đời còn có gì bi ai hơn sao? Người hắn dốc hết tất cả để yêu, hoài nghi tình yêu của hắn.

“Cảnh Nhi, em có thể không yêu ta, có thể cự tuyệt ta, nhưng em không thể hoài nghi tình yêu ta dành cho em.” Chậm rãi tới cạnh Cảnh, quỳ một gối trước mặt y, đau thương nói, phải làm thế nào mới có thể khiến Cảnh tin tưởng tình yêu của hắn đây? Đây là báo ứng sao, trước đây có quá người yêu hắn, hắn chưa từng yêu, mà giờ người hắn yêu, lại không tin tình yêu của hắn.

“Không, cha, cha không yêu ta.” Nhìn Mộc Linh Hạo, Cảnh nói, “Cha chỉ là nghĩ rằng cha yêu ta, tình yêu của cha là tác dụng của pháp tắc tối cao.”

Sau đó lặng im, sắc mặt Mộc Linh Hạo cổ quái, là vui hay buồn, là thở dài một hơi… “Em nghĩ ta yêu em, là vì pháp tắc tối cao?”

“Không phải ư? Cha là vì ta là đối tinh mới yêu ta.” Cảnh đáp.

Nghe câu trả lời của Cảnh, khủng hoảng của Mộc Linh Hạo tan biến, lý trí hồi phục, thấp giọng cười, cười rất vui vẻ, sao hắn lại quên không giải phong tình và trì độn Cảnh chứ. Vươn tay xoa mặt Cảnh, nghiêm túc nói, “Cảnh

Nhi, ta không phải vì em là đối tinh mà yêu em, chỉ là ta yêu em vừa lúc là đối tinh.”

Cảnh nghiêm túc nghe, không phải vì đối tinh, mà là vì y vừa lúc là đối tinh sao? Là y lý giải sai lầm sao?

“Cảnh Nhi, sự tồn tại của đối tinh, là nhờ có pháp tắc tối cao, nhưng nếu đối tinh không thức tỉnh, đối tinh cũng không tồn tại. Nếu ta không yêu em, giữa em và ta không có đối tinh. Ta yêu em, em không yêu ta, đối tinh tồn tại, lại không thành lập. Khi ta yêu em ta căn bản không hề biết đối tinh.” Mộc Linh Hạo từng chữ từng câu nói rất rõ.

Cảnh nhớ lại giải thích về đối tinh, Mộc Linh Hạo nói cũng không sai, đó là y lý giải lệch lạc?

“Hơn nữa, Tôn Hoàng là đối tinh của Đế, em cho rằng Đế sẽ để một người vì tác dụng của pháp tắc tối cao mà yêu mình ở lại bên cạnh?” Mộc Linh Hạo nói cho Cảnh chuyện Tôn Hoàng và Đế là đối tinh.

“Tôn Hoàng là đối tinh của Đế?” Y vẫn cho rằng Tôn Hoàng là vì thực lực được Đế tán thành, không ngờ…

“Đối tinh của Khiêm và Clovis đều xuất hiện.” Mộc Linh Hạo tiếp tục.

“Bọn họ cũng…” Cho dù là bình tĩnh như Cảnh, cũng lộ ra biểu tình kinh ngạc.

“Đúng vậy, bọn họ cũng có, Cảnh Nhi, em cho rằng đồng bạn quan trọng của em sẽ để một người yêu em vì pháp tắc tối cao, tiếp cận em, cho em hạnh phúc ư?” Mộc Linh Hạo làm ra kích cuối cùng.

Đúng vậy, sao y đã quên chứ, đồng bạn quan trọng của y sẽ không để người như vậy tới gần y, huống chi là gia nhập bọn họ.

“Xin lỗi.” Sai sẽ thừa nhận, Cảnh nói với Mộc Linh Hạo.

“Không hoài nghi tình yêu của ta nữa?” Mộc Linh Hạo nghe Cảnh nói, mỉm cười hỏi.

“Không.” Cảnh khẳng định nói.

“Ta có thể tiếp tục yêu em sao?” Mộc Linh Hạo nói tiếp, vẻ mặt nhu tình.

“Có thể.” Cảnh trả lời.

Mộc Linh Hạo hôn môi Cảnh, ôn nhu chạm vào, sau đó rời đi, “Ta yêu em, Cảnh Nhi, thật rất yêu em.”

“Ta biết.” Cảnh nhìn đôi mắt nghiêm túc của Mộc Linh Hạo nói.

“Vậy, Cảnh Nhi, có thể bồi thường trái tim bị thương của ta sao?” Vừa nãy hắn bị doạ, trái tim đều sắp ngừng đập, may mắn, tất cả chỉ là hiểu lầm, Cảnh Nhi không phải muốn cự tuyệt hắn.

“Cha muốn gì?” Cảnh hỏi, y làm sai, sẽ bù đắp.

“Cảnh Nhi, có thể yêu ta sao?” Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh nghiêm túc nói, hắn muốn nhất là cái này.

Cảnh trầm mặc, y cho không được.

Mộc Linh Hạo nhìn biểu tình của Cảnh chỉ biết đáp án, Cảnh Nhi sẽ không gạt hắn, không thể là không thể, bất quá hắn sẽ chờ. Chí ít Cảnh Nhi sẽ vì hắn không thật sự yêu y mà tức giận, đây có phải là tiến bộ không? Cảnh Nhi ta ở trong lòng em đã có vị trí.

“Cảnh Nhi, ta sẽ chờ, ta sẽ chờ ngày em yêu ta. Ta muốn thấy trên ngực ngươi xuất hiện tên của ta.” Mộc Linh Hạo mang theo chờ mong đặt tay lên ngực Cảnh. “Cái này em tạm thời cho không được, vậy ta muốn cái khác.” Mộc Linh Hạo nói.

“Cha muốn gì?’ Cảnh hỏi lại, có thể làm được y nhất định sẽ làm, bắt y lập tức yêu Mộc Linh Hạo là tuyệt đối không thể.

“Ta muốn em.” Mộc Linh Hạo nói, ôm Cảnh đi về phía giường.

Cảnh là trì độn, nhưng y không ngốc, thấy hành động của Mộc Linh Hạo, chỉ biết hắn muốn gì? Vì sao tinh thần của Mộc Linh Hạo tốt vậy, làm bao nhiêu lần cũng không mệt. Cảnh không cự tuyệt, y làm sai, đây là xin lỗi.

Lúc này động tác Mộc Linh Hạo không có ôn nhu, như trừng phạt vậy, hôn Cảnh đến sưng môi, vết tích trên người vừa đỏ vừa tím, động tác ra vào càng kịch liệt, như muốn tuyên cáo quyền sở hữu, tiến công mưa rền gió dữ, khiến ý thức của Cảnh không ngừng trôi đi, với Cảnh mà nói là quá kịch liệt. Dù là vậy, vẫn không khiến Cảnh cảm giác được thống khổ.

Cứ thế trải qua một ngày một đêm, không ra ngoài, dây dưa trên giường, Mộc Linh Hạo không tha cho Cảnh dù chỉ một giây, dù rằng Cảnh đã mệt đến ngủ, cũng không ngừng. Tuy là hiểu lầm, nhưng Mộc Linh Hạo rất giận, Cảnh Nhi không tin tình yêu của hắn, muốn cự tuyệt hắn, hắn sao không giận chứ, thương không được, mắng không được, hắn chỉ có thể trừng phạt Cảnh Nhi như vậy. Tuy trừng phạt này hắn rất thích, nhưng hắn tuyệt đối không muốn trải qua lại. Lúc này hắn thật là suýt nữa không khống chế được, may mắn chỉ là hiểu lầm, khủng hoảng như vậy, hắn tuyệt đối không muốn thử lại. Lần này đủ rồi.

Tùy ý Mộc Linh Hạo, khi Cảnh thanh tỉnh, nghĩ, y có phải làm sai nữa không, làm chuyện này với Mộc Linh Hạo, mệt quá, vì sao Mộc Linh Hạo tinh thần, mà y mệt mỏi vậy, y cự tuyệt có phải tốt hơn không? Đương nhiên suy nghĩ này lập tức biến mất, cùng lúc là vì y lại bị Mộc Linh Hạo khiến cho không thanh tỉnh, cùng lúc là vì nếu đã quyết định, sẽ không hối hận.

Ngày kế, Mộc Linh Hạo rất sung sướng, chuyện ở đại vị diện không nói, tiến hành rất thuận lợi, tạm thời không cần hắn. Bọn Âu Dương Trạch xưa nay đáng ghét đang bận về việc chuẩn bị thăm dò vũ trụ, không có thời gian quấy rầy cuộc sống của hắn và Cảnh Nhi, người hầu của Cảnh Nhi thức thời không xuất hiện, thí nghiệm của Cảnh Nhi với Yesero kết thúc, sủng vật không vừa mắt này sẽ không lắc lư trước mặt hắn và Cảnh Nhi nữa.

Còn có là cuộc sống hạnh phúc với Cảnh Nhi, từ sau ngày đó, hắn cầu hoan Cảnh Nhi sẽ không cự tuyệt, cho dù không muốn làm, chỉ cần hắn lên án sai lầm ngày đó, Cảnh Nhi cũng dễ dàng tha thứ, ít nhất có thể làm hai lần, những ngày này quả thật quá hạnh phúc. Mà tâm tình tốt của Mộc Linh Hạo thẳng đến khi gặp những người khác ở đại vị diện cũng không ẩn dấu, hỏi, hắn không ngại ngùng, đắc ý nói cho mấy têm vi tình sở khổ, tiến triển của hắn và Cảnh Nhi. Khiến bọn họ hận đến nghiến răng, ghê tởm, người này quá hạnh phúc, thật là muốn đánh hắn một trận. Nói thì làm, một trận võ đấu bắt đầu, song quyền nan địch lục thủ, cũng may tổng hợp thực lực của ba người kia tuyệt đối mạnh hơn Cảnh, để Cảnh không bị pháp tắc phản phệ. Mộc Linh Hạo không chết, bất quá đầy người là thương, vì không cho Cảnh lo lắng lập tức bôi thuốc, là thuốc của Khiêm, khiến người nào đó càng khó chịu, nhưng 1vs1, ai cũng không hơn ai. Mà khi Mộc Linh Hạo về, lại được đến an ủi trên người Cảnh, tuy Cảnh không biết gì, Mộc Linh Hạo lại nhận là vì mình, làm nhiều vài lần.

Ngày quả thật hạnh phúc, Mộc Linh Hạo ôm Cảnh nghĩ.

Thâm Uyên Chi Liêm