Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 99: TRONG ĐÌNH

       

CHƯƠNG 99: TRONG ĐÌNH

Ở xuân viên, bách hoa nở rộ, xá tử yên hồng. Trên trụ cột tiểu đình màu trắng quấn lấy đằng mạn, leo xuôi lên đỉnh, nụ hoa khéo léo màu tím, nhu thuận rủ

xuống, một hồ sóng xanh, một trận gió thổi, sóng xanh bằng phẳng rung động, đóa hoa theo đó chập chờn, từng cánh hoa bị thổi xuống, phấn, tím, trắng, các màu, theo gió rơi trên mặt sóng, điểm xuyết.

Giữa đình, hai người đàn ông ngồi đối diện, đánh cờ giữa mỹ cảnh như thi như hoạ.

“Chủ nhân, mục đích đã tới.” Tàu Edgar báo cho vị chủ nhân đang chơi cờ với Mộc Linh Hạo.

Cảnh gật đầu, đánh một nước.

“Gọi Ngạo và Edian. Hogar tới.” Mộc Linh Hạo ra lệnh, trên tay không thả lỏng, đánh một nước.

“Dạ, Mộc Linh Hạo đại nhân. Còn có một việc, Merck. Sartoria cầu kiến.” Edgar thông qua Smart Brain nhận được yêu cầu cầu kiến, khiến sắc mặt Mộc Linh Hạo rét lạnh, đi nhầm một nước, bị Cảnh ăn một quân.

“Không gặp.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói. Từ hôm trước biết Cảnh Nhi tham gia vẽ bức hoạ, Merck. Sartoria lập tức không vừa mắt Mộc Linh Hạo, quấn quít Cảnh Nhi đòi y dạy vẽ, hỏi đông hỏi tay, cái gì thuốc màu phối thế nào, dùng bút pháp gì vân vân, ánh mắt nóng bỏng làm hắn cực kỳ không thích, người này là người phát hiện mỹ của Cảnh Nhi, tuy không có ý với Cảnh Nhi, nhưng hắn không thích bất kỳ ai dùng ánh mắt như vậy nhìn Cảnh Nhi, lấy danh nghĩa làm thầy, công đạo nhiệm vụ huấn luyện nghiêm ngặt, lại phái người hầu tử trung của Cảnh Nhi, vẫn là Doré không vừa mắt giám sát, nhất cử lưỡng tiện, không thấy hai người phiền lòng.

“Chủ thượng,” Doré bị chặt một cánh tay Mộc Linh Hạo không vừa mắt xuất hiện. Ngoại trừ mấy chỗ đặc biệt, người hầu có quyền lợi tùy ý ra vào bất kỳ đâu, chủ nhân nếu không muốn bị quấy rầy có thể lắp đặt hạn chế, mà tứ quý viên, không có hạn chế này, thế nên Doré có thể tùy tiện xuất hiện. Trước hành lễ với chủ thượng, rồi cung kính báo cho Mộc Linh Hạo, cho dù không vừa mắt người này, nhưng hắn là người chủ thượng thừa nhận, vậy không thể thất lễ, mất mặt chủ thượng,

“Mộc Linh Hạo đại nhân, nhiệm vụ ngài an bài, Doré đã hoàn thành, xin hỏi còn có gì căn dặn?” Thực lực hắn xác thực rất mạnh, thân là đồng bạn của chủ thượng, Doré nghe lệnh, nhưng không ủng hộ. Đây là suy nghĩ của người hầu, chúng ta nghe lệnh, nhưng không thừa nhận ngươi là chủ nhân chúng ta nhận đồng. Dù là ba vị đại nhân khác cũng vậy, chủ thượng bọn họ thừa nhận chỉ có một, không thể thay thế. Người hầu của ba vị đại nhân khác cũng thế.

“Hoàn thành thế sao?” Mộc Linh Hạo hỏi, không nhìn Doré, bù đắp sai lầm trước, cẩn thận đánh một nước. Hắn không thích người hầu của Cảnh Nhi, vì ánh mắt bọn họ nhìn y, nhưng bọn họ chỉ là tiểu nhân vật, Cảnh Nhi căn bản không coi trọng, tùy thời sẽ bỏ qua, ở sở giao dịch hắn cố ý hỏi chủng tộc người hầu này, đều là chủng tộc lấy trung thành nổi danh trong vũ trụ, là truy tuỳ giả rất tốt, khi căn cơ của bọn họ xây xong, người hầu này ắt không thể thiếu, hắn cũng sẽ tìm một số, thế nên hắn dễ dàng tha thứ sự tồn tại của bọn họ. Nhưng chỉ là vậy, một ngày có hành động quá phận, hắn không ngại giúp Cảnh Nhi thanh lý môn hộ, giết bọn họ hắn quyết không nương tay.

“Hoàn thành nhanh hơn thời gian dự tính.” Doré báo.

“Phải không?” Mộc Linh Hạo chờ Cảnh đánh một nước, cầm quân cờ trong tay suy ngẫm, tư chất tốt đến ngoài ý muốn, xem ra có thể tăng thêm huấn luyện, được rồi, bọn Lỗi ra vẻ cũng thông qua tinh môn tới đây, cùng tu luyện là được. “Dẫn Merck lui xuống, chờ kế hoạch huấn luyện mới, khi bọn Lỗi tới, cũng gọi bọn họ theo. Cứ thế đi.” Nhìn Doré ân cần rót nước cho Cảnh Nhi, vẻ mặt hạnh phúc, Mộc Linh Hạo hạ lệnh trục khách.

“Dạ, chủ thượng, Mộc Linh Hạo đại nhân, Doré xin cáo lui.” Có thể rót nước cho chủ thượng, hạnh phúc quá, có thể gần gũi thân cận chủ thượng mình tôn sùng, cho là lệnh đuổi khách của Mộc Linh Hạo đại nhân cũng không thể xóa nhòa tâm tình tốt của hắn, mà tiểu nhân vật như Merck. Sartoria, một tiểu nhân vật bất nhập lưu, dám can đảm có suy nghĩ với chủ thượng, tuyệt không cho phép.

Trong thời gian Doré giám sát Merck. Sartoria, Merck một khi rảnh rỗi sẽ nhắc tới Cảnh, hỏi đông hỏi tây, khiến Doré không hề có hảo cảm với Merck, đối với nhiệm vụ tăng mạnh cường độ huấn luyện của Mộc Linh Hạo càng không phản cảm, vì chủ thượng dọn dẹp thiêu thân bọn họ làm không ít, một người không có thực lực cũng xứng tiếp cận chủ thượng, muốn tiếp cận chủ thượng, trước qua cửa bọn họ.

Khi Doré ra rồi, Âu Dương Ngạo và Edian. Hogar vào.

“Sư phụ, anh Cảnh.” Âu Dương Ngạo chào.

“Thánh Sư bệ hạ, Thánh Công Tước điện hạ.” Edian. Hogar hành lễ tiết gặp đế vương.

“Mục đích đã tới, tự an bài.” Không nhìn bọn họ, chuyên tâm đánh cờ với Cảnh.

Edian. Hogar hoảng lên, đã thói quen Âu Dương Ngạo trả lời, “Vùng tinh vực này, là tinh vực xa nhất có thể phát hiện, trước nó là vành đai vẫn thạch, nhân loại không thể đột phá, lần này có tinh đồ, bọn con định thăm dò mở ra tinh lộ, có thể xuyên qua vành đai vẫn thạch.”

“Phiền phức, tinh lộ ta mở, trực tiếp tới địa điểm kế tiếp.” Nghe Âu Dương Ngạo trả lời, Cảnh nói, y tới đây không phải vì mở ra tinh lộ, mà là vì nghiên cứu,

không tất yếu lãng phí thời gian ở chuyện đơn giản như vậy.

“Thánh Công Tước điện hạ, xin cho phép chúng tôi lưu lại mấy phi thuyền.” Edian. Hogar nghe Cảnh nói, vội mở lời, vành đai vẫn thạch là một chỗ rất có tất yếu nghiên cứu, có thể mai phục, thiết lập căn cứ bí ẩn vân vân, hơn nữa mở ra tinh lộ ở đây, không ai lưu thủ, quốc gia khác rất khả năng sẽ nhân cơ hội lẻn vào.

“Tùy cô.” Đối với mặt khác, Cảnh không hề quan tâm.

“Dạ, tôi sẽ an bài.” Nghe Cảnh đáp ứng, Edian. Hogar thở phào nhẹ nhõm, khi cô nói những lời này, thật rất lo lắng chủ trương của cô sẽ khiến bọn họ phản cảm, may là, bọn họ không thèm để ý, cũng phải lực lượng cường đại như vậy, căn bản không cần cẩn thận tính toán như bọn họ.

“Lui ra đi.” Mộc Linh Hạo lại hạ lệnh đuổi khách.

Nghe Mộc Linh Hạo nói, Âu Dương Ngạo và Edian. Hogar xoay người rời đi, an bài công tác.

“Edgar, chờ bọn họ an bài xong, trực tiếp tới mục đích kế tiếp.” Mộc Linh Hạo đuổi nhân khẩu dư thừa, hẳn là vậy, Mastermind ra ngoài.

“Dạ, Mộc Linh Hạo đại nhân.” Edgar biến mất hình ảnh của mình trong xuân viên.

Chỉ chốc lát sau, xuân viên khôi phục yên lặng ban đầu, gió nhẹ hiu hiu, cánh hoa bay lượn, hai người ở đình lẳng lặng đánh cờ, giữa xuân viên, chỉ nghe tiếng giòn vang quân cờ rơi trên mặt bàn cờ.

“Ta thắng.” Tiếp qua một hồi, xuân viên rốt cục xuất hiện thanh âm.

“Cảnh Nhi rất lợi hại, ta không từng thắng được.” Mộc Linh Hạo khen, bất luận hắn dùng mưu kế gì, với Cảnh Nhi đều vô dụng, kỳ của Cảnh Nhi rất chính xác.

“Cha tiến bộ cũng rất nhanh.” Cảnh nói, người của Vô Xá biết chơi cờ, đây là cách dùng não rất tốt, thời gian y chơi cờ tuyệt đối nhiều hơn Mộc Linh Hạo, hơn nữa ba người khác của Vô Xá cũng không phải tay mơ, muốn thắng không có kỳ lực là không thể nào. Trong quá trình chơi cờ với y, Mộc Linh Hạo tiến bộ, trước đây y có thể thủ thắng trong thời gian ngắn, giờ là ngày càng dài.

“Vậy, Cảnh Nhi có thể thưởng ta sao?” Mộc Linh Hạo đứng dậy, tới cạnh Cảnh, bắt lấy một lũ tóc, cúi người, rơi một nụ hôn lên đó.

“Không.” Thấy hành động của Mộc Linh Hạo, Cảnh chỉ biết hắn tính toán gì. Mấy ngày này, Mộc Linh Hạo luôn dùng đủ lý do, lấy cớ, kéo y lên giường, sau đó là làm, y từng cẩn thận kiểm tra, thực lực của Mộc Linh Hạo vẫn kém y tí, nhưng vì sao làm chuyện này là y mệt rã rời, hơn nữa y căn bản không thế nào động, động là Mộc Linh Hạo, mệt hẳn là Mộc Linh Hạo, vì sao tinh thần Mộc Linh Hạo tốt vậy, làm sao cũng không mệt, còn có

thể một lần lại một lần.

“Ta chỉ làm một lần.” Nghe đáp án của Cảnh, Mộc Linh Hạo không giận, nói thẳng ra yêu cầu.

Cảnh lắc đầu, lúc này nếu để Mộc Linh Hạo thực hiện được, hắn sẽ làm rất nhiều lần, nói thật, chuyện này y không ghét, cảm giác thoải mái, nhưng không khỏi quá nhiều, Mộc Linh Hạo không chán ư? “Cha không chán ư?” Cảnh hỏi.

“Sao sẽ chán chứ? Cảnh Nhi, ta yêu em, ta không lúc nào không muốn ôm em, kết hợp với em, hạnh phúc tốt đẹp như vậy ta vĩnh viễn không thấy chán, ta thậm chí muốn vĩnh viễn hòa làm một với em.” Lời ân ái người thường nghe đều nghĩ buồn nôn, Mộc Linh Hạo há mồm đã nói, không hề có cảm giác ngượng ngùng hay gì, biểu tình là ôn nhu thâm tình xưa nay vẫn có.

Mà đối tượng của nó không có bất kỳ phản ứng gì, chỉ là nhìn đối phương, để hắn thấy cự tuyệt đáy mắt.

“Cảnh Nhi, em vẫn không tin tình yêu của ta ư?” Mộc Linh Hạo thâm tình hóa thành đáng thương, như ngày đó bị Cảnh cự tuyệt vậy.

“Không.” Cảnh lập tức đáp lại, đè xuống hổ thẹn nổi lên trong lòng, mỗi khi y cự tuyệt Mộc Linh Hạo, hắn luôn dùng vẻ mặt này, sau đó để hắn thành công. Nói, y vì sao hổ thẹn? Không rõ.

“Vậy vì sao em không muốn làm với ta?” Mộc Linh Hạo tiếp tục hỏi.

“Quá nhiều.” Cảnh báo cho biết nguyên nhân.

“Không nhiều, người thường mỗi ngày đều làm.” Mộc Linh Hạo gạt Cảnh. Trải qua nhiều năm quan sát, Cảnh Nhi rất khuyết thiếu thường thức, cũng khó trách, từ nhỏ đã cố gắng sống sót, khi nào rảnh đi lý giải thường thức người thường. “Thật,” Mộc Linh Hạo lặp lại khẳng định, người thường mỗi ngày đều có người làm, Mộc Linh Hạo trộm đổi khái niệm, “Cảnh Nhi, có thể chứ?” Mộc Linh Hạo tiếp tục.

Về mặt thường thức, Mộc Linh Hạo xác thực rõ hơn y, vậy là thật. Từ lần trước y phạm sai lầm, y luôn tận lực thỏa mãn yêu cầu của Mộc Linh Hạo, thế nên Cảnh gật đầu.

Mộc Linh Hạo tiến lên ôm Cảnh về phòng. Lúc này lại thành công, Mộc Linh Hạo cười thầm. Da mặt dày, giả đáng thương, uy phong quét rác, thì tính sao, chỉ cần có được giai nhân trong lòng, thủ đoạn gì hắn cũng dùng. So với mấy tên kia, hắn hạnh phúc rất nhiều.

Mang theo nụ cười ôn nhu, siết chặt người vào lòng, Cảnh Nhi, ta vô cùng may mắn mình yêu là em, còn có, Cảnh Nhi, hãy sớm yêu ta đi.

=================

100 102

Thâm Uyên Chi Liêm