Thiên toán (Cổ Kính) – CHƯƠNG 6 QUYỂN 3: HÀ PHƯƠNG NGÂM KHIẾU THẢ TỪ HÀNH

       

CHƯƠNG 6 QUYỂN 3: HÀ PHƯƠNG NGÂM KHIẾU THẢ TỪ HÀNH

[Vừa ngâm nga vừa cất bước]

Thanh danh của núi Võ Đang vào thời Tống cực kỳ cường thịnh, tới thời nhà Thanh thì lại bắt đầu xuống dốc, hiện tại tuy lịch sử còn chưa tới thời kỳ phồn thịnh nhất, thế nhưng địa vị của phái Võ Đang trong chốn võ lâm là không thể nghi ngờ.

Năm người Trầm Dung Dương đi đến khách đình dưới chân núi, liền thấy đã có đạo nhân đứng chờ sẵn, hướng dẫn khách lên núi, có lẽ bởi vì đại lễ mừng tân chưởng môn kế nhiệm sắp tới, nên mới có kiểu đón tiếp như thế này.

Khách đình: đình dùng để đón khách.

Đạo nhân kia ước chừng trên dưới ba mươi tuổi, để râu ngắn, nhìn rất hoạt bát lanh lợi, thấy năm người đến gần liền chủ động chắp tay nói: “Xin hỏi vị này chính là Như Ý lâu lâu chủ?”

“Chính là Trầm mỗ.” Trầm Dung Dương gật đầu mỉm cười, cho dù y không cần tự giới thiệu, trong chốn võ lâm cũng không có bao nhiêu người ngồi luân ỷ, kẻ khác cho dù liếc mắt cũng có thể nhận ra y.

Đạo nhân kia nói: “Thật không khéo, các vị đã tới chậm một chút, đại lễ tiếp nhận chức vụ chưởng môn vừa mới bắt đầu, tân chưởng môn bảo ta ở dưới chân núi chờ các vị, xin mời theo bần đạo.”

Võ Đang cũng không phải là ngọn núi cao nhất trong thiên hạ, nhưng cũng không phải thấp nhất, trải qua nhiều năm hoạt động, từ chân núi đến các đại điện tu hành ở phía trên, cũng có một vài đường tắt có thể đi, bên cạnh đó cũng có một số đường cụt, nếu như không có người hướng dẫn, chỉ bằng vào chính mình mà muốn lên núi, chỉ sợ sẽ tốn rất nhiều thời gian, đây cũng là kế hoãn binh để phòng ngừa bất trắc.

Lúc này, đại lễ tiếp nhận chức vụ chưởng môn đã bắt đầu tiến hành, phía trong ba hàng, phía ngoài ba hàng đều ngồi đầy những người trong chốn lâm được mời đến dự lễ, trong đó còn có tiểu cô nương Chung Anh Lạc của phái Nga Mi và Mộc Ngư hòa thượng. Chung Anh Lạc lần trước trải qua chuyện trưởng bối đột tử, hiển nhiên đã trưởng thành không ít, hiện tại nàng ngồi ở chỗ kia, cũng mang theo vài phần bình ổn, chững chạc. Năm người Trầm Dung Dương tìm một vị trí ở vòng ngoài ngồi xuống, không có bao nhiêu người chú ý đến họ, nhưng cũng có vài người mang theo hiếu kỳ hoặc xem thường khi thấy Trầm Dung Dương ngồi trên luân ỷ, chỉ có Mộc Ngư hòa thượng đang ngồi ở rất xa phát hiện ra, mỉm cười chấp tay chào hỏi.

Vu Tố Thu vốn là tục gia đệ tử của phái Võ Đang, tuy rất được chưởng môn ưu ái, thái độ làm người cũng vô cùng trầm ổn, nhưng hắn không có xuất gia, mà quy định của phái Võ Đang, mỗi một đời chưởng môn, nếu muốn kế thừa chức vị, phải là người xuất gia tu đạo. Quy định này đã tồn tại rất lâu, nếu ngươi là người phàm tục, sẽ có rất nhiều chuyện phiền lòng, sẽ không có khả năng chuyên tâm nghiên cứu võ học. Còn Lục Đình Tiêu lại là người có thể xem nhẹ tất cả lễ giáo, bất cứ lúc nào cũng có thể dứt bỏ chuyện phàm tục, còn có một đám thuộc hạ phí sức bán mạng vì hắn, thiên hạ dù sao cũng chỉ có một người như vậy.

Tục gia đệ tử: đệ tử chưa xuất gia.

Bởi vậy, lúc Vu Tố Thu tiếp nhận chức vụ chưởng môn, hiển nhiên phải tiếp thu điều chưởng môn đời trước răn dạy, trước mặt mọi người lập lời thề, tiếp nhận cây phất trần tiêu biểu cho chức vị chưởng môn, còn làm một việc mà những người đi trước đã từng làm, chính là nghi thức nhập đạo, từ tục gia đệ tử trở thành một người xuất gia.

Lúc Trầm Dung Dương ngồi xuống, Vu Tố Thu đã mặc áo bào đạo sĩ vào người, quỳ gối trên đệm nghe lão chưởng môn dạy bảo. Cảnh tượng nghiêm túc và trang trọng, người xem lễ cũng không dám lớn tiếng xôn xao, xung quanh không ngừng vang lên tiếng tràng hạt khua đập vào nhau, khiến những người đứng xem đều cảm thấy siêu phàm thoát tục, cảm giác như được thoát xác trở thành tiên.

“Tố Thu.” Vào thời Tống, nghi thức nhập đạo cũng không quá chặt chẽ, chỉ cần cử hành nghi lễ, cởi áo phàm tục, thay áo bào đạo sĩ, tiếp nhận lời răn dạy thì đã xem như là người xuất gia, không giống như Phật giáo phải đặt lại tên, cho nên lão chưởng môn chỉ gọi tên vốn có của hắn: “Ngươi đã tiếp nhận phất trần, sau này chính là chưởng môn đời thứ sáu của phái Võ Đang chúng ta.”

Thanh âm của lão chưởng môn không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng truyền tới tai của mỗi người ở đây.

“Dạ, đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ lời giáo huấn, trừng ác trừ gian, đem phái Võ Đang chúng ta phát dương quang đại.”

Phát dương quang đại: phát triển rộng lớn.

Phất trần này chính là vật năm đó được ông tổ của phái Võ Đang sử dụng, truyền tới tay Vu Tố Thu đã là lần thứ sáu, tuy vẫn được giữ gìn rất tốt, nhưng cũng chỉ mang ý nghĩa tượng trưng nhiều hơn là thực dụng.

Hai tay lão đạo sĩ cầm phất trần, vẻ mặt nghiêm nghị, đang muốn giao vào tay Vu Tố Thu, lại nghe thấy cách đó không xa truyền tới một tiếng quát lớn, y hệt như giọng nữ tử, mềm mại giòn giã mà rõ ràng.

“Chậm đã!”

Thanh âm vừa phát ra, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về người vừa đến.

Nhưng tới không phải một người, mà là một đám người.

Hơn nữa bọn họ đều mặc váy trắng, phóng khoáng vô song, nhìn qua thì chỉ toàn là nữ tử mang lụa mỏng che mặt, thấy không rõ dung mạo.

Các nàng bước qua khỏi bậc thềm đá cuối cùng, cước bộ mềm mại tiến lên đại điện, số lượng người không nhiều, nhưng tiếng bước chân lại cực nhỏ, khó trách hầu như không bị ai phát giác.

“Các ngươi là ai, dám ở đây làm càn!” Một trưởng lão có thân phận không thấp của Võ Đang quát lớn.

“Chúng ta hiển nhiên là đến làm loạn rồi.” Nữ tử dẫn đầu cười nói, chính là thanh âm của người đã quát lên khi nãy. Giọng nói của nàng vô cùng tự nhiên, không hề có ý khiêu khích, nhưng thế lại càng khiến mọi người trong Võ Đang nổi trận lôi đình.

Võ Đang chưởng môn, lão đạo sĩ ngăn cản đám môn sinh đang muốn lên tiếng mắng chửi: “Chư vị muốn đến làm loạn, cũng phải có một nguyên do, phái Võ Đang tự hỏi chưa từng cùng ai kết thù kết oán, cô nương vì cái gì lại muốn làm thế?”

Nàng kia nói: “Cũng là chưởng môn hiểu tình đạt lý, phái Võ Đang hiển nhiên không có đắc tội chúng ta, thế nhưng vị Vu đại hiệp này thì có.”

Lời vừa nói ra, mọi người đều “ồ” lên.

Vu Tố Thu xưa nay trầm ổn cũng nhịn không được mà cau mày.

Trước mắt là một màn giương cung bạt kiếm, chỉ một chút sơ suất cũng có thể xảy ra huyết chiến, mọi người dự lễ trong lòng lo lắng, nhưng cũng không che giấu được hưng phấn cùng tâm lý muốn xem náo nhiệt.

“Ta chưa từng có liên hệ với các ngươi, tại sao hết lần này tới lần khác đều gây khó dễ cho ta, nếu có việc, cứ tới tìm một mình ta, tại sao còn muốn giết người của Võ Đang!” Vu Tố Thu thuận tay đoạt kiếm của đạo nhân bên cạnh, lớn tiếng giận dữ hỏi.

“Ngươi có còn nhớ Tạ Yên Nhiên trên cầu Phong Tuyết tám năm về trước hay không?”

Chỉ một câu nói lại khiến sắc mặt Vu Tố Thu đại biến.

Vẻ mặt thất lễ của hắn, hiển nhiên mọi người đều nhìn thấy, không chỉ có người xem lễ đang thì thào rỉ tai nhau, ngay cả người Võ Đang cũng cảm thấy khác thường.

“Nàng… Còn sống sao?”

“Dựa vào cái gì mà một tên bội bạc tình nghĩa lại có thể sống, còn người bị phản bội thì không thể?” Nữ tử cười lạnh một tiếng: “Hôm nay tiểu nữ đến đây không phải muốn trở thành kẻ thù của Võ Đang, chỉ muốn phơi bày chuyện xấu người này trước mặt hậu thế, để tất cả mọi người nhìn thấy, vị đại hiệp này đến tột cùng là loại người gì!”

Vu Tố Thu xám mặt, nhưng cái gì cũng không nói, chỉ cúi đầu ngơ ngẩn nhìn thanh kiếm trong tay.

Mọi người nhìn thấy phản ứng của hai bên, tự nhiên biết trong đó nhất định có nội tình, đang chờ nàng kia nói thẳng ra. Phái Võ Đang bên này vô cùng khó xử, nhưng vẫn phải nhịn xuống để nàng nói xong, Võ Đang tự xưng là danh môn chính phái, nữ tử này lại là vì thân phận của chủ nhân mà tìm tới tận cửa, nếu không cho nàng nói hết mà đã xuất thủ, chỉ sợ tất cả mọi người ở đây sẽ cho rằng Võ Đang nóng lòng muốn giết người bịt miệng.

Trầm Dung Dương cũng có chút hứng thú, nhưng không phải bởi vì chuyện của nữ tử, mà bởi vì y phát hiện ra một người.

Giữa đám nữ tử trang phục giống nhau, nhưng lại có một người nhìn đặc biệt cao lớn, không hề giống với những nữ tử còn lại, cũng không cùng các nàng đối mặt với người Võ Đang, mà đang ra sức nháy mắt với y.

Trầm Dung Dương thầm than trong lòng, nếu như có thể, y thực sự rất muốn giả vờ không nhận ra hắn, miễn cho bị cái tên này làm mất hết mặt mũi.

Rõ rành rành là kẻ đã đào hôn bỏ trốn – Mạc Vấn Thùy, hiện tại lại gặp ở chỗ này, còn đứng trong đám nữ tử lai lịch bất minh kia, buồn cười nhất là, hắn cư nhiên còn học người khác phẫn nữ trang, bịt kín mặt.

Kỳ thực chuyện nàng nói cũng không mới không cũ.

Tám năm trước, Vu Tố Thu còn trẻ khí thịnh, phụng lệnh sư phụ xuất môn, lúc đi ngang qua cầu Phong Tuyết ở Tô Châu, trời bỗng nhiên đổ xuống một cơn mưa, xung quanh đó cũng không có nơi nào để đứng núp, tuy rằng y phục bị xối ướt có thể dùng nội lực hong khô, thế nhưng cái loại cảm giác này tuyệt đối không hề dễ chịu. Đang buồn bực thì có vài chiếc mã xa chạy ngang qua, bảo là tiểu thư con nhà thế gia vọng tộc muốn đến trấn trên thăm người thân. Tạ tiểu thư nghe nói có người không mang theo ô, liền đem ô của chính mình cho hắn mượn. Vu Tố Thu hướng nàng cảm ơn, Tạ tiểu thư cũng xuống xe đáp lễ, một lễ này liền sinh ra một đoạn nghiệt duyên về sau. Lúc đó, tuy phụ nữ cũng thường coi trọng phẩm hạnh, nhưng đầu thời Tống, những lễ nghi cấm kỵ giữa nam nữ cũng không có quá nghiêm ngặt như bây giờ, chịu ơn nói lời cảm tạ cũng là chuyện thường tình.

Nói đến cũng khéo, ngay lúc Vu Tố Thu hoàn thành xong chuyện được giao, đang chuẩn bị rời khỏi Tô Châu thì lại gặp phải Tạ tiểu thư, nhưng lúc này lại đến phiên Tạ tiểu thư gặp nạn. Nàng đang trên đường thăm người thân trở về thì gặp thổ phỉ, nô bộc liều mạng ngăn chặn kẻ cướp để nàng chạy trốn, nàng vốn là một tiểu thư khuê cát, hiển nhiên không có khả năng chạy nhanh, mắt thấy sắp bị kẻ cướp đuổi kịp thì vừa vặn đụng phải Vu Tố Thu.

Sau đó, anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy thân báo đáp, hai người ở trong một ngôi miếu đổ nát ước định chung thân. Vu Tố Thu giúp nàng sắp xếp ổn thỏa, sau đó trở về bẩm báo sư môn, hẹn trong một tháng nhất định sẽ trở lại cưới nàng làm vợ. Thế nhưng sau khi Vu Tố Thu về đến Võ Đang, sư phụ của hắn lại nói với hắn một chuyện, lão có ý định đem chức vị chưởng môn truyền cho hắn, nhưng kinh nghiệm của hắn vẫn còn chưa đủ, hắn cũng không phải là người xuất gia, cho nên phải cân nhắc thật kỹ, muốn hắn tự mình quyết định.

Nếu nói cưới vợ cùng chức vị chưởng môn cái nào nặng cái nào nhẹ, đối với người thường có lẽ sẽ chọn cái trước, nhưng đối với người trong giang hồ, hiển nhiên không thể lấy lẽ thường để áp đặt. Vu Tố Thu từ nhỏ đã thông minh hơn người, sư môn rất xem trọng hắn, đặt kỳ vọng rất cao ở hắn, từ khi hắn xuất môn tới nay, ngoại trừ lần ngoài ý muốn ở Lâm gia trang, thì chưa từng thất thủ qua, danh tiếng của Vô Song kiếm Vu đại hiệp trên giang hồ, nếu vì một người nữ tử mà bỏ qua toàn bộ hai mươi năm nỗ lực của chính mình, rốt cuộc là có đáng không?

Cuối cùng sau một năm quyết định, hắn phái người đi Tô Châu, đến cái địa phương mà hai người đã từng ước hẹn, thu xếp ổn thỏa vị Tạ tiểu thư kia, chính mình cũng không định lộ diện nữa. Ai ngờ, người hắn phái đi quay trở về nói với hắn, không gặp được Tạ tiểu thư, nàng hai tháng trước đã qua đời. Hắn vừa hổ thẹn lo lắng lại vừa có một chút kinh hỉ ngoài ý muốn, thời gian dần dần trôi qua, loại cảm giác này cũng chầm chậm phai nhạt. Lúc hắn cho rằng cả đời sẽ không bao giờ nghe thấy cái tên này nữa, lúc hắn chuẩn bị bước lên vị trí chưởng môn của phái Võ Đang, lại đột nhiên có người đến chất vấn hắn, hỏi hắn có nhớ Tạ Yên Nhiên ở cầu Phong Tuyết tám năm về trước không?

Lẽ nào trên đời này thật sự có nhân quả tuần hoàn?

“Tố Thu, ngươi nói xem, lời vị cô nương này có phải là sự thật hay không?” Sư phụ từ nhỏ nhìn hắn lớn lên, cũng chính là Võ Đang chưởng môn, vẻ mặt lão lúc này vừa chờ mong lại vừa ẩn đau xót.

Hắn không có trả lời, chỉ ngơ ngẩn nhìn thanh kiếm trong tay.

“Nhìn mặt của hắn liền biết là thật hay giả, cần gì phải hỏi lại.” Nàng kia cười nhạt, chậm rãi nói: “Ngày đó Tạ tiểu thư có thai, chờ mãi cũng không thấy người, chưa cưới mà đã có thai, lại không dám quay về báo cho phụ mẫu biết, mỗi ngày đều chờ đợi trong lo lắng. Rốt cuộc có một lần, ở trên đường gặp phải người trong nhà, bị đối phương đuổi theo, nàng nóng lòng bỏ trốn lại vấp phải bậc thềm đá ngã nhào xuống đất, hài tử kia… lúc đó liền không còn, ngay cả nàng cũng bị thương nặng, bệnh đến không dậy nổi.”

“Nàng còn sống không?” Thanh âm có chút run rẩy, ngẩng đầu nhìn nàng kia, chỉ cảm thấy khuôn mặt trước mắt có chút quen thuộc, thế nhưng hai người cách nhau khá xa, lại có hơn tám năm không gặp, hắn không dám tùy tiện nhận người.

Nếu như điều nàng nói chính là sự thật, vậy chỉ có thể dùng hai từ nghiệp chướng để hình dung.

“Nàng mạng lớn, có người đến cứu, người nọ mất một tháng mới có thể kéo nàng từ quỷ môn quan trở lại.” Nữ tử ngừng cười, thanh âm cũng bình tĩnh trở lại: “Thế nhưng người đó nói với nàng, cả đời này sẽ không thể có hài tử nữa.”

Xung quanh yên tĩnh đến lợi hại, mọi người nghe nữ tử kể lại chuyện cũ, thỉnh thoảng cũng liếc nhìn Vu Tố Thu, nếu như điều nàng nói là thật, như vậy Vu Tố Thu bỗng chốc từ tân Võ Đang chưởng môn trở thành một tiểu nhân bị người đời phỉ nhổ.

Phái Võ Đang lúc này khó xử cực kỳ, lại không thể tức giận, rơi vào tình thế vô cùng bị động, chòm râu bạc của lão chưởng môn khẽ run lên, khiến người ta cảm thấy người thứ nhất sắp giận đến bất tỉnh rất có khả năng là lão.

“Yên Nhiên, ngươi là Yên Nhiên phải không?” Vu Tố Thu nhìn nàng, vẻ mặt đột nhiên dịu xuống, nhưng vẫn còn vô cùng tái nhợt.

“Tạ Yên Nhiên đã chết, tám năm trước đã chết, Vu đại hiệp nhận sai người rồi.” Nàng thản nhiên nói, chuyển hướng sang Võ Đang chưởng môn: “Hôm nay chúng ta đến đây, chỉ muốn vì nữ tử đã chết oan ức đòi lại công bằng, chẳng lẽ danh tiếng của phái Võ Đang muốn bị hủy trong tay kẻ bội tình bạc nghĩa này?”

“Ngươi đừng nên khinh người quá đáng…” Một đệ tử trẻ tuổi của Võ Đang cầm kiếm muốn lao ra.

“Dừng tay!” Lão chưởng môn quát ngăn cản hắn, quay đầu nhìn Vu Tố Thu: “Tố Thu, ngươi nói, ta phải nghe chính miệng ngươi nói, lời của nàng có phải là sự thật hay không?”

Mạc Vấn Thùy mặc y phục nữ, hóa trang cũng vô cùng tinh xảo, đeo một bộ tóc giả, khoác vào một bộ quần áo là có thể vàng thau lẫn lộn, nếu không đã sớm bị người ta phát hiện rồi đi.

Rất nhiều người không biết hắn có tài dịch dung, thế nhưng Trầm Dung Dương biết rất rõ, lúc này cái người đang không ngừng liếc mắt với y tuy khuôn mặt cùng trang phục đều không thể xoi mói, tuy vóc dáng cùng các nàng khác không có gì sai biệt lắm, thế nhưng thắt lưng là không có khả năng thay đổi. Trầm Dung Dương quen biết hắn đã lâu, thấy hắn chớp mắt với mình, lại chú ý tới thắt lưng của hắn, so với các nữ tử khác thì thô to hơn một vòng, ngay lập tức biết hắn là ai.

Thế nhưng lúc Mạc Vấn Thùy không nháy mắt, từ mắt xuống mũi, từ mũi xuống ngực, đều cực kỳ tương tự các nữ tử còn lại, vô cùng quy củ.

Trầm Dung Dương không biết vì sao hắn phải dịch dung, cũng không biết lai lịch của đám nữ tử kia, lúc này y chỉ có thể im lặng quan sát.

Về phần Lục Đình Tiêu, với tính cách của hắn, chỉ tựa như đang đến xem một vở kịch buồn chán, đối với Mạc Vấn Thùy, hắn đương nhiên không thể nhận ra, cho dù có nhận ra, Lục Đình Tiêu cũng không có hứng thú muốn biết tại sao Mạc Vấn Thùy phải làm như vậy.

Một bước sai, ngàn bước sai.

Vu Tố Thu nhắm mắt, cảm thấy nhân sinh vô thường cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Một nhân vật vốn được người người yêu thích và ngưỡng mộ, trong chớp mắt liền biến thành tội đồ của sư môn, lại còn là tiểu nhân lừa gạt nữ tử con nhà lành, nhìn ánh mắt của những người xung quanh, cho dù bọn họ không nói gì, hắn cũng biết, những ánh mắt đó không có gì ngoài khinh thường hoặc hả hê khi người khác gặp nạn.

Hắn nhìn về phía sư phụ, đây là người từ nhỏ đã vô cùng coi trọng hắn, nghiêm khắc nhưng lại rất thương yêu hắn, chậm rãi chua chát nói: “Lời của nàng, đều là sự thực.”

“Ngươi, ngươi!” Một cái tát giáng xuống mặt hắn, hồng ngân lập tức hiện lên. Cho dù Võ Đang chưởng môn có thái độ đúng mực thế nào đi nữa, cũng không chịu nổi đả kích như vậy, lão khó có thể tin tưởng, đệ tử đắc ý nhất trong cuộc đời của lão, cư nhiên là người như vậy.

Mọi con mắt lúc này đều đổ dồn về phía Võ Đang chưởng môn, muốn nhìn xem lão định xử trí biến cố này như thế nào.

Lão chưởng môn thoáng một cái tựa như già đi hơn mười năm, râu tóc vốn bạc trắng lại càng tăng thêm vẻ tiên phong đạo cốt, lúc này ngay cả đứng cũng sắp không vững, đệ tử bên cạnh vội vã đỡ lấy lão lại bị lão phất tay ngăn cản.

“Sư môn bất hạnh, nuôi dưỡng ra một nghịch đồ như vậy…”

Là nghịch đồ sao… Sư phụ không tha thứ, sư môn không tha thứ, hậu thế lại càng không thể tha thứ.

Tâm Vu Tố Thu dần dần trở nên lạnh lẽo, “phịch” một tiếng quỳ gối xuống trước mặt Võ Đang chưởng môn.

“Sư phụ, là Tố Thu bất hiếu, làm ra loại chuyện này, khiến lão nhân gia người không còn mặt mũi nào nhìn kẻ khác, cũng làm mất hết thể diện cả sư môn.” Hắn mặt vô biểu tình, trong mắt lại toát ra bi thương cùng tuyệt vọng, lại xoay người về phía nàng kia.

“Yên Nhiên, cả đời này, là ta có lỗi với ngươi, chỉ mong kiếp sau có cơ hội trả lại.”

Dứt lời, kiếm liền chém ngang qua cổ.

“Tố Thu!”

“Sư huynh!”

“!!!”

Hiện trường vô cùng hỗn loạn, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, đã thấy bàn tay cầm kiếm của hắn cách cổ càng ngày càng gần, một người tập võ đã quyết tâm muốn chết, cho dù là ai cũng không kịp ngăn cản.

Võ Đang chưởng môn nhào tới trước, sau khi kiểm tra vết thương xong liền suy sụp buông tay, thở dài một tiếng.

Nàng kia cũng không ngờ hắn lại tự sát, giật mình sửng sốt một hồi, đến khi được nữ tử bên cạnh nhắc nhở, mới im lặng xoay người rời đi, lúc này chẳng ai còn tâm trạng ngăn cản bọn họ.

Mạc Vấn Thùy cũng đi theo đám nữ tử, trước khi đi còn quay đầu lại nháy mắt với Trầm Dung Dương.

Lúc này Thị Cầm Thị Kiếm cũng đã chú ý tới hắn.

“Công tử, nàng kia là ai, chẳng lẽ là người quen cũ của công tử?” Kỳ thực Thị Cầm muốn nói chính là tình nhân cũ, nhưng lời vừa ra đến miệng liền kinh ngạc nuốt trở lại, không dám nói ra.

Trầm Dung Dương nhìn trời.

Lần này Võ Đang xảy ra biến cố, tất nhiên cần phải đóng cửa để chỉnh lý lại, hiện tại chỉ có thể từ chối tiếp khách, mọi người đều tỏ ý thông cảm rời đi, nhưng nhóm người Trầm Dung Dương cũng chưa đi hẳn, ở dưới chân núi tìm một khách *** để nghỉ ngơi.

“Ta có linh cảm tối nay sẽ có chuyện phát sinh.” Trầm Dung Dương thở dài, chỉ cần đụng tới Mạc Vấn Thùy, thường là không phải chuyện gì tốt. “Đình Tiêu huynh hình như đang có nghi hoặc trong lòng?”

“Ta xác thực không hiểu rõ.” Lục Đình Tiêu chậm rãi nói, nhưng lại khiến Trầm Dung Dương cả kinh. Có thể nghe từ trong miệng hắn nói ra ba chữ “không hiểu rõ”, thật là đáng giá.

“Hắn đã muốn ngôi vị Võ Đang chưởng môn như vậy, vậy cần gì phải tùy tiện hứa hẹn, bất quá cũng chỉ là một nữ nhân.”

Ý tứ của hắn là, nữ nhân trên đời này đều giống y như nhau, nếu ngươi thích mỹ nữ, vậy tìm một người ít phiền phức là được, thậm chí lén vào thanh lâu cũng chả có ai phát hiện, hà tất phải tự tìm phiền phức, rước lấy một Tạ Yên Nhiên để đánh mất cả sinh mệnh của chính mình.

Những lời này của Lục Đình Tiêu, không phải chứng tỏ hắn không rõ sự việc, mà là không rõ vì cớ gì Vu Tố Thu lại không kiểm soát được tình cảm của bản thân. Theo hắn, một người tập võ thậm chí một người tu đạo, nhất định phải khống chế được ham muốn của chính mình, chứ không phải theo đuổi nó, đây là yêu cầu cơ bản nhất.

“Hắn chẳng qua chỉ là nhất thời động tình, khó mà kiềm chế a.” Trầm Dung Dương ngẩn ra, không ngờ hắn lại đưa ra loại vấn đề này, suy nghĩ một hồi mới nói.

Vu Tố Thu và y từng có duyên gặp mặt mấy lần, thậm chí lần trước, còn được y cứu một mạng, chỉ tiếc vẫn không trốn khỏi một kiếp.

“Ngươi từng động tình?” Lục Đình Tiêu đột nhiên hỏi.

Câu hỏi này làm Trầm Dung Dương có chút ngoài ý muốn, theo lý thuyết mà nói, Lục Đình Tiêu cũng không phải người kỳ quái như thế, y mỉm cười, nâng chén uống một ngụm trà, nói: “Nước trà có chút thô ráp, nhưng cũng coi như tươi mát.”

Đây rõ ràng là lảng sang chuyện khác, y không muốn nói, cũng không muốn trả lời có lệ, Lục Đình Tiêu hiển nhiên hiểu được, nhìn y một cái, cũng không hỏi nữa.

Hai người đều là nhân vật kỳ tài ngút trời, phong hoa tuyệt đại, nếu xét tới võ công, tài trí, tiền của thậm chí cả địa vị, bọn họ đều rất nổi bật, nhưng hết lần này tới lần khác bên cạnh bọn họ ngay cả một người nữ nhân cũng không có. Nói ra chỉ sợ sẽ khiến người trong thiên hạ bị hù dọa đến rớt con mắt, cũng sẽ khiến các thiếu nữ có chút nhan sắc trong giang hồ không tiếc tất cả bám theo quấy nhiễu.

Phong hoa tuyệt đại: hào hoa phong nhã.

Bầu không khí yên lặng giữa hai người rất nhanh bị cắt đứt, bởi vì cửa phòng đột nhiên mở ra, còn có một người đang tiến vào.

“Mụ nội nó, sắp nghẹn chết ta rồi!”

Người nọ mặc váy trắng tao nhã, nhưng lại giậm chân bình bịch mà đi vào, đặt mông xuống ghế, tư thế ngồi cùng dung mạo hoàn toàn tương phản.

Lục Đình Tiêu cảm thấy rất thú vị.

Trầm Dung Dương cười khổ, phiền phức tới rồi.

Mạc Vấn Thùy sau khi ngồi xuống, liền bắt đầu kể lại những chuyện phiền phức mà hắn đã trải qua.

Quả nhiên giống như Trầm Dung Dương nói, nữ tử của Đường môn là không thể dễ dàng đắc tội. Mạc Vấn Thùy lúc trước khăng khăng từ chối đề nghị của Đường Bạch Ngọc, ngay lập tức liền được nàng đáp lễ. Nếu so võ công, bất luận ai trong Đường môn cũng không phải là đối thủ của hắn, nhưng nếu bàn về thủ đoạn nham hiểm độc ác, Mạc Vấn Thùy khó mà đề phòng hết được. Lúc ăn cơm có thể bị hạ độc, chén rượu trong khách *** cũng có thể có độc, giường chiếu cũng có thể bị tẩm độc, ngay cả cái ghế ngươi ngồi hay vật gì đó ngươi sờ qua, đều có thể dùng để ám sát, tránh được mùng một, không tránh được mùng mười lăm. Mạc Vấn Thùy trên đường trở về Thục, bị ám sát vô số lần, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại giống như bị ruồi nhặng bám theo, cực kỳ phiền phức.

Tình huống bất đắc dĩ, hắn đành nghĩ ra một kế sách, ngươi đã muốn hạ độc ta, ta phải tìm một loại độc càng nham hiểm hơn, thế là hắn liền đến Miêu Cương!

Miêu Cương nằm sát biên giới, xa xôi hẻo lánh, cũng rất ít khi giao thiệp với võ lâm, nhưng Miêu Cương có hai thứ mà không người nào trong giang hồ dám khinh thường, đó chính là độc và cổ. Độc của Đường môn và độc của Miêu Cương, rất khó nói cái nào cao minh hơn, thế nhưng cổ của Miêu Cương, cho dù là Đường môn cũng không thể so sánh.

Cổ: cổ độc, cổ trùng.

Mạc Vấn Thùy đến Miêu Cương, tất nhiên là muốn thoát khỏi tai mắt của Đường môn, nhưng không ngờ lại vướng vào một thứ phiền toái khác, khiến hắn không thể không chạy trốn khỏi Miêu Cương. Trên đường gặp phải những nữ tử này, hắn liền tính toán, cải trang thành một trong số những nữ tử đó để gia nhập vào nhóm. Bởi vì lúc trước đã quan sát nàng kia vài ngày, tỉ mỉ giả trang tất cả bộ dáng cùng động tác của nàng, mọi người hiển nhiên không có ai hoài nghi hắn, một đường yên ổn về tới Võ Đang.

Còn chuyện gì có thể khiến Mạc Vấn Thùy chạy trốn khỏi Miêu Cương thì hắn không nói, nhưng Trầm Dung Dương biết, bằng hữu này của y bình sinh không có gì tốt ngoài nợ tình lên tới hàng tá, đây cũng là nguyên nhân tới giờ hắn vẫn chưa thành thân, thực sự là vừa đau thương lại vừa may mắn.

“Những nử tữ này là ai?” Mạc Vấn Thùy vừa mới cầm chén trà lên định uống, Trầm Dung Dương liền liếc mắt nhìn hắn, ý bảo chén trà đó là của y uống còn thừa lại, dù thế Mạc Vấn Thùy vẫn ung dung nâng chén.

“Không biết, nhưng có vẻ rất thần bí, dọc đường đến đây, các nàng căn bản không hề nói chuyện với nhau, nhưng mà rất đoàn kết. Còn nữ tử hôm qua đại náo Võ Đang, hình như chính là thủ lĩnh.” Mạc Vấn Thùy vuốt ve cằm, cảm thấy rất hứng thú đối với đoàn người có lai lịch bất minh kia.

“Có lẽ là Hoán Hoa các.” Lục Đình Tiêu nói xong một câu liền im lặng, trên mặt vẫn là biểu tình nhàn nhạt như trước.

Hai người còn lại ngẩn ra, bọn họ nhất thời đều không nhớ tới môn phái này.

Hoán Hoa các, là một môn phái rất nhỏ trong võ lâm, nhỏ đến hầu như không ai biết đến, bởi vì chưởng môn đầu tiên của Hoán Hoa các vốn là một nữ tử đàng hoàng, lương thiện, nàng bởi vì bị nam tử phụ bạc đến tan nhà nát cửa, sau lại ngẫu nhiên gặp cơ hội, vì thế đã thành lập nên Hoán Hoa các. Đệ tử của môn phái chỉ có nữ tử, hơn nữa phần lớn đều là những nữ tử bị tai nạn đau khổ mà mất hết ý chí. Trăm năm trước, môn phái bởi vì sự lạ lùng này mà đột nhiên nổi tiếng, thế nhưng nó rất nhỏ bé và bí ẩn, nên dần dần cũng bị chôn vùi trong trí nhớ của mọi người, sau vài thế hệ, hầu như đã sớm bị quên lãng. Lúc này Lục Đình Tiêu đột nhiên nhắc tới, lại khiến bọn họ nhớ lại.

“Nữ tử bị Vu Tố Thu phụ bạc kia, có lẽ đã gặp phải Hoán Hoa các, được bọn họ ra tay giúp đỡ, hiện tại trở về báo thù.” Mạc Vấn Thùy nghiêng đầu, tay chống lên tai, ngồi ngả nghiêng trên ghế. “Nghe cũng có lý, nhưng dù sao ta vẫn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy.”

“Nếu ngươi tiếp tục đi mạo hiểm, ta sẽ không đến cứu ngươi.”

Trầm Dung Dương liếc mắt liền biết hắn đang nghĩ gì, đầu cũng không thèm ngẩng lên, nhẹ nhàng uống một ngụm trà, từ góc độ của Lục Đình Tiêu nhìn qua, vừa vặn có thể thấy được đường cong trắng nõn, ưu nhã nơi cần cổ.

Mạc Vấn Thùy cười ngượng ngùng: “Đừng vô tình như thế a.” Hắn dán sát lại, tay đặt trên vai y, toàn bộ thân thể gần như muốn phủ lên người đối phương, hắn thầm cảm thấy may mắn vì Thị Cầm Thị Kiếm không có ở đây, nếu không chỉ sợ đã sớm đem hắn kéo trở lại.

Một chung trà đột nhiên ném qua, mang theo sắc bén cùng ác liệt, Mạc Vấn Thùy bị hù dọa, vội vàng né tránh, nháy mắt vài cái, vẻ mặt vô tội: “Lục giáo chủ tức giận.”

“Tư thế không đứng đắn, không phải là chuyện người tập võ nên làm.” Lục Đình Tiêu quanh năm suốt tháng sắc mặt rất hiếm khi dao động, lúc này cũng như thế, ngữ khí bình tĩnh như nước khiến ngươi cảm thấy bị hắn đối xử như thế là do chính ngươi tự gieo gió gặt bão.

Khóe miệng Trầm Dung Dương ẩn chứa ý cười, nhìn một màn trước mắt, không hề có bất luận ý kiến gì.

Mạc Vấn Thùy tự thấy mất mặt, sờ sờ mũi: “Ta đi do thám nội tình của đám nữ tử kia, buổi tối trở về sẽ mang ngươi đến hoa lâu lớn nhất trên trấn uống rượu.”

Thân thể chợt lóe lên một cái, người đã đi mất.

Tay cầm chén trà của Trầm Dung Dương dừng một chút, cho dù thái độ của y có đúng mực cỡ nào đi chăng nữa, trên mặt cũng không khỏi hiện ra biểu tình bất đắc dĩ, kiếp trước không biết y đã tạo bao nhiêu nghiệt, mới gặp phải một người bằng hữu như thế.

“Ngươi dường như rất dung túng hắn.” Lục Đình Tiêu nói.

“Ta quen biết hắn trước ngươi, cũng là người duy nhất mà ta có thể xem như bằng hữu.” Trầm Dung Dương cười nói, nhấc chén lên cho Lục Đình Tiêu châm thêm trà. Trước đây, trong thế giới của y, chỉ có chính y. “Rất nhiều năm trước, ta cũng không biết trời cao đất rộng, từng bị phản bội qua, từng bị người ta vứt bỏ, nếu như ngươi nhìn thấy ta lúc đó, nói không chừng ngay cả liếc mắt nhìn một cái cũng không thèm.” Chuyện này, hiển nhiên là của rất nhiều năm về trước, lâu đến mức ngay cả hồi tưởng lại cũng có chút mơ hồ, còn nếu như không hồi tưởng, thì loại cảm nhận từng khắc sâu vào cốt tủy này, đã sớm bị chôn vùi theo thời gian rồi.

Phải có bao nhiêu nghị lực, mới có được Trầm Dung Dương như ngày hôm nay?

Lục Đình Tiêu im lặng nhìn y một cái, hồi lâu, một thanh âm nhỏ nhẹ đột nhiên vang lên trong căn phòng chật hẹp.

“Ta sẽ không phụ ngươi.”

Trầm Dung Dương nở nụ cười.

Lời hắn đã nói, y cũng không cần phải trả lời, nhưng nhất định sẽ khắc sâu vào tâm.

Tính tình của Mạc Vấn Thùy mặc dù cẩu thả nhưng ít nhất hắn chưa bao giờ thất hẹn, nếu hắn nói sẽ về thì nhất định sẽ quay lại.

Thế nhưng mãi cho đến ngày thứ hai, Mạc Vấn Thùy vẫn không hề xuất hiện.

Trầm Dung Dương bắt đầu nghĩ có chút gì đó không đúng.

Thị Cầm xung phong đi ra ngoài hỏi thăm, đám nữ tử kia đêm qua trọ lại tại khách *** trong trấn, muốn đuổi theo cũng không khó.

Thị Kiếm không yên tâm liền đi cùng hắn.

Có Bắc Minh giáo giáo chủ ở đây, bọn họ cũng không cần lo lắng cho an nguy của công tử, huống chi thân thủ của công tử thuộc hàng kiệt xuất trong giang hồ, nếu ai cho rằng bởi vì chân của y không thể đi mà coi thường y, thì chỉ có thể tự mình chuốc lấy khổ.

Thị Cầm Thị Kiếm cũng giống như Mạc Vấn Thùy một đi không về.

Trầm Dung Dương thở dài, muốn sử dụng khả năng của Như Ý lâu, nhưng đối phương có thể làm được đến bước này, ngay cả Mạc Vấn Thùy cũng thất tung, Như Ý lâu chưa hẳn sẽ làm được gì.

Bản thân y bị tàn tật, cho dù so võ công trong thiên hạ khó có địch thủ, nhưng thực sự không thích hợp đảm nhận nhiệm vụ truy tung.

Một người ngồi luân ỷ muốn đuổi theo dấu vết của kẻ khác, chẳng khác nào tìm một đóa hoa hồng giữa một mảnh rừng xanh.

Lục Đình Tiêu bảo muốn đi xem thử.

Thị Cầm Thị Kiếm dọc đường đều có lưu lại ký hiệu, muốn tìm bọn họ cũng không quá khó, cái khó là sau khi tìm được bọn họ rồi thì phải làm như thế nào, đã mất đi ba người, còn dưới tình huống chưa biết nội tình của đối phương, thế nên Trầm Dung Dương cũng không tán thành biện pháp này.

Nhưng không thể phủ định đây chính là biện pháp nhanh nhất, hữu hiệu nhất lúc này.

Vì vậy, Lục Đình Tiêu đi.

Trầm Dung Dương ngồi trong phòng, tự mình chơi cờ.

Một ván cờ này, chính là chơi từ sáng sớm đến khi chạng vạng.

Lục Đình Tiêu cũng không có trở về.

Đặt quân cờ đen cuối cùng xuống, toàn bộ lối thoát của quân trắng đều bị chặn kín, dưới đáy mắt Trầm Dung Dương chầm chậm nổi lên lãnh ý.

o0O0o

Tiểu trấn cũng không phải quá nhỏ, vốn nên được gọi là đại trấn, thế nhưng từ trước đến nay chưa từng thấy có người nào ngồi luân ỷ tự mình đi dạo trên đường phố, huống chi bộ dạng của người này cũng không khó xem, ngược lại còn vô cùng dễ nhìn, phong thái hoàn toàn bất đồng so với cư dân trong trấn hoặc các đạo trưởng trên núi, khiến vô số người xung quanh đều chăm chú nhìn y.

Trầm Dung Dương tìm người, nhưng lại không giống như đang tìm người. Y lúc này rất nhàn nhã, cứ nhìn quầy hàng này một chút, nhìn quầy hàng kia một chút, thỉnh thoảng còn mua vài thứ, bộ dạng hệt như đang đi dạo, bất quá những nơi mà y đi qua, dọc đường đều có ký hiệu mà Thị Cầm Thị Kiếm lưu lại.

Ra khỏi một con hẻm nhỏ, sau đó tiếp tục rẽ ở góc ngoặc, chỗ này ngược lại yên tĩnh hơn trước rất nhiều, vài cành lá xanh tốt rậm rạp từ phía trong vách tường của các hộ gia đình nhô đầu ra ngoài, đôi khi còn có thể thấy vài quả chanh vàng óng mọng nước, khung cảnh vô cùng thanh nhã.

Ký hiệu biến mất trước cổng của một căn nhà.

Ở trong trấn, căn nhà này cũng không tính là bề thế nhất, nhưng lại toát lên vẻ giàu có cùng sung túc, bất quá nó nằm trong một con hẻm nhỏ, không được bao nhiêu người chú ý, cửa lại bị khóa rất chặt, mặt trên còn dán nửa câu đối xuân đã cũ.

Y gõ cửa.

Chỉ chốc lát, có tiếng bước chân truyền đến, cửa kẽo kẹt một tiếng liền mở ra.

Mở cửa là một thiếu nữ tóc hai búi, nàng liếc mắt nhìn y một cái, không hề cảm thấy kinh ngạc.

“Chủ nhân đợi đã lâu, xin mời.”

Trầm Dung Dương theo thiếu nữ đi vào sân, sau khi băng qua chính sảnh liền gặp phải một hành lang dài, cuối hành lang là một cái đình nằm giữa hồ.

Từ góc độ bên ngoài nhìn vào, căn nhà cũng không phải quá oai vệ khí thế, ngược lại tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

Phía trong đình có hai người đang ngồi.

Trầm Dung Dương đi hết hành lang, liền thấy rõ được hai người kia.

Một người là bạch y nữ tử, dung mạo thanh nhã vô song, trên khuôn mặt là sự đan xen, kết hợp giữa khí chất của thiếu nữ và thiếu phụ, so với những nữ tử mà Trầm Dung Dương từng gặp qua trước đây thì còn muốn xinh đẹp hơn vài phần.

Người còn lại, là người mà y cực kỳ quen thuộc.

Lục Đình Tiêu.

“Vị phu nhân này xưng hô như thế nào?” Y nhàn nhạt cười, phảng phất như không hề nhận ra người bên cạnh nữ tử, chỉ một mực nhìn thẳng vào nàng.

“Hôm trước ở Vũ Đương không phải Trầm lâu chủ đã biết rồi sao, tiểu nữ họ Tạ, tên Yên Nhiên.”

Tạ Yên Nhiên hạ bút, một cánh hoa mẫu đơn dần dần hiện lên, nàng nhấc bút xong, bức tranh cũng vừa vặn hoàn thành.

Nàng thở phào, giương mắt nhìn người trước mặt, đôi mắt vô cùng trong vắt thanh nhã tựa như xuất trần thoát tục, thảo nào Vu Tố Thu năm đó lại ái mộ nàng như vậy.

Mặc dù muốn bắt bẻ Trầm Dung Dương vài câu, thế nhưng vừa nhìn thấy y, nàng cũng không khỏi thầm khen một tiếng, ngoại trừ bị tật ở chân, thì nam nhân này làm người khác cảm thấy trầm ổn tựa như mặt biển không gợn sóng.

Sở dĩ so sánh với biển, là bởi vì lúc biển bình lặng nhất, sẽ làm cho ngươi bị mê hoặc đến nỗi quên mất thời điểm nguy hiểm nhất của nó.

“Tạ phu nhân.” Y nhỏ giọng, thanh âm liền vỡ vụn trong không khí, tựa như đang nỉ non kêu gọi người trong lòng, khiến người ta cảm thấy thương tiếc đến không đành lòng kháng cự lại.

Đôi môi đỏ thắm khẽ nhếch: “Trầm lâu chủ quả nhiên danh bất hư truyền.”

Trầm Dung Dương vừa mở miệng, liền đem Thiên Ma Công nàng khổ công vận dụng phá hư mất.

Thiên Ma công cũng không phải tà thuật, trong trường hợp này, có lẽ nên gọi là thôi miên. Nhưng cũng không thể khinh thường trí tuệ của người xưa, vào một nghìn năm trước, uy lực của Thiên Ma công đều vượt xa thuật thôi miên. Thiên Ma công có thể thông qua sắc mặt, vị giác, thị giác, xúc giác, cùng nhiều khía cạnh cảm giác khác để mê hoặc tâm thần của người khác, vì thế nó có thể gây nhiễu loạn tâm trí, mục đích chính là dùng để khống chế lòng người, Thiên Ma Vũ của hậu thế sau này kỳ thực cũng có bắt nguồn từ Thiên Ma công. Ngày đó ở trong địa đạo, Trầm Dung Dương gặp phải tâm ma, chính là do quái vật Hạn Bạt gây nên, ma vật ngàn năm chỉ có thể khiến thần trí y hơi rối loạn, như vậy cho dù Thiên Ma công của Tạ Yên Nhiên có lợi hại cỡ nào, đối với y mà nói, cũng không hề hấn gì.

Thiên Ma Vũ: Thiên ma vũ khúc. (Cái chiêu này có trong game võ lâm nà)

Tạ Yên Nhiên hiển nhiên không biết, nàng khổ luyện Thiên Ma công nhiều năm như vậy, tự nhận đã không có đối thủ, nhưng người trước mắt này vừa xuất hiện đã đem tự tin của nàng thoáng cái đánh nát.

“Lục giáo chủ trúng Thiên Ma công?”

Từ lúc y xuất hiện đến bây giờ, vẻ mặt của Lục Đình Tiêu vẫn nhàn nhạt, tuy cùng lúc trước cũng không có gì khác biệt, nhưng chỉ cần cẩn thận quan sát một chút sẽ phát hiện được, loại thản nhiên này chính là lãnh đạm, tựa như hàn băng lạnh lẽo đến tận xương, mà không phải giống như trước thờ ơ lạnh nhạt với mọi việc, ánh mắt của hắn nhìn y, tựa như giữa hai người không hề có chút quen biết nào hoặc chưa từng phát sinh bất luận sự tình nào.

“Yên Nhiên không dám tự cao, chỉ có Thiên Ma công há có thể khiến Lục giáo chủ nghe lời.” Tạ Yên Nhiên lắc đầu, động tác vô cùng xinh đẹp, chỉ tiếc dùng sai đối tượng.

“Nga?” Trầm Dung Dương hơi nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng hiếu kỳ, nhưng không vội vàng cũng không nóng ruột, thật giống như đang nghe một người bằng hữu nói chuyện phiếm.

Hai người thật sự là bằng hữu?

Nàng có chút hoài nghi, nhưng vẫn tươi cười như cũ: “Nói cho Trầm lâu chủ biết cũng không sao, Lục giáo chủ còn trúng Vong Xuyên cổ.”

Vong Xuyên cổ – ý nghĩa cũng như tên gọi, vong ưu vong tình, quên hết tất cả những chuyện trước đây, tựa như vượt qua Vong Xuyên hoặc trải qua sinh tử, là một trong bảy loại cổ của Miêu Cương.

Trầm Dung Dương thở dài: “Cổ này tuy lợi hại, nhưng thế gian hiếm có, làm khó Tạ phu nhân vì muốn luyện thành thử cổ mà nguyện ý hy sinh tính mạng người khác.

“Trên đời này, chỉ có cần tiền, không gì là không thể mua được.” Tạ Yên Nhiên mỉm cười: “Trầm lâu chủ phú khả địch quốc, chắc hẳn so với ta càng rõ ràng hơn mới phải.”

Phú khả địch quốc: giàu có hơn cả quốc gia.

“Tiền hiển nhiên không thể không có, nhưng cũng đừng nên quá ỷ lại vào nó.” Trầm Dung Dương cười nói: “Hay bởi vì trong lòng đã từng chịu tổn thương, nên nghĩ mọi việc mọi vật đều có thể dễ dàng đem đi đổi chác.”

Sắc mặt Tạ Yên Nhiên khẽ biến đổi, sau đó lại nhàn nhạt cười: “Trầm lâu chủ cảm thấy còn có thứ gì mua không được, như vậy, người trước mắt này có đáng giá để ngươi đem Như Ý lâu đến đổi không?”

Ánh mắt Trầm Dương lướt qua người trước mắt, nhưng hắn đã không hề nhận ra được y.

Nghe bọn họ nói nhiều như vậy nhưng mặt hắn vẫn trầm như nước, ánh mắt không hề có một chút phập phồng, phảng phất như hàn băng lạnh lẽo ngày đông.

“Đáng giá.”

Trầm Dung Dương thản nhiên nói: “Tiền, là chết, người, là sống. Không có tiền, vẫn có thể tiếp tục kiếm, thế nhưng người đã chết, sẽ không thể sống lại. Phu nhân là người thông minh, nhạy bén, chắc hẳn so với ta phải rõ ràng hơn, hà tất lúc nào cũng chấp nhất chuyện cũ, không chịu tiếp tục tiến về phía trước?”

Tạ Yên Nhiên giận dữ, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, nàng hận nhất có người nhắc đến chuyện cũ của chính mình. Lúc ở trên núi Võ Đang, để không cho Vu Tố Thu lên làm Võ Đang chưởng môn, mới đứng ra vạch trần hắn, dùng tổn hại nhỏ nhất để đạt được lợi ích lớn nhất, nhưng không có nghĩa là nàng dễ dàng cho phép người khác nhắc tới.

“Trầm lâu chủ thực sự là người có tình có nghĩa, tiểu nữ ngược lại muốn biết, vì người bằng hữu này, ngươi có thể làm được đến mức nào.”

Không đợi Trầm Dung Dương kịp phản ứng, nàng đã đặt bàn tay thon dài trắng nõn lên mạch môn của Lục Đình Tiêu.

“Quỳ xuống.”

o0O0o

—————————–

Bộ này càng lúc càng hay, ta sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến độ. Dạo này đi học nên hơi bận một chút TT