Thiên toán (Cổ Kính) – CHƯƠNG 7 QUYỂN 3: HÀ PHƯƠNG NGÂM KHIẾU THẢ TỪ HÀNH

       

CHƯƠNG 7 QUYỂN 3: HÀ PHƯƠNG NGÂM KHIẾU THẢ TỪ HÀNH

Hai chân tàn tật thì quỳ xuống như thế nào?

Tạ Yên Nhiên bất quá chỉ muốn làm nhục y mà thôi.

Người trước mắt này, cho dù đang ngồi trên luân ỷ, thế nhưng hai từ “nhu nhược” tuyệt đối không hề phù hợp với y, nàng ngược lại muốn nhìn thử một chút, xem khi rơi vào tình cảnh khốn đốn thì y sẽ giải quyết như thế nào?

Trầm Dung Dương vẫn nhàn nhạt cười như cũ, khiến người ta cảm thấy dường như yêu cầu này của nàng chỉ là nhỏ nhặt không đáng kể.

Y không phải sau này mới tàn tật, mà là trời sinh đã không thể đi lại, đôi chân đối với y mà nói, không hề có cảm giác, đã không có cảm giác vậy làm thế nào để quỳ xuống.

Lấy tay đỡ lấy hai chân, đặt xuống mặt đất, lại đè tay vịn của ghế, chậm rãi cử động thân thể, nhẹ nhàng nghiêng người về phía trước, một tay đặt trên luân ỷ để cố định thân thể, một tay chạm đất, thăng bằng nửa người trên.

Tạ Yên Nhiên lấy làm kinh hãi.

Nàng khiếp sợ không phải bởi vì Trầm Dung Dương quỳ xuống một cách khó khăn, mà là một người tao nhã lỗi lạc như thế, cả người lúc nào cũng toát lên vẻ ngạo khí, trầm ổn, nhưng lại dám vì một người bằng hữu mà cúi đầu trước mặt kẻ khác.

Nàng chợt cảm thấy lạnh lẽo, y có thể đối xử với bằng hữu như vậy, nếu năm đó người nàng gặp phải là y, chắc hiện tại cũng không đến mức chịu kết quả bị phụ tình đau đớn như thế này.

Tạ Yên Nhiên lạnh lùng nhìn y, mà sắc mặt của Trầm Dung Dương từ đầu đến cuối chưa từng có chút thay đổi, vẫn bình tĩnh tự nhiên, thậm chí còn ẩn chứa ý cười, phảng phất như người bị ép quỳ xuống không phải là y, mà là Tạ Yên Nhiên.

“Không ngờ Trầm lâu chủ lại là người có tình có nghĩa như vậy.” Lại nhìn Lục Đình Tiêu, khuôn mặt hắn vẫn không có biểu tình. Dù mạch môn đang bị nàng áp chế, hắn cũng không có bất kỳ phản ứng nào, chắc hẳn Vong Xuyên cổ rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.

“Quá khen, không biết Tạ phu nhân còn muốn ta làm cái gì.” Trầm Dung Dương dường như không hề có cảm giác bị làm nhục, nếu như không tốn công sức mà có thể đạt được mục đích, cần gì phải quan tâm cái gọi là thể diện. Y đã trải qua hai kiếp, nên loại thủ đoạn này đối với y mà nói, thật sự đã quá quen thuộc. Chỉ là những lời này trăm triệu lần không thể nói ra, người giống như Tạ Yên Nhiên, chỉ cần bị kích động một chút cũng có thể gây hiệu quả ngược.

Tạ Yên Nhiên bình tĩnh nhìn y, hồi lâu mới quay đầu sang Lục Đình Tiêu ôn nhu nói: “Lục lang, ngươi giúp ta làm một chuyện có được hay không?”

Lục Đình Tiêu không hề cử động.

“Đem người trước mặt ngươi bắt sống lại, ta không muốn hắn chết, thế nhưng bị thương một chút cũng không sao.”

Nàng vừa nói xong, Lục Đình Tiêu liền có phản ứng, hắn chậm rãi gật đầu, nhìn về phía Trầm Dung Dương, mặt không biểu tình mà đánh giá y, sau đó liền đứng lên tiến đến gần y.

“Đình Tiêu huynh.” Trầm Dung Dương khẽ thở dài, nhưng đối phương không hề có một chút cảm giác.

Tạ Yên Nhiên cười nói: “Trầm lâu chủ không cần phí công, Vong Xuyên cổ trừ khi lấy mạng đổi mạng, nếu không tuyệt đối không thể phá giải, ngươi chi bằng đỡ phiền não một chút, muốn xuất thủ phản kháng hay là buông tay chịu trói đây.”

Nếu như y phản kháng, lấy thực lực của hai người mà nói, hiển nhiên là lưỡng bại câu thương, nếu vì tình bằng hữu mà buông tay chịu trói, thì lại thuận lợi cho Lục Đình Tiêu ra tay, vô luận thế nào, Tạ Yên Nhiên cũng đều có lợi, vì vậy nàng vẫn ung dung ngồi làm ngư ông đắc lợi.

Lưỡng bại câu thương: Đôi bên cùng bị thiệt hại.

Trầm Dung Dương nhưng lại xuất thủ.

Quân cờ ngọc lưu ly trong tay áo trượt tới lòng bàn tay, ngón cái cùng ngón trỏ bắt lấy, sau đó bắn về phía trước.

Nhưng không phải hướng về Lục Đình Tiêu mà là Tạ Yên Nhiên.

Ánh chớp vừa lóe.

Lục Đình Tiêu đột nhiên xoay người, tốc độ nhanh đến nỗi mắt thường cũng khó nhận ra, một chưởng đánh về người đang ở phía sau.

Hai người cùng xuất thủ, Tạ Yên Nhiên không kịp né tránh, liền trọng thương. Nàng bị chưởng phong đánh lui liên tiếp về sau mấy bước, mãi cho đến khi lưng chạm vào thành lan can thì mới dừng lại.

Cổ họng tanh ngọt, một ngụm tiên huyết phun ra rơi trên vạt áo bạch sắc xinh đẹp nho nhã, tựa như hồng mai trong tuyết.

Hầu như cùng một lúc, Trầm Dung Dương phất tay áo, một đạo ngân châm liền bắn ra, chế trụ huyệt đạo của nàng.

Không thể cử động.

Xung quanh cực kỳ yên tĩnh.

Ngoại trừ tiếng động vừa rồi, thì không có ai bởi vì nàng bị thương mà xuất hiện, ngay cả thiếu nữ tóc hai búi vừa dẫn đường ban nãy cũng không thấy.

Tạ Yên Nhiên thở dốc, mạnh mẽ kiềm chế huyết khí đang cuồn cuộn dưới lòng ngực, trừng mắt nhìn hai người trước mặt, cơ hồ không có cách nào tin tưởng.

“Ngươi không phải đã trúng Vong Xuyên cổ sao?”

Lục Đình Tiêu chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt đạm nhiên, duy nhất không giống chính là ánh mắt cứng ngắt lúc trước đã chuyển thành linh hoạt, không còn nửa phần bộ dạng bị áp chế.

Lục Đình Tiêu không để ý đến nàng. Trầm Dung Dương ngược lại mỉm cười, y vẫn còn đang nửa quỳ nửa ngồi trên mặt đất, nhưng không hề lộ vẻ chật vật. Lục Đình Tiêu tiến lại gần, đỡ y đứng dậy ngồi vào luân ỷ.

“Tạ phu nhân có lẽ đang cảm thấy rất không cam tâm?”

Tạ Yên Nhiên nghiến răng, oán hận nói: “Hiện tại ta là thịt cá, các ngươi là dao thớt, muốn giết liền giết.”

Trầm Dung Dương lắc đầu: “Thiếu niên ngày đó ở Xuân Hoan lâu, phủ Kỳ trấn, chính là do ngươi giết?”

Tạ Yên Nhiên sửng sốt, sau đó cười mỉa mai: “Đúng thế thì sao?”

“Chuyện Ly Hồn thuật ở Lâm gia trang, cũng là phu nhân gây ra?”

“Không sai.”

“Xem ra phu nhân cũng có chút liên hệ với Tấn vương, để cho ta đoán một chút. Tạ phu nhân nhiều lần thiết kế cạm bẫy ám sát mọi người, không phải chỉ là vì báo thù Vu Tố Thu. Còn Ngưng Quang kiếm, phần lớn tin đồn đều cho rằng nó được tuẫn táng cùng bảo khố của Phiên vương vào thời Hán, chìa khóa của Bắc Minh giáo, là vật then chốt dùng để mở tòa bảo khố trong truyền thuyết trên, ngươi không từ thủ đoạn tìm kiếm hai thứ này, chẳng lẽ muốn tạo phản hay sao?”

Tuẫn táng: chôn cùng.

Trầm Dung Dương nhếch môi cười, sắc mặt Tạ Yên Nhiên lúc này thật không dễ nhìn, nàng để mặc cho y nói, không hề trả lời.

“Trầm lâu chủ tài giỏi ngất trời, hà cớ gì phải làm khó một nữ tử?”

Đột nhiên có tiếng vỗ tay chầm chậm vang lên, một nam tử vận cẩm y đeo đai ngọc liền xuất hiện ở cuối hành lang.

Cẩm y nhân này, cũng chính là người lúc trước Trầm Dung Dương từng gặp ở ngôi miếu đổ nát sau núi của Lâm gia trang.

Cẩm y nhân từ cuối hành lang từng bước từng bước một tiến lại gần bọn họ, cước bộ thản nhiên tựa như đi dạo giữa sân vắng.

Trầm Dung Dương ngồi ngay ngắn trên luân ỷ, quan sát cẩm y nhân hồi lâu mới cười nói: “Hóa ra là các hạ, từ lúc cáo biệt ở Lâm gia đến giờ vẫn khỏe mạnh chứ?”

“Đa tạ Trầm lâu chủ quan tâm, lần này mời hai vị đến đây vốn chỉ muốn tán gẫu vài câu, nhưng không ngờ ả phụ nhân lắm chuyện lại tạo nên cục diện này, thứ lỗi.” Người nọ trong lúc giơ tay nhấc chân đều rất có khí phách, không hề làm người khác cảm thấy chán ghét, thế nhưng biểu tình trên mặt hắn vẫn có chút gượng gạo.

Sắc mặt Tạ Yên Nhiên tái nhợt, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, đôi mắt lộ vẻ không tình nguyện, nàng cắn môi nhưng không nói lời nào.

“Tạ phu nhân vì ngươi mà hao tâm bày mưu tính kế, không ngại vất vả dẫn hai người chúng ta đến đây, như vậy là có lỗi sao?” Trầm Dung Dương khẽ thở dài: “Trái lại, Khuynh trang chủ tại sao không lấy chân diện thật để đối mặt với chúng ta, thế này có chút mất thành ý.”

Cẩm y nhân hơi khựng người lại, hồi lâu sau mới nói: “Làm sao Trầm lâu chủ biết được?”

“Giang hồ đồn đãi, Vấn Kiếm sơn trang – trang chủ Khuynh Huyền, trọng nghĩa khinh tài, phong lưu phóng khoáng. Thế nhưng lần ở Lâm gia trang ngươi không hề đi cứu người, ngược lại còn xung phong nhận nhiệm vụ lưu lại cố thủ Lâm gia, điều này không phải rất kỳ hoặc hay sao?”

“Sau đó thì sao?”

Trầm Dung Dương mỉm cười: “Ta cùng Khuynh trang chủ trước đây gặp mặt chưa được bao nhiêu lần, vốn không thể suy luận được nhiều như vậy. Thế nhưng có một thứ đã giúp ta phán đoán. Trong sơn trang của Khuynh trang chủ, ngoại trừ hỉ trúc ra còn có rất nhiều loại trúc khác nhau, vừa khéo, trong ngôi nhà này khắp nơi cũng đều là trúc, ngay cả ống tay áo của các hạ cũng được thêu một cành trúc.”

Cẩm y nhân thở dài: “Nhìn mầm biết cây, không hổ danh là Như Ý lâu lâu chủ.”

Cẩm y nhân vươn tay lột bỏ nhân bì diện cụ trên mặt, lúc này nhìn lại, chính là người đã từng cùng Trầm Dung Dương chuyện trò vui vẻ trong Lâm gia trang, trên giang hồ vốn nổi danh phong lưu tuấn kiệt – Vấn Kiếm sơn trang, trang chủ Khuynh Huyền.

Nhân bì diện cụ: Mặt nạ.

“Ta vốn không định giấu diếm, mời hai vị đến đây cũng không phải có ý xấu, chỉ muốn cùng hai vị bàn chuyện đại sự.” Khuynh Huyền cười lớn: “Mạc đại hiệp cùng hai thị đồng của Trầm lâu chủ đều mạnh khỏe cả.”

Câu này không hề nghi ngờ chính là uy hiếp trắng trợn, Trầm Dung Dương không trả lời hắn, hỏi ngược lại: “Đại sự mà trang chủ vừa nói, là ám chỉ cái gì?”

Đối phương vì chuyện này mà dây dưa không dứt, Lục Đình Tiêu thì không biết, nhưng Trầm Dung Dương lúc này đã cảm thấy có chút phiền chán, chi bằng cứ nói thẳng ra để mọi người cùng hiểu rõ.

Khuynh Huyền đi vào trong đình, vén tay áo ngồi xuống. Cũng không thèm liếc Tạ Yên Nhiên một cái, chỉ chăm chăm nhìn về phía Lục Trầm hai người, hắn ngưng cười, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Không dối gạt hai vị, ta vốn họ Mạnh, tên Huyền Tình.”

Nghe thấy tên này, Trầm Dung Dương đột nhiên nhớ tới một người.

Mạnh Sưởng.

Người đời sau này ai ai cũng biết đến hắn, nhưng không phải bởi vì bản thân hắn mà phần lớn là vì sủng phi của hắn – Hoa Nhị phu nhân, nàng chính là nữ tử đã viết nên câu: “Mười bốn vạn người xuất ngũ, không có ai là nam nhi.”[1] Mạnh Sưởng chính là hoàng đế thứ hai của Hậu Thục, cũng là vị đế vương cuối cùng. Hắn dựa vào ngôi vị và quyền thế của mình, cuối đời xa hoa hoang *** vô độ, không lo triều chính, khiến Hậu Thục bị Triệu Khuông Dận dễ dàng đánh chiếm. Mạnh Sưởng có ba người nhi tử, Mạnh Huyền Triết, Mạnh Huyền Giác và Mạnh Huyền Bảo.

“Nhìn vẻ mặt của Trầm lâu chủ, chắc hẳn đã đoán được lai lịch của ta.” Khuynh Huyền mỉm cười, mang theo một chút ngạo nghễ: “Thục đế Mạnh Sưởng chính là phụ hoàng của ta.”

“Theo Trầm mỗ được biết, ba người nhi tử của Mạnh Sưởng, đều đang ở Khai Phong.”

“Ta không phải do cung phi sinh ra, nên thuở nhỏ được nuôi dưỡng ở ngoài kinh.” Khuynh Huyền chậm rãi cười nói: “Nếu Trầm lâu chủ không tin, tại hạ còn có rất nhiều chứng cứ.”

Tin hay không tin thì có gì khác biệt, vị Mạnh Huyền Tình này, ngay cả lịch sử cũng không hề ghi chép lại về hắn, có thể thấy chuyện mà hắn đang âm mưu trù tính, bất luận thế nào cũng không thể thành công. Đối Tống triều mà nói, chắc hẳn không có bao nhiêu phân lượng, nhỏ bé đến không đáng kể.

“Giang hồ và triều đình xưa nay chẳng liên hệ với nhau, suy tính của Khuynh trang chủ, chỉ sợ hai người chúng ta cũng đành bó tay.”

“Trầm lâu chủ hà tất phải vội vã từ chối, với năng lực của hai vị, cứ ở hoài một xó trong giang hồ không cảm thấy rất ủy khuất hay sao? Nắm quyền thiên hạ, say rượu kề gối mỹ nhân, chỉ cần là nam nhân sẽ không thể cự tuyệt loại mê hoặc này.” Khuynh Huyền cười lớn: “Nói tóm lại, ta cũng không yêu cầu hai vị phải khởi binh cùng ta, mặc dù ta cũng có của cải do hoàng thất Hậu Thục lưu lại, nhưng đối với đại sự này mà nói, bất quá chỉ như muối đổ biển, nếu hai vị có thể giúp ta một ít, sau khi đại sự thành, nhất định sẽ cùng chung hưởng giang sơn thiên hạ.”

Có rất nhiều người là hào kiệt một phương trong võ lâm, nhưng lúc nào cũng cảm thấy chưa đủ, bọn họ đều nghĩ rằng với năng lực của chính mình chắc hẳn phải đạt được nhiều hơn thế. Như vậy có tốt hay không? Cho dù ngươi sinh ra trong hoàng tộc, cũng phải lo lắng thiên thời địa lợi nhân hòa, hiện tại chiến sự vừa mới bình ổn, tất cả mọi người không ai lại muốn xảy ra chiến tranh nữa, đó cũng chính là lý do hoàng thất của Hậu Thục ở lại Khai Phong để làm chất tử. Hiện nay cũng không phải là thời điểm quần hùng xưng bá, mà là giai đoạn bắt đầu hội nhập các dân tộc, phía Bắc có Liêu quốc, đông bắc có Cao Ly, tương lai không lâu sau còn có một Tây Hạ nhiều lần xung đột với Tống triều. Cho dù không biết chuyện sau này, nhưng bất cứ nhà mưu sĩ nào cũng có thể phân tích được tình hình sắp tới. Chỉ là, con người một khi đã rơi vào ngõ cụt, sẽ không thể dễ dàng quay đầu trở lại.

Chất tử: con tin.

Nếu đối phương đã nói rõ ràng, Trầm Dung Dương cũng không muốn tiếp tục vòng vo: “Chúng ta đều là người giang hồ lỗ mãng, đối với hai chuyện binh chính một mực không hay biết, còn tài sản của Như Ý lâu, cũng không phải chỉ có một mình Trầm mỗ nắm giữ, bốn vị tổng quản trong lâu đều có thể chủ quản.

Binh chính: quân đội và chính trị.

Ý tứ chính là, cho dù ngươi có vây khốn ta, thì cũng không vây được hoạt động hàng ngày của Như Ý lâu. Trầm Dung Dương tuy đang ở nơi này, nhưng y đã thiết lập toàn bộ quy luật hoạt động tương đối hoàn thiện cho Như Ý lâu. Cho nên, dù lâu chủ có chết thì Như Ý lâu cũng tuyệt đối không loạn, người ngoài không thể thừa dịp mà gây bất lợi.

“Bắc Minh giáo không có hứng thú với triều đình.” Lục Đình Tiêu thản nhiên nói, từ nãy đến giờ, hắn tổng cộng chỉ nói một câu như thế, thời điểm còn lại đều là Trầm Dung Dương nói, thế nhưng hắn cũng không hề đưa ra ý kiến phản bác.

Đã nói đến như vậy, thế nhưng hai người đều không nguyện ý giúp đỡ, rõ ràng là đang cự tuyệt.

Khuynh Huyền không để bụng, cười sang sảng nói: “Đã như vậy, thỉnh hai vị trước tiên lưu lại đây, để Khuynh mỗ làm tròn nghĩa vụ của chủ nhà.”

“Trang chủ muốn cường lưu chúng ta?” Trầm Dung Dương yên lặng cười.

“Trên bốn nóc nhà đều có cung tiễn thủ, với Lục giáo chủ mà nói, có lẽ là lông tóc vô thương, thế nhưng Trầm lâu chủ ngươi, ta cũng không dám bảo đảm. Rất lâu rồi chưa từng gặp qua người nào có thể khiến ta bị thua thiệt như Trầm lâu chủ đây, ta cũng không hy vọng thấy ngươi bị bắn thành con nhím.”

“Trầm Dung Dương biến thành bộ dạng con nhím, ta cũng muốn nhìn thử một chút, bất quá hôm nay hình như không có cơ hội để xem rồi.”

Tiếng thở dài vừa vang lên, từ lan can trong đình liền xuất hiện vài người, bộ dáng cười đùa cợt nhã, động tác cực kỳ không khuôn phép.

“Mạc Vấn Thùy.” Khuynh Huyền nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi bật ra ba chữ.

“Tuy tên của ta nghe rất nghe tai, nhưng ngươi cũng đừng có đọc như thế a, người khác không biết còn tưởng rằng ngươi thích ta.” Mạc Vấn Thùy đã lâu không gặp đang ôm bụng cười, bộ dạng hoàn hảo không hề thương tổn xuất hiện trước mặt mọi người.

“Cung tiễn thủ đâu?!”

“Đều bị trúng gió trên nóc nhà hết rồi.” Mạc Vấn Thùy vỗ vỗ bụi còn bám trên y phục, nhảy xuống lan can: “Ngươi muốn tạo phản thì tự mình làm, còn kéo theo Trầm Dung Dương làm chi, chọc tới y, ngươi còn có thể an tâm tạo phản sao?”

“Trang chủ còn muốn ngăn cản chúng ta?”

Khuynh Huyền đột nhiên lui về sau vài bước, đến khi cách bọn họ một khoảng khá xa mới dừng lại: “Chuyện hôm nay, xem như là Khuynh mỗ tính sai, chư vị muốn đi thì cứ đi.”

Mạc Vấn Thùy bật cười: “Ngươi không định lưu lại cái gì sao?”

Khuynh Huyền hừ lạnh không nói, ống tay áo rung lên, thân ảnh liền biến mất. Trong đình chỉ còn lại Tạ Yên Nhiên không thể cử động, từ đầu tới đuôi, nàng bất quá chỉ đóng vai trò làm nền.

“Không đuổi theo?” Mạc Vấn Thùy liếc mắt.

Trầm Dung Dương phất tay: “Trở về trước đã.”

Trời đã muốn ngươi chết, trước hết sẽ khiến ngươi trở nên điên cuồng. Nếu bị chết như thế, có phần hơi tiện nghi cho hắn. Nên y nhất định phải khiến hắn nếm thử mùi vị khởi binh bại trận, bị mọi người xa lánh, mới không phụ vong linh Tô Cần ở trên trời có linh thiêng.

Tạ Yên Nhiên nửa nằm trong đình, mọi người không hề chú ý đến nàng, một chưỡng vừa nãy của Lục Đình Tiêu đã phế bỏ toàn bộ công lực của nàng. Những năm tháng sau này, nàng chỉ có thể trải qua trên giường bệnh, đây là hình phạt tốt nhất đối với nàng.

Có đôi khi chết, lại chính là lối thoát nhẹ nhàng nhất.

Mọi người trở về khách ***, Thị Cầm Thị Kiếm sớm đã chuẩn bị tốt dụng cụ rửa mặt chờ Trầm Dung Dương quay lại.

Mạc Vấn Thùy bắt đầu kể lại quá trình thoát hiểm cứu người đầy sinh động của mình, Trầm Dung Dương lắc đầu cười khổ, Lục Đình Tiêu tự mình ẩm trà, chỉ có Thị Cầm Thị Kiếm vừa vỗ tay vừa trầm trồ khen ngợi.

Hồi lâu sau, mọi người tản đi, chỉ còn lại Lục Trầm hai người.

“Ngươi sao còn chưa đi?”

“Ta chung quy vẫn nghĩ ngươi có vấn đề.” Trầm Dung Dương đẩy luân ỷ tới trước người Lục Đình Tiêu, đặt ngón tay lên mạch môn trên tay trái của hắn.

Mệnh môn bị phơi bày trong tay người khác, thế nhưng Lục Đình Tiêu không hề rút tay về.

Mệnh môn: mạch sinh tử.

Đây cũng xem như là một loại tín nhiệm lẫn nhau.

Sắc mặt bình thường, mạch đập bình thường.

Nhưng Trầm Dung Dương vẫn nghĩ có gì đó không đúng. Lúc ở gian nhà kia, Lục Đình Tiêu ít nói là đặc tính riêng của hắn, thế nhưng vừa nãy ở trong phòng, hắn cũng không hề nói một lời, chuyện này có chút khác thường.

Lục Đình Tiêu dường như muốn nói gì đó, nhưng lại đột nhiên cau mày. Hắn quay đầu, phun ra một ngụm tiên huyết, bắn tung tóe lên chén trà bạch sắc, khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

Vong Xuyên cổ, rốt cuộc đã phát huy tác dụng.

—————————————————-

[1]: Hoa Nhị phu nhân: Bà là Phi của Hậu Thục Chúa – Mạnh Sưởng, và vô cùng được Chúa ân sủng. Khi Tống đem một vạn quân diệt Hậu Thục, lúc ấy Hậu Thục đang có trong tay 14 vạn quân, nghĩa là 14 người lính Hậu Thục cự một lính Tống. Thế nhưng lính Hậu Thục, hèn nhát xin hàng. Vì thế bà đã viết câu “Mười bốn vạn người xuất ngũ, không có ai là nam nhi.”

[Nguồn tham khảo: newvietart.com]

“Thất Hồn giải như thế nào?”

“Thứ lão hủ bất lực.”

“Ngươi ở chỗ này yên ổn ẩn cư hơn hai mươi năm, nếu như bị những kẻ thù ngày xưa biết được, ngươi nghĩ bọn họ sẽ có phản ứng gì?”

“…”

Biên giới Xuyên Điền.

Một chiếc xe ngựa đang chạy như bay trên đường lớn.

“Hiện tại cảm thấy thế nào?”

“Không sao cả.”

Trong xe có hai người, đều là nhân vật độc nhất vô nhị trên giang hồ, thế nhưng lúc này bọn họ đang ngồi chung trên một chiếc xe ngựa, cùng đi về một hướng.

Vong Xuyên cổ cuối cùng cũng ảnh hưởng đến thân thể Lục Đình Tiêu. Cho dù hắn không bị mất đi ký ức, nhưng cứ cách mỗi mười hai canh giờ đều phải chịu nỗi đau nhức đến tận xương. Với võ công và lực nhẫn nại của Lục Đình Tiêu mà nói, lúc độc phát có thể khiến sắc mặt hắn tái nhợt hẳn đi, cả người đầy mồ hôi lạnh, liền biết được cổ này có bao nhiêu lợi hại.

Nếu như không nhanh chóng tìm được phương pháp giải cổ…

Trầm Dung Dương vươn tay vén một góc rèm cửa, quay đầu che giấu vẻ lo lắng phảng phất dưới mi mắt.

Miêu Cương, người đời sau phần lớn đều cho rằng nó chính là Vân Nam. Trên thực tế, tại thời điểm này Miêu Cương bao gồm các tỉnh Tứ Xuyên, Quý Châu, Hồ Nam và Vân Nam, mà loại cổ vô cùng thần bí này, cũng có bắt nguồn từ nơi đây.

Cổ không giống với độc.

Độc dược vô sắc vô vị, nếu mất phương pháp bào chế, còn có thể dựa vào dược tính mà tìm cách áp chế, thế nhưng cổ lại không giống như vậy. Một tảng đá bình thường hay một sợi tơ mảnh, vào lúc ngươi không cẩn thận chú ý, cũng có thể khiến ngươi trúng cổ. Cho nên đối với người trong giang hồ, cổ so với độc càng đáng sợ hơn, nó không phải khó phòng bị mà là không thể phòng.

Cùng một loại cổ đôi khi nảy sinh rất nhiều biến chứng khác nhau, đều có thể đẩy người vào chỗ chết, nó cũng tương tự như vu thuật. Một điển cố nổi tiếng thời Hán đã viết: Lý do Trần hoàng hậu của Kim Ốc Tàng Kiều bị phế truất chính là: Hoàng hậu điên loạn, dùng vu thuật mê hoặc người, không hợp lẽ trời.[1] Bất kể lý do này đúng hay sai, thế nhưng vu thuật có thể biến một con lạc đà trở thành một cọng rơm, đã chứng tỏ việc người đương thời sợ hãi cùng chán ghét nó như thế nào.

Cổ tuy đáng sợ, nhưng không được lưu truyền rộng rãi, nó chỉ giới hạn trong một khu vực dân tộc thiểu số, vô cùng bí ẩn, hơn nữa người tinh thông cổ thuật cũng không nhiều. Bởi vì vạn sự vạn vật đều có nhân quả, cổ nếu như lợi hại như vậy, tất nhiên về phương diện khác sẽ gây tổn hại phúc đức, cổ càng ác liệt thì cái giá phải trả sẽ càng lớn. Tựa như Vong Xuyên cổ, người hạ cổ phải dùng chính tính mệnh của mình để hoàn thành, cổ hạ xong thì người hạ cổ cũng chết.

Người hạ cổ đã chết, còn ai có thể giải cổ?

Cho dù thực lực của Như Ý lâu và Bắc Minh giáo cường đại đến mức có thể cùng triều đình giằng co, thế nhưng trong thiên hạ, có vài thứ mà không thể chỉ dùng tiền tài và nhân lực là có thể đạt được. Tiết ngũ nương của Bắc Minh giáo tuy có xuất thân Miêu Cương, nhưng đối với vu cổ thuật, nàng cũng không biết nhiều, kế sách duy nhất hiện giờ, chính là tự thân đến Miêu Cương tìm hiểu.

Trầm Dung Dương biết rõ sự lợi hại của Vu cổ, trong lòng rất lo lắng, thế nhưng sau khi đến Miêu Cương lại không tìm được người giải cổ.

Còn đương sự lúc này, một thân hoàng y quan ngọc, áo bào dài rộng, bình yên ngồi trong xe ngựa đọc tạp ký. Biểu tình trên mặt vẫn thờ ơ lãnh đạm, không nhìn ra một chút lo lắng nào.

Hoàng y quan ngọc: Áo vàng, mũ ngọc.

Tạp ký: sách ghi chép.

Lãnh thổ của Bắc Tống lúc này còn chưa to lớn bằng Vân Nam và Tây Tạng. Tiến vào địa phận Vân Nam chính là Đại Lý, từ năm Tấn Thiên Phúc thứ hai, tức năm 937 sau công nguyên, quốc gia này liền được xây dựng. Sau khi Tống triều thành lập, Đại Lý lấy Tống làm chính thống, hai quốc gia nhiều đời giao hảo, Đại Lý cũng trở thành một bức bình phong che chở cho Tống triều ở Tây Nam.

Đại Lý là một quốc gia rất kỳ lạ, được Đoàn thị thành lập từ thời Xuân Thu chiến quốc. Đại Lý lấy Bạch tộc làm vương, nhiều dân tộc sống hòa hợp với nhau. Nữ tử của Đại Lý đa phần đều hoạt bát phóng khoáng, trời sinh đa tình, tướng mạo cho dù bình thường, nhưng khi khoác vào váy áo đủ mọi màu sắc, đeo vào trang sức ngọc ngà, cũng sẽ trở nên xinh đẹp vài phần, khiến người qua đường cũng phải quay đầu lại nhìn. Ở đây rất hiếm những kẻ sĩ đầy mồm nhân nghĩa, thế nên cho dù ngươi đi trên đường liếc mắt nhìn cô nương xinh đẹp vài cái, người khác cũng sẽ không nói gì, nói không chừng cô nương người ta nhìn thấy ngươi tuấn tú, còn có thể xoay người tặng ngươi một đóa hoa tươi.

Đoàn thị: Họ Đoàn là quốc tính của nước Đại Lý.

Xe ngựa dừng lại trước cửa một khách ***, bởi vì cần chỗ trọ, cũng bởi vì con đường phía trước đã bị ngăn chặn.

Một nữ tữ vận y phục hoàng nhạt, trong tay cầm một cây trường tiên, đầu roi nhưng lại đang vững vàng quấy lấy cổ tay một thiếu nữ khác. Hai người giằng co qua lại, người vây xem cũng khá đông. Bên cạnh nữ tử còn có một nam tử trẻ tuổi mang kiếm, vẻ mặt sốt ruột lo lắng, tựa hồ muốn khuyên giải nàng, nhưng lại không biết làm sao.

Thiếu nữ đang bị roi quấn cổ tay hiển nhiên không phải người Hán, vóc dáng có chút gầy yếu, nhưng lại vô cùng thanh tú. Lúc này đang lạnh lẽo trừng mắt nhìn hoàng y nữ tử, một tay nắm lấy đầu roi, tay kia đang muốn giãy giụa, nhưng không thoát được.

“Dung Dung, quên đi a, cô nương này hình như cũng không phải cố ý…” Tiền Yến Hòa mắt thấy người vây xem càng lúc càng nhiều, trong lòng bất an, cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Hắn phụng lệnh sư phụ ra ngoài ngao du, sư muội vốn không được đi theo. Thế nhưng lúc đi được nửa đường lại thấy nàng len lén xuất hiện, lúc hắn phát hiện thì đã cách sư môn rất xa, lại lo lắng nàng trở về một mình gặp chuyện bất trắc, đành phải mang theo tiểu sư muội từ nhỏ đã bị sư phụ sư mẫu nuông chiều đến kiêu căng này đây.

“Mắt láo liên nhìn ngựa của ta, còn lén sờ soạng vài cái, là không phải cố ý?” Hạ Dung Dung hừ lạnh một tiếng, không có ý định bỏ qua: “Ta thấy nàng ta tám phần mười là muốn trộm ngựa, xem cách ăn mặc cũng không hẳn là người tốt, hồ ly tinh!”

Tới địa bàn của người ta còn nói người ta không phải người tốt, đây chẳng phải là không có việc gì làm nên kiếm chuyện gây sự sao. Tiền Yến Hoàn cảm giác thấy bách tính vốn đang đứng xem náo nhiệt một bên bắt đầu có chút phẫn nộ, không khỏi cười khổ, liền hướng người xung quanh cúi đầu tạ tội. Sư muội này của hắn tính tình cũng không xấu, chỉ là nói năng hơi cay độc một chút.

“Ta bất quá thấy ngựa của ngươi là ngựa tốt nên mới sờ soạng vài cái, sao gọi là trộm ngựa, ngươi, ngươi không được…” Tiểu cô nương đỏ mặt, nhưng rõ ràng mồm mép không bằng hoàng y nữ tử, tâm tình càng kích động nói không ra lời.

“Không giải thích được a, còn bảo không phải muốn trộm ngựa, nhìn ngươi đáng thương như thế, hướng bản cô nương xin lỗi là được, còn không ta sẽ dẫn ngươi đi gặp quan!” Hạ Dung Dung thấy bộ dạng ngượng ngùng của thiếu nữ, càng thêm đắc ý.

“Ngươi…” Tiểu cô nương tức giận giậm chân một cái, vành mắt ửng đỏ.

Hạ Dung Dung thấy thế cũng có chút hối hận, lại nghe thanh âm của Tiền Yến Hòa vang lên bên tai: “Sư muội, ngươi xem tiểu cô nương này cực kỳ đáng thương, căn bản không giống kẻ trộm ngựa, mau thả nàng đi, đừng đùa giỡn nữa.”

Chứng cớ vô cùng xác thực, sao có thể gọi là đùa giỡn? Ngươi bảo ta đừng đùa, ta lại càng muốn đùa! Hạ Dung Dung trong lòng tức giận, rút trường tiên ra khỏi cổ tay đối phương, lại vung lên cao, mắt thấy sắp chạm lên mặt tiểu cô nương. Một roi này mà quất trúng, chỉ sợ dung nhan nàng sẽ bị phá hủy.

Tiền Yến Hòa sợ hãi, đang muốn ra tay ngăn cản, tiểu cô nương kia cũng sợ đến nhắm mắt lại.

Bên tai khẽ vang lên một tiếng động nhỏ, còn chưa kịp hoàn hồn, roi đã bị đứt thành hai đoạn.

Tiền Yến Hòa nhìn theo hướng tiếng động phát ra, liền thấy quân cờ bằng ngọc lưu ly đang cắm thật sâu vào cây cột trước cửa khách ***.

Với trọng lượng của quân cờ, nếu muốn xuyên vào đồ vật cũng không khó, người có công lực cao còn có thể bắn nó xuyên vào núi đá. Thế nhưng muốn sử dụng lực đạo vừa đủ, chỉ đem roi cắt thành hai đoạn mà không đả thương đến người, làm được điều này chứng tỏ người nọ không hề tầm thường, ngay cả sư phụ của bọn họ, chỉ sợ cũng không đạt tới trình độ này.

Nơi này cách khá xa Trung Nguyên, người phương nào lại có công lực như vậy?

“Cô nương thanh tú xinh đẹp, hà tất phải làm khó một tiểu cô nương chưa trải sự đời?”

Bọn họ lúc này mới chú ý tới, có một chiếc xe ngựa dừng trước cửa khách *** chẳng biết từ khi nào, mà thanh âm ôn nhu trầm ổn vừa rồi chính là từ trong xe truyền đến.

“!! Ngươi là ai…”

Thấy trường tiên yêu quý bị cắt thành hai đoạn, Hạ Dung Dung tức giận muốn phát hỏa, Tiền Yến Hòa vội vã ngăn cản nàng, hướng phía xe ngựa ôm quyền hành lễ.

“Chẳng hay trên xe là vị tiền bối cao nhân nào có thể xuống xe gặp mặt được hay không?”

ƸӜƷ

——————————–

[1]: Trần hoàng hậu hay Trần A Kiều là hoàng hậu của Hán Vũ Đế, khi biết Hán Vũ Đế hết mực sủng ái mỹ nhân Vệ Tử Phu, Trần A Kiều nổi máu Hoạn Thư. Bà khóc lóc than vãn, thậm chí tìm mọi phương pháp sát hại Vệ Tử Phu. Biết sự thực, Vũ đế nổi trận lôi đình, dần dần xa lánh bà.  Trần A Kiều yểm bùa Vệ Tử Phu, lăng mạ hoàng đế nên bị phế ngôi hoàng hậu.

[Nguồn tham khảo: thvl.vn]

Đánh xe là một thiếu niên thanh tú, hắn nhảy khỏi mã xa, không vội vàng vén rèm mời người bên trong đi xuống, mà vòng ra sau thùng xe kéo một chiếc luân ỷ ra ngoài.

Lẽ nào chủ nhân trong xe là người tàn tật?

Tiền Yến Hòa, Hạ Dung Dung, kể cả tiểu cô nương kia, đều ngừng tranh chấp mà nhìn động tĩnh bên phía xe ngựa.

Một bàn tay từ bên trong xe lộ ra ngoài, vén rèm lên.

Bàn tay thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng, Tiền Yến Hòa là người đứng gần nhất, thậm chí có thể thấy đầu móng tay được cắt tỉa rất tròn trịa kỹ lưỡng.

Đôi tay này nhưng lại không hề khiến người ta cảm thấy nhu nhược.

Chủ nhân của đôi tay rất nhanh liền xuống xe, tứ chi hoàn hảo, hành động bình thường.

Nhưng mà hấp dẫn ánh mắt của bọn họ cũng không phải chuyện này.

Vài sợi tơ kim hoàng sắc từ trên ngọc quan buông xuống lẫn vào trong mái tóc, áo bào màu hoàng nhạt càng tôn thêm thân hình cao lớn. Bộ dạng người này cũng không khó xem, ngược lại còn vô cùng đẹp mắt, nhưng khí thế trên người hắn lại khiến ngươi phai nhạt cảm giác đối với tướng mạo của hắn. Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, phảng phất như trên đời này không có thứ gì đáng giá để hắn bận tâm trong lòng.

Người nọ thản nhiên liếc mắt nhìn bọn họ, xoay người vào trong xe, ôm một Bạch y nhân xuống, đỡ y ngồi vào luân ỷ.

Mọi người nhìn theo động tác của hắn, liền đem đường nhìn chuyển sang người Bạch y nhân, vừa thấy y, trong lòng không khỏi thầm than một tiếng: Ngày hôm nay là ngày mấy, tại sao các nhân vật xuất sắc trên đời đều tập trung hết ở nơi biên cảnh nhỏ bé này.

Đối với Hoàng y nhân, bởi vì mọi người có ấn tượng tốt với tướng mạo của hắn, nên mới tiện đà chú ý khí thế trên người hắn. Nhưng Bạch y nam tử này, tướng mạo cũng không tính là phi thường anh tuấn hoặc thanh tú tuyệt trần, thế nhưng bởi vì vậy, ngược lại khiến người khác đều bị phong thái của y hấp dẫn.

Một người trong trẻo nhưng lạnh lùng như đêm thu, một người đạm nhiên tựa phù vân. Tiền Yến Hòa vốn đã chắc chắn quân cờ lúc nãy chính là do Hoàng y nhân bắn ra, nhưng đến khi hai người cùng xuất hiện, hắn ngược lại có chút không dám khẳng định.

Thiếu niên đánh xe đem ngựa giao cho *** tiểu nhị thu xếp, sau đó đi trước vào khách *** đặt phòng, Hoàng y nhân đẩy luân ỷ đi theo phía sau.

“Chờ một chút!” Bàn tay cầm trường tiên giơ lên phía trước, người lên tiếng chính là Hạ Dung Dung.

“Là ai phá hư roi của ta, chẳng lẽ không định bồi thường sao?”

Nàng vốn cho rằng trong hai người bọn họ nhất định có một người xem nàng không vừa mắt, sẽ đứng ra tranh luận hoặc thậm chí là xuất thủ giáo huấn nàng, nếu thế sư huynh chắc chắn sẽ bảo hộ nàng…

Ai ngờ, Bạch y nhân lấy một thỏi bạc từ trong tay áo ra đưa cho nàng, mỉm cười: “Sự tình vừa nãy có chút cấp bách, hủy trường tiên của cô nương, ngân lượng này xem như là bồi thường, xin đừng khiển trách.”

Hạ Dung Dung sửng sốt, không nghĩ tới đối phương cư nhiên lại có thể kiềm chế tốt như vậy, nhìn thấy nụ cười trên mặt Bạch y nhân, dường như đã nhìn thấu tâm tư của nàng, không khỏi thẹn quá thành giận.

“Ai muốn bạc của ngươi, roi này dùng thuộc da tốt nhất để chế tạo, ngươi nghĩ muốn bồi thường là có thể bồi được sao?! Còn ngươi!” Nàng chỉ vào tiểu cô nương: “Hôm nay mà không xin lỗi bản cô nương, thì đừng nghĩ có thể đi!”

“Sư muội, ngươi đừng nói nữa!” Tiền Yến Hòa gấp đến mức sốt ruột, hắn nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của Hoàng y nhân tựa hồ đang rất không kiên nhẫn, chỉ sợ tiểu sư muội kiêu căng này đang đắc tội người khác mà còn không biết. Lấy công lực của chủ nhân quân cờ vừa nãy mà nói, nếu muốn bọn họ ngày mai không được thấy mặt trời, bất quá chỉ đơn giản tựa như bóp chết một hai con kiến thôi. “Tiểu sư muội của tại hạ, thuở nhỏ được sư môn cưng chiều, có chút không hiểu đạo lý, thế nhưng tính tình cũng không xấu, xin nhị vị xem nàng còn nhỏ tuổi, đừng tính toán với nàng.”

Ai cần ngươi tới biện hộ cho ta! Nói cái gì thuở nhỏ được sư môn cưng chiều, lẽ nào ta ở trong lòng của ngươi, cái gì cũng tồi tệ hay sao!

Hạ Dung Dung thầm oán hận trong lòng, đang muốn phát giận thì đã thấy tay phải Bạch y nhân nhẹ nhàng nhấc lên, hai vai nàng liền tê rần, nhất thời không thể động đậy, ngay cả nói chuyện cũng không thể.

“Lời tuy vô ý, nhưng người nghe lại có ý, xuất thủ đả thương người, nước đổ đi khó hốt trở lại, người khác cũng không phải là ngươi, sẽ không hiểu được ngươi đang suy nghĩ cái gì, nếu như không nói thẳng ra, chỉ sợ ngày sau phải hối hận.”

Hạ Dung Dung hoảng hốt, rõ ràng cảm thấy người nọ đang chỉ điểm cho nàng, nhưng nhất thời lại không hiểu hết được từng tầng đạo lý trong đó, nàng ngơ ngẩn hồi lâu.

Y nói xong, liền không để ý tới bọn họ, cùng Hoàng y nhân đi thẳng vào trong khách ***.

“Những đạo lý này, nếu nàng ta không tự mình hiểu ra, thì cho dù người bên ngoài có chỉ điểm trăm nghìn lần cũng là vô dụng.” Lục Đình Tiêu đem lá trà bỏ vào ấm, chế thêm một ít nước sôi vào, đậy nắp lại, thản nhiên nói.

“Ta bất quá chỉ lắm miệng nói một câu mà thôi, có thể hiểu được hay không, phải xem chính bản thân nàng.” Trầm Dung Dương đột nhiên tươi cười, bắt mạch cho hắn. Từ lúc khởi hành cho tới nay, việc này hầu như đã trở thành thói quen.

Đây là điểm khác nhau giữa hai người.

Tuy cũng nhìn thấu sự đời giống nhau, nhưng Lục Đình Tiêu chỉ thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, cho dù ngươi hỉ nộ ái ố, cũng không quan hệ tới hắn. Còn Trầm Dung Dương sẽ cố gắng giúp đỡ ngươi, bất luận kết quả là tốt hay xấu, miễn là y đã làm, thì nhất định sẽ không hối hận.

Không liên quan đến lòng nhân từ hay trắc ẩn, chỉ là thái độ làm người cùng nguyên tắc hành động của hai người là khác nhau, nhưng loại khác biệt này, không hề ảnh hưởng đến giao tình giữa bọn họ.

“Công tử, cô nương vừa được ngươi cứu, muốn lên đây nói lời cảm tạ.” Thị Kiếm đứng ở cửa nói. Thị Cầm lúc này đang lưu lại Như Ý lâu, không có đi cùng bọn họ.

“Không cần, ngươi lựa lời an ủi nàng một chút đi.”

“Thế nhưng…” Thị Kiếm cau mày: “Vừa nãy ta thấy nàng đem một thứ cất vào trong lòng, hình như là lệnh bài của Như ý lâu, cũng không chắc lắm.”

Lệnh bài của Như Ý lâu từ trước đến nay chưa hề lưu lạc đến tay người ngoài… Động tác uống trà của Trầm Dung Dương ngừng lại hồi lâu, đột nhiên nhớ tới một vài chuyện cũ.

“Mời nàng vào đi.”

Tiểu cô nương được Thị Kiếm dẫn vào phòng, vẻ mặt đỏ ửng, nhưng lại rất tự nhiên trang nhã. Tiểu cô nương kỳ thực cũng không nhỏ, nàng khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi, tuổi này ở cổ đại mà nói đã có thể cập kê, thậm chí là lập gia đình.

“Cảm tạ ân tình của hai vị quý nhân.”

“Cô nương không cần khách khí, chỉ là chút việc vặt mà thôi, xin hỏi quý tính của cô nương?”

Quý tính: họ.

Tiểu cô nương lắc đầu: “Ta không có họ, tên gọi Bố Phỉ Giai.”

“Kỳ quái?” Trầm Dung Dương cau mày, ai lại dùng tên thảo dược để gọi tiểu cô nương, cho dù là người Miêu thì cũng có chút kỳ quặc.

Bố Phỉ Giai: Rau củ cải.

Bố Phỉ Giai vẻ mặt hớn hở: “Quý nhân cũng biết tiếng Miêu? Các ngươi không phải là người Hán sao?”

“Ta không hiểu nhiều, nhưng cũng nghe được chút ít.” Trầm Dung Dương mỉm cười, nhìn vẻ mặt mờ mịt của tiểu cô nương, hiển nhiên nàng không quá hiểu tiếng Hán, đành phải đổi cách nói: “Chỉ nghe hiểu được một chút.”

Nhưng Bố Phỉ Giai lại có cảm giác rất thân thiết, nàng dọc đường đến đây, trong lòng có chuyện nên đều buồn bực không vui. Trong thành Đại Lý mặc dù không thiếu bách tính các bộ tộc, thế nhưng nàng không muốn cùng người khác nói chuyện phiếm. Vừa rồi ở trước khách *** thấy một con ngựa tốt, nhịn không được mới tới gần sờ soạng một chút, kết quả lại rước lấy tai bay vạ gió. Hai người trước mắt này, không chỉ cứu nàng, mà nhìn qua hình như cũng không phải người xấu.

Tâm tình của nàng toàn bộ đều viết lên mặt, Trầm Dung Dương cảm thấy hơi buồn cười, y cũng không lên tiếng, đợi nàng đặt câu hỏi.

Quả nhiên, Bố Phỉ Giai nói: “Nếu các ngươi là người Hán, ta muốn hỏi thăm một chuyện. Các ngươi ở Trung Nguyên có nghe qua một nơi gọi là Như Ý lâu chưa?”

Trầm Dung Dương gật đầu: “Có nghe qua.”

“Ta muốn tìm Như Ý lâu lâu chủ, các ngươi có biết y ở nơi nào không?”

“Chính là tại hạ.”

“Ngươi là Như Ý lâu lâu chủ?” Bố Phỉ Giai trừng mắt, nhất thời không thể tin được người mà mình chuẩn bị ngàn dặm xa xôi đi tìm rốt cuộc lại ở gần ngay trước mắt.