Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 98: BỨC HOẠ

       

CHƯƠNG 98: BỨC HOẠ

Ra lệnh cho Edgar xong, Cảnh và Mộc Linh Hạo không dừng lại, rơi xuống cung tròn màu bạc, những người còn lại nhìn nhau, cũng vội vàng chạy theo, vượt qua cánh cửa Cảnh mở, vào tàu Edgar.

Vượt qua đó là tẩm điện của Cảnh, người hầu và Merck. Sartoria đã chờ. Merck vừa lên phi thuyền đã bị nhét vào đây, nhìn người hầu, có mấy người quen mắt, là xuất hiện ở cung điện đế quốc, bọn họ lên lúc nào? Merck muốn hỏi, nhưng bọn họ không thèm nhìn anh, tự tìm mất mặt Merck chú ý xung quanh, và rồi, tàu Edgar bắt đầu biến hình.

Anh ngơ ngác nhìn sự biến hóa bốn phía, trần nhà màu bạc từ từ dâng cao, trong suốt, thấy được tinh không bên ngoài, kỳ dị là vị trí bọn họ đứng cứ như ban ngày. Bốn phía vốn là tường vây, một khắc sau biến mất, từng điểm lục ý, hoa tươi dòng chảy duỗi mình xuất hiện, từng toà kiến trúc lộ ra. Như ma pháp vậy. Tư duy có chút chập mạch, thẳng đến khi cánh cửa bị mở, anh mới khôi phục, chú ý vào những người tới.

“Chủ thượng, Mộc Linh Hạo đại nhân.” Người hầu không hề kinh ngạc hành lễ.

Cảnh thờ ơ trực tiếp đi vào, Mộc Linh Hạo sao sẽ lạc hậu, theo sau. Người hầu thấy chủ tử đã vào, đều tự phân tán, làm việc. Những người còn lại liếc nhau, bám sát.

Theo Cảnh và Mộc Linh Hạo đi lại giữa tòa cung điện rộng lớn, đi không bao lâu, đã thấy hai người dừng bước, nhìn một bức hoạ thật lớn treo trên tường. Mọi người cũng dời tầm mắt, sau đó bị chấn động không nói nên lời.

Đấy là một bức hoạ lấy đỏ và đen làm màu chủ, vẽ bốn người. Màn che màu đỏ, sô pha lớn cùng màu ngồi bốn người mặc đồ đen, có mái tóc đen. Người ngồi bên trái, bọn họ liếc mắt đã nhận ra, là Cảnh, biểu tình đạm mạc, bề ngoài thoạt nhìn nhỏ hơn hiện tại, hẳn là nhiều năm trước. Người ngồi bên Cảnh, có mái tóc đen đánh quăn, gương mặt hoa mỹ không hiện nữ khí, tản mạn mà ngồi, lại không ảnh hưởng sự ưu nhã tôn quý hồn nhiên thiên thành, nhìn y chỉ biết y sinh ra nhất định cao quý, kể cả những kẻ thuộc tầng lớp quý tộc của đế quốc Feinbird thấy y đều có chút tự ti mặc cảm, y mới là quý tộc trời sinh, bọn họ thậm chí nghĩ rằng thì ra trên đời này còn có gương mặt xinh đẹp hơn mình (Arnole). Người ngồi bên y vén hai chân, tay đặt trên đầu gối, sợi tóc màu đen, gương mặt tinh xảo, không hề thua kém người bên cạnh, trong đôi mắt mang cười nhìn như liên mẫn từ bi, nhưng càng sâu sẽ khiến người run rẩy, sủng nhi của hắc ám, khi thấy y, mọi người sẽ không tự giác lóe lên từ này, y là Đế, người Ốc Lam từng gặp y tuyệt đối không quên được. Người cuối cùng, mái tóc đen thật dài buộc ở sau đầu, gương mặt ôn nhuận, khí chất ôn hòa, gọi người vừa nhìn sinh lòng hảo cảm, nhưng nhìn kỹ lại sẽ phát hiện sâu tận đáy mắt y như ba người trước.

Càng làm bọn họ không nói nên lời là vô tình ở đáy mắt bốn người trong bức hoạ, chỉ là nhìn họa, đã cảm giác được uy áp kinh khủng, hắc ám quyết tuyệt, người Ốc Lam từng gặp mặt hắc ám của Cảnh nhớ tới khi ở nhà ấm thành Saphir, dáng điệu hắc ám đạp trên máu và cánh hoa, cảm giác rất giống, nhưng hắc ám của bức họa càng sâu. Màn che màu đỏ, sô pha màu đỏ, tấm thảm màu đỏ, không chỗ điểm nào không giống máu, mà bốn người màu đen kia là Tử Thần ngồi trên máu tươi và thi cốt. Giờ đây bọn họ mới hiểu, thì ra hắc ám Cảnh để lộ trước mặt bọn họ không phải toàn bộ.

Merck. Sartoria si mê mà nhìn, vốn tưởng rằng hắc ám của Cảnh đã là cực chí, trên đời đã không còn nào khác, nhưng thấy bức hoạ này anh mới biết thì ra còn có những người có được hắc ám thuần túy như vậy, không hề thua kém, hơn nữa bốn người cấu thành càng xinh đẹp, càng tàn khốc. Anh muốn vẽ, lại không thể hạ bút, vì bọn họ quá xuất sắc, anh vẽ không được hắc ám và quyết tuyệt của bọn họ.

“Cảnh Nhi bức họa này là ai vẽ?” Mộc Linh Hạo nhìn, hoàn mỹ thể hiện phong tư của Vô Xá, hắn hiếu kỳ bức họa này. Vấn đề ấy cũng khiến Merck. Sartoria si mê vểnh tai, người vẽ bức họa này quá lợi hại, làm hoạ sĩ ưu tú, nhân vật giỏi như vậy, anh nhất định phải biết. Mặt khác lấy lại tinh thần cũng dựng lỗ tai, bọn họ càng hiếu kỳ.

“Chúng ta cùng vẽ.” Cảnh trả lời, lần đó là Clovis đề nghị, bức họa này bọn họ vẽ rất lâu, sau đó lại vẽ mấy bức giống hệt, bị Clovis phục chế ra vài phần đặt ở chỗ thuộc về bọn họ.

“Cùng vẽ?” Mộc Linh Hạo kinh ngạc. Lấy thẩm mỹ quan của Cảnh Nhi, có thể vẽ ra vậy? “Em cũng vẽ?” Mộc Linh Hạo nghi ngờ.

“Ừ, ta vẽ.” Cảnh nói, phản ứng của Mộc Linh Hạo rất giống người của Vô Xá khi lần đầu thấy y vẽ, y nhớ kỹ Clovis còn hỏi, Cảnh, ngươi vẽ không sai, vì sao thứ ngươi chế tạo… Lúc đó y nghi hoặc nói, vẽ rất đơn giản, chỉ cần nhìn là vẽ được, còn có thứ ta chế tạo thế nào? Clovis không nói gì, đi vẽ phần mình. Đế thở dài, Khiêm vỗ vai y, y không hiểu. Y kể cho Mộc Linh Hạo tình huống khi đó, hy vọng Mộc Linh Hạo giải thích.

Mộc Linh Hạo không nói gì, hắn phải nói thế nào?

“Ngài vẽ?” Merck. Sartoria kích động nhìn Cảnh, đôi mắt lòe lòe tỏa sáng, thần tượng a, Thần a.

“Ta vẽ Khiêm,” Không hiểu kích động đột nhiên của Merck, không được Mộc Linh Hạo trả lời, lại nghe Merck hỏi, y chỉ vào bức hoạ nói, “Khiêm vẽ Clovis, Clovis vẽ Đế, Đế vẽ ta.”

Merck cẩn thận ngắm lại, quả nhiên phong cách mỗi người đều khác, nhìn ra được không phải một người vẽ, nhưng bức họa hồn nhiên thiên thành, thoạt nhìn căn bản không biết là nhiều người.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo hỏi đáp án. Mộc Linh Hạo cảm giác mồ hôi lạnh đổ dọc phía sau, suy nghĩ cấp tốc chuyển động, muốn lấy cớ. Bạn tốt của Mộc Linh Hạo đều là người quen, tự nhiên từ hành động của hắn phát hiện ra dị thường, tuy không biết nguyên nhân, nhưng không ngại bọn họ vui sướng khi người gặp họa, có thể thấy Mộc Linh Hạo như vậy rất đáng giá, mặc kệ về sau có kết cục gì, hãy để bọn họ tạm thời vui vẻ đi.

Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi không biết chuyện gì, chỉ thấy bầu không khí giữa các trưởng bối rất nhanh, rất quỷ dị, bọn chú Cách ra vẻ rất cao hứng, ánh mắt thầy (cha) nhìn bọn chú Cách là cảnh cáo, mà bọn chú Cách dĩ nhiên không sợ.

Arnole. Feinbird và Wien. Sartoria cẩn thận nhìn, những người xuất sắc như vậy không nên không có tiếng tăm gì, vì sao bọn họ chưa từng gặp, là như bị ẩn giấu như bọn Mộc Linh Hạo sao? Nhưng Âu Dương Ngạo không nhắc tới, là không biết? Hay đây là bí mật thuộc về hai người họ? Suy nghĩ một chút, quyết định không thâm cứu, chỉ là hắc ám từ bức họa để lộ, bọn họ cũng biết không thể trêu vào. Ai, đối với chuyện của hai vị kia vẫn nên ít nghĩ đi, bằng không sẽ mệt chết, cũng sẽ nghĩ mình rất nhỏ bé. Về phần Galle. Hogar đơn thuần quan sát đã không hứng thú.

“Chủ nhân,” Edgar đột nhiên xuất hiện, khiến Mộc Linh Hạo thở phào nhẹ nhõm. “Edian. Hogar cầu kiến.”

“Gọi Edian. Hogar tới.” Mộc Linh Hạo lên tiếng.

“Dạ, Mộc

Linh Hạo đại nhân.” Edgar nghe lệnh.

“Cảnh Nhi, trước xử lý bọn họ đã.” Mộc Linh Hạo hy vọng có thể dời đi mục tiêu của Cảnh Nhi. Cảnh cũng rất hợp tác không hỏi lại.

Rất nhanh, Edian. Hogar tới. Nhìn người ở đây làm lễ tiết đơn giản.

“Thánh Sư bệ hạ, đội thuyền đã vào tàu Edgar, xin hỏi lúc nào xuất phát?” Táo bạo Edian. Hogar thấy hai người cũng không dám tùy ý, bọn họ xác thực mạnh đến vượt qua tưởng tượng của nhân loại, không thể không sợ hãi.

Cảnh vung tay, toàn tức lập thể xuất hiện trước mặt mọi người, “Trước tới đâu?” Cảnh trực tiếp hỏi.

“Bẩm báo Thánh Công Tước điện hạ, chúng tôi dự tính trước tới đây, vì tinh lộ có mấy lần chu chuyển, dự tính năm ngày sẽ tới.” Edian. Hogar khéo léo trả lời, Galle. Hogar nhìn chị, không hổ là người khiến cậu kính nể, đối mặt hai người này còn có thể không run không cúi, giỏi thật.

“Quá chậm.” Cảnh nói. Y cần phải mang theo đám trói buộc này ư?

“Cảnh Nhi, bọn họ chỉ là người thường, đừng yêu cầu rất cao,” Mộc Linh Hạo thấy Cảnh không vui, nói.

Cảnh gật đầu, là nhiệt tình những người này dành cho thăm dò khiến y nhất thời hưng khởi, dẫn theo, chỉ là có chút mất hứng, y còn không tính vi phạm quyết định của mình.

“Edgar, tính toán lại tinh lộ, không cần chu chuyển, trực tiếp mở hàng lộ. Còn cần bao lâu.” Cảnh ra lệnh. Chu chuyển, đó là với người khác, tàu Edgar có thể mạnh mẽ mở ra một con đường, mà không phải đường hiện có.

“Dạ, chủ nhân.” Tàu Edgar cấp tốc tính toán, trên lập thể đồ xuất hiện liên tiếp số liệu, người nhìn có thể thấy rõ, vài tinh lộ hầu như thẳng tắp, xuất hiện trước mặt, gián đoạn, bộ phận đứt gãy là bộ phận không thông, đây ở vũ trụ rất thông thường, tinh lộ tồn tại, lại không kéo dài. Mà giờ bọn họ thấy là một tinh lộ thỉnh thoảng được liên tiếp.

Cái gọi là mở tinh lộ của Ốc Lam là mở ra thông lộ ở tinh lộ vốn có, hiện tại cách mở tinh lộ có hai loại, một là tìm một tinh lộ, vào, theo tinh lộ tới mục tiêu chưa mở, làm vậy rất khả năng sẽ lạc vào nơi nguy hiểm, bình thường không chọn dùng còn có một là dạo một vòng quanh mục tiêu, dùng thiết bị chuyên môn thăm dò tinh lộ, sau đó mở, cơ bản đều dùng cách này. Mà giờ trước mắt bọn họ là thật sự mở, không cần tra xét, chỉ cần biết tọa độ hai điểm, là có thể mạnh mẽ mở ra. Bọn họ đều rõ, Cảnh ẩn tàng không ít kỹ thuật.

“Chủ nhân, lo lắng tới thân thể tố chất của người đi, đại khái cần ba mươi sáu giờ mới có thể tới.” Edgar cấp tốc cho ra đáp án,

thậm chí lo lắng những người khác.

“Đã biết.” Nhận được đáp án, Cảnh ra lệnh. “Chuẩn bị xuất phát.”

“Dạ, chủ nhân.”

Thấy xuất phát đã định, tổ ba người đế quốc và bọn Âu Dương Trạch vội vàng cáo từ, bọn họ không thể ở lâu.

“Edian. Hogar, Ngạo. Hai người dựa theo chỉ thị của Edgar an bài chỗ ở cho mọi người.” Mộc Linh Hạo nói.

“Dạ.” Edian. Hogar và Âu Dương Ngạo nghe lệnh hành động, Edgar mở cửa cho bọn họ, cả hai đi ra.

“Tinh lộ đả thông, tốc độ cấp ba. Vào tinh lộ.” Lưu lại thiết bị phát sóng trực tiếp ở vũ trụ, tàu Edgar biến mất.

Ba mươi sáu tiếng đồng hồ sau, tàu Edgar tới mục đích. Mà tin tức mới nhất lập tức công bố, đó là tin tức các phóng viên tinh khiêu tế tuyển làm ra về tàu Edgar. Sau khi thấy Edgar biến hình, mọi người rất hứng thú với nó, mà tiết mục này vừa vặn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bọn họ, tỉ số người xem rất tốt. Cảnh sắc mỹ lệ, kiến trúc kim loại kỳ dị, không gian sinh thái không cần cung cấp, quả thực không phải thám hiểm, mà là lữ hành.

Thâm Uyên Chi Liêm