Thiên toán (Cổ Kính) – CHƯƠNG 9 QUYỂN 4: TRÌ TRÌ CHUNG CỔ SƠ TRƯỜNG DẠ

       

CHƯƠNG 9 QUYỂN 4: TRÌ TRÌ CHUNG CỔ SƠ TRƯỜNG DẠ

[Tiếng chuông chầm chậm khua gõ trong đêm dài]

a ngày sau, tại đỉnh Hoàng Sơn, quyết phân thắng bại, không màng sinh tử.

Trầm Dung Dương ước chiến, cũng không hề thông báo rộng rãi, người nhận được thiếp mời hiển nhiên cũng không thể đi truyền bá khắp nơi, chẳng qua trong chốn giang hồ có khối người linh thông tin tức, chung quy vẫn nghe ra được một ít manh mối. Tuy Lục Khinh Tỳ không nổi tiếng trong võ lâm, thế nhưng Như Ý lâu lại không giống như vậy, sau khi dò xét, mọi người nghe nói Trầm Dung Dương muốn cùng một kẻ không có tiếng tăm quyết chiến, không khỏi kinh ngạc, sửng sốt.

Trung tâm của Như Ý lâu nằm giữa Tống, Liêu và Thương, người trong giang hồ đa phần chỉ được nghe danh. Tuy lần trước xảy ra chuyện lớn ở Giang Tô – Lâm gia, khiến Như Ý lâu lâu chủ lại một lần nữa trở thành đề tài trà dư tửu hậu của võ lâm Trung Nguyên, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng tới tác phong làm việc xưa nay của Như Ý lâu. Hôm nay nghe đồn Như Ý lâu lâu chủ chủ động ước chiến, người hiểu chuyện liền chạy tới chỗ của Bách Hiểu Sanh để hỏi thăm, nhưng nghe bảo người nọ là thân đệ của Bắc Minh giáo giáo chủ, như vậy, Như Ý lâu cùng Bắc Minh giáo, sau này còn không phải đối nghịch nhau như nước với lửa?

Suy đoán chung quy cũng chỉ là suy đoán, từ ngày Trầm Dung Dương bắt đầu đưa thiếp mời, Bắc Minh giáo cũng không thấy ai tìm đến cửa Như Ý lâu, Lục Đình Tiêu bế quan giải cổ độc, càng không có khả năng biết được, cho dù hắn muốn tra hỏi, cũng phải chờ tới mười lăm ngày sau. Sở dĩ Trầm Dung Dương chọn thời điểm này để đưa thiếp mời, nguyên nhân cũng bởi vì như vậy.

Y không hy vọng xuất hiện tình thế khó cả đôi đường, công bằng ước chiến, chính là phương thức giải quyết tốt nhất mà y nghĩ ra được, có lẽ, người kia sẽ bởi vì vậy mà trở mặt, cũng có lẽ, bản thân mình lại sắp mất đi một người bằng hữu.

Sư phụ nói với y rằng, lão từng nhận đại ân của một người, thế nên đã đem lệnh bài của Như Ý lâu tặng cho người nọ, sau này nếu có người mang lệnh bài tìm đến cửa, bất kể là yêu cầu gì, nếu có thể làm được, đều phải cố gắng hết sức mà làm.

 Cho nên đó là lý do Lục Khinh Tỳ không thể không chết.

Trên đời này luôn luôn có những chuyện, ngươi không muốn làm, nhưng lại không thể không làm.

Trong Như Ý lâu, Trầm Dung Dương chậm rãi thở dài.

Lật xem thiếp mời, nam tử tuấn mĩ cao quý khẽ cười ra tiếng.

“Công tử, chúng ta có đi hay không?”

A Bích nhìn hắn, không rõ trong thiếp mời có cái gì buồn cười, khiến hắn từ lúc vừa nhận được vẫn cười cho đến bây giờ.

“Ta có lý do để không đi sao?” Hắn nghiêm mặt nhếch mi, tuy gương mặt có vài phần tương tự như Lục Đình Tiêu, nhưng khí chất vẫn hoàn toàn khác biệt.

Chỉ một câu hỏi, lại khiến A Bích cúi đầu trầm mặc.

Xác thực là không có.

Để trị bệnh cho Diêu Quang, Lục Khinh Tỳ lần lượt tìm kiếm danh y trong thiên hạ, cũng vì chuyện này, hắn không ngại giúp Liêu quốc làm một ít chuyện không quang minh chính đại, còn bị Mạnh Huyền Tình quản thúc.

Hạ Dung Xuân đã chết, bị chính tay hắn giết chết, người duy nhất trên đời này có thể chữa bệnh cho Diêu Quang đã không còn tồn tại.

Còn vị thuốc độc nhất có thể khiến Diêu Quang thanh tỉnh trở lại, đang nằm trong tay Vấn Kiếm sơn trang trang chủ – Mạnh Huyền Tình.

Cho nên hắn phải đi.

Giết Trầm Dung Dương, Diêu Quang có lẽ vẫn còn một cơ hội sống.

Còn nếu như không đi, nàng sẽ vĩnh viễn vô tri vô giác, không biết chuyện đời.

Mái tóc đen nhánh trơn nhẵn như tơ lụa bị vuốt ve, thiếu nữ hơi ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn hắn phản chiếu lại thân ảnh của nam tử.

“Ngươi là ai?”

“Ta là Khinh Tỳ, ngươi có thể gọi Khinh Tỳ ca ca.”

Lục Khinh Tỳ chậm rãi ôn nhu mà trả lời.

Nhìn tình cảnh hầu như đã lập lại vô số lần trước mắt, A Bích chua xót đến chết lặng.

Nếu như mỗi người đều có lý do phải làm, như vậy, còn Nhị tiểu thư quen sống an nhàn sung sướng của Đường môn thì sao? Tình nguyện làm thuộc hạ bên cạnh Lục Khinh Tỳ, lại là vì cái gì?

Nàng còn nhớ rất rõ cái buổi chiều nắng đẹp kia, có một thiếu niên đi tới trước mặt nàng, bộ dạng tươi cười rực rỡ mà thân thiết.

“Tại hạ Lục Khinh Tỳ, chẳng hay cô nương tên gọi là gì?”

Hồi ức cứ luôn luôn tại những lúc ngươi không cần nhất, mãnh liệt tràn về tựa như thủy triều, còn năm tháng vẫn cứ từng chút từng chút một mà trôi qua.

Bởi vì đã từng trải qua tốt đẹp, khiến người ta không thể tự chủ được mà theo đuổi hoài niệm, đến nỗi quên mất con đường phía trước.

A Bích đột nhiên cảm thấy có chút thương tâm, vì chính mình, cũng vì hai người trước mắt.

Bọn họ bất quá đều là những người đáng thương, thân bất do kỷ trong hồng trần.

Thân bất do kỷ: Không muốn làm mà cũng phải làm. Hồng Trần: ý chỉ trần gian.

Chớp mắt đã đến kỳ hạn ba ngày.

Hiện tại vẫn còn là mùa đông giá rét, trên núi hiển nhiên càng lạnh hơn.

Nhưng may mắn, mấy ngày nay trời không đổ tuyết, đường mòn trên núi cũng không quá trơn trợt.

Lúc lên núi, Trầm Dung Dương nhìn thấy một tòa đạo quán, bởi vì mất đi nhân khí ít ỏi duy nhất mà càng lộ vẻ tan hoang, có lẽ chẳng bao lâu nữa, sẽ không thể tiếp tục dùng làm chỗ ở.

Thiếu niên Tử Khê ngày ấy theo bọn họ xuống núi, hiện tại đang tá túc ở Võ Đang, nghe nói Võ Đang chưởng môn đối xử với hắn có chút ưu ái, rất muốn thu nhận hắn làm đệ tử.

Như vậy cũng tốt.

Con người khi còn sống, không phải lúc nào cũng ở vị trí thấp kém, mà có lúc lên lúc xuống, tùy thuộc vào ngươi có biết nắm bắt lấy cơ hội hay không.

Tử Khê bụng dạ chất phát, lại có duyên với Đạo, càng khiến Võ Đang chưởng môn hứng thú, sau khi Vu Tố Thu xảy ra biến cố, Võ Đang phong sơn gần hai tháng, nên đối với yêu cầu chọn môn nhân đệ tử sau này, hiển nhiên càng thêm coi trọng về tính nết.

Phong sơn: Phong = phong bế, đóng. Sơn = núi. Ý là đóng cửa ko tiếp người ngoài.

Trước mắt là từng ngọn núi cao chót vót, mây mù lượn lờ, tựa như lạc vào Dao Trì. Thanh âm vọng đến, cũng chỉ có tiếng chim hót mà thôi.

Dao Trì: Nơi ở của Tây Vương mẫu trong thần thoại.

Thị Kiếm đẩy Trầm Dung Dương, chậm rãi men theo đường núi mà đi, vẻ mặt hắn rất nghiêm túc.

Hễ là người thật sự quan tâm tới Trầm Dung Dương, tại thời khắc này đều không có khả năng cười đùa như cũ.

Mạc Vấn Thùy lại càng hơn thế.

Đối với trận ước chiến này, hắn chỉ cảm thấy không sao hiểu được, nhưng lại vô pháp ngăn cản.

Bản thân mình bất quá chỉ tới trễ vài ngày, tại sao lại trở thành cục diện như vậy?

Chẳng qua là, một người cầm lệnh bài tới đòi báo ân, một người khác đúng hẹn thực hiện lời hứa, ngươi có lý do gì để ngăn cản?

Hắn chỉ cầu Lục Khinh Tỳ đừng tới, tốt nhất là ở giữa sườn núi ngã xuống, chết lăn lóc, không cần tới lượt Trầm Dung Dương động thủ.

Chuyện này đương nhiên là không có khả năng.

Bởi vì lúc bọn họ tới đỉnh núi, Lục Khinh Tỳ đã ở đó.

Gió lạnh thổi phần phật, cuốn góc áo tung bay.

Người què và người tàn phế, thật sự là một trận quyết chiến khó gặp.

Vũ khí của Lục Khinh Tỳ là một đôi móc câu.

Móc câu rất dài, buông xuống bên chân hắn, lúc hắn không chống quải trượng, so với bất cứ vị quý công tử nhẹ nhàng thanh thoát nào cũng không có gì khác nhau.

Người đến xem trận chiến không nhiều lắm, nhưng đều là những người có tiếng tăm lừng lẫy trong chốn võ lâm, còn vài người võ công thấp, không phải không muốn đến xem, mà ở dưới chân núi đã bị nhóm người A Bích ngăn cản.

Lục Khinh Tỳ không muốn có quá nhiều người chẳng liên quan đến xem.

Đối với Trầm Dung Dương, hắn không có cảm giác gì. Đối phương và hắn không thù không oán, ở dưới chân núi Thanh Thành là như vậy, hiện tại cũng là như vậy. Hắn có thể làm tất cả mọi thứ, nhưng bởi vì không giết người này, thế nên không lấy được thuốc cho Diêu Quang.

Tính toán của Mạnh Huyền Tình, hắn hiểu rõ như lòng bàn tay, hắn tin tưởng Trầm Dung Dương cũng như thế.

Bất quá, tình huống trước mắt là thế nào, bọn họ rơi vào bế tắc, không có một người chết thì không được.

Lục Đình Tiêu là huynh trưởng của hắn, nhưng giữa bọn hắn không hề có bất cứ tình cảm gì.

Lúc song thân còn sống, hắn oán hận phụ mẫu chỉ biết thiên vị huynh trưởng, đối với một kẻ què như hắn lại làm như không thấy, sau này trong nhà xảy ra biến cố, mỗi người lưu lạc một nơi, chưa từng gặp lại.

Hắn vẫn một mực dựa vào chính mình để sống tới ngày hôm nay, huynh trưởng đối với hắn mà nói, bất quá chỉ là một cái nhãn hiệu.

Còn Diêu Quang đối với hắn, lại chính là người quan trọng nhất.

Trầm Dung Dương nhìn người trước mắt, gương mặt cực kỳ giống với Lục Đình Tiêu.

Vừa rồi, y chợt nhớ tới hoàn cảnh của chính mình lúc gia nhập vào Như Ý lâu, còn có những ngày sau khi quen biết Lục Đình Tiêu.

Trầm Dung Dương không phải là một người dễ dàng hối hận, có đôi khi, hồi ức chỉ khiến y càng thêm hiểu rõ tương lai sau này, thế nhưng lúc y cần bình tĩnh nhất, lại liên tiếp nhớ tới chuyện lúc trước, thế này có chút khác thường.

Cùng cao thủ quyết đấu, tối kỵ nhất chính là tâm thần không yên ổn.

Thân thủ của đối phương thế nào, y chưa từng gặp qua, thế nhưng nội công sâu hay cạn, lại thể hiện dựa trên từng phong thái, cử chỉ, cao thủ chân chính, rực rỡ nhưng không cầu kỳ, trầm tĩnh như biển lặng, thâm sâu như xuân đàm.

Xuân đàm: Đầm (ao, hồ) mùa xuân.

Mà Lục Khinh Tỳ, rõ ràng đều có đầy đủ những tố chất này.

Ai nói người tàn tật không thể trở thành cao thủ, tựa như có người thấy Trầm Dung Dương ngồi trên luân ỷ, thì một mực cho rằng y rất nhu nhược.

Trầm Dung Dương nhắm mắt lại, đem tất cả tạp niệm vứt ra khỏi đầu.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, lấy thân phận của những người ở đây, hiển nhiên sẽ không thì thầm to nhỏ vào lúc này.

Lục Khinh Tỳ xuất thủ.

Thân thủ của hắn cực nhanh, kẻ có công lực cao cũng tuyệt đối không thể thấy rõ hắn xuất thủ như thế nào.

Ống tay áo bay phấp phới, thân ảnh Lục Khinh Tỳ cách Trầm Dung Dương đã gần trong gang tấc.

Móc câu tựa như Lưu Tinh, lưu lại một đạo ánh sáng sắc nhọn trước mắt mọi người.

Nếu như là ta, có lẽ không thể tránh được chiêu này.

Trong lòng rất nhiều người đồng thời hiện lên suy nghĩ trên.

Mà lúc này, đôi mắt của Trầm Dung Dương thậm chí còn chưa kịp mở.

————————–

Sắp có chuyện hay để xem. ^^

Lúc Lục Khinh Tỳ bắt đầu cử động, trong tay Trầm Dung Dương đã có hơn một quân cờ ngọc lưu ly.

Lục Khinh Tỳ trong chốn võ lâm không danh không phận, nhưng võ công của hắn không hề thấp, ngược lại công lực cao đến mức khiến tất cả mọi người ở đây đều phải biến sắc.

Chiêu thức quỷ dị, kỳ lạ không giống với võ công của vùng Trung Nguyên.

Kỳ thực từ lâu Trầm Dung Dương đã dự đoán được, hắn lúc nhỏ từng gặp phải biến cố, xa cách phụ mẫu, thế nhưng còn có thể dựa vào một thân võ công, kiêu ngạo đứng ở chỗ này, nhất định đã từng gặp được duyên kỳ ngộ khác.

Lục Khinh Tỳ ưu thế ở chỗ hắn có khinh công trong người, dù hai chân không thể cử động linh hoạt, nhưng vẫn còn tốt hơn so với Trầm Dung Dương.

Mà Trầm Dung Dương thì…

Chỉ trong phút chốc, hai người đã giao thủ không dưới mười chiêu.

Chân của Trầm Dung Dương không thể đi, cho nên y nhất định phải khống chế đối thủ ở một cự ly nhất định, một khi đối thủ tới gần, phần thắng của y sẽ trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều.

Người đứng xem bên ngoài, kể cả Mạc Vấn Thùy, đều suy nghĩ như vậy.

Nhưng Trầm Dung Dương hết lần này tới lần khác đều hành động ngược lại.

Từ lúc giao thủ cho đến bây giờ, Bạch Trạch tiên mới trượt ra từ ống tay áo, mà móc câu của đối thủ, cách con mắt của y, bất quá chỉ còn chút xíu.

Nếu ngươi ở vào vị trí của Trầm Dung Dương, thì sẽ làm như thế nào?

Giữa thời khắc quyết chiến sinh tử, Mạc Vấn Thùy lại đột nhiên nghĩ tới vấn đề không quan trọng này.

Có lẽ sẽ hành động giống như Trầm Dung Dương hiện tại, hoặc cũng có thể vi phạm lời hứa. Dù sao Bố Phỉ Giai cũng không biết quan hệ giữa Lục Đình Tiêu và Lục Khinh Tỳ, cho dù nàng biết, lấy tính cách của nàng, không có khả năng lờ đi cổ độc trên người Lục Đình Tiêu. Hơn nữa sư phụ của Trầm Dung Dương đã chết, nếu y không muốn thực hiện giao ước, tránh cho Như Ý lâu cùng Bắc Minh giáo trở mặt thành thù, thì trên dưới Như Ý lâu cũng không có người nào đến trách cứ y.

Đây vốn là chuyện thường tình của con người.

Thế nhưng y lại chọn lựa Bố Phỉ Giai.

Gửi thiếp mời, quyết chiến, sinh tử.

Thực sự ngu ngốc.

Mạc Vấn Thùy thở dài.

Thế nhưng bản thân lại cùng kẻ ngốc này tâm đầu ý hợp, xem ra chính mình cũng sắp trở thành kẻ ngốc luôn rồi.

Lúc Lục Đình Tiêu biết được chuyện này, sẽ có phản ứng gì?

Đối Trầm Dung Dương chửi ầm lên sau đó rút kiếm? Hay là không nói hai lời liền tung quyền đánh tới?

Mạc Vấn Thùy không nghĩ ra được khả năng thứ ba.

Cho dù đệ đệ Lục Khinh Tỳ có muôn vàn sai lầm, ai có thể dám chắc người làm huynh trưởng sẽ không giúp hắn bao che khuyết điểm?

Thực sự không đoán được kết quả.

Lục Khinh Tỳ không phải chưa từng nghĩ tới trực tiếp giết Mạnh Huyền Tình sau đó cướp giải dược, hoặc liên thủ với Lục Đình Tiêu cùng nhau đối phó Vấn Kiếm sơn trang.

Thế nhưng bệnh của Diêu Quang, không phải loại dược tầm thường nào cũng có khả năng trị, cho dù Lục Khinh Tỳ cướp được dược, cũng không lấy được phương thuốc, phương thuốc đó, trên đời này chỉ có một nơi mới có, chính là trong đầu của Mạnh Huyền Tình.

Phương thuốc này vốn là của hoàng thất Hậu Thục, có người nói Vọng đế đã viết nó vào một trong mấy vạn quyển sách dược của hoàng thất, sau lại bị Tống triều đốt sạch. Hắn đã từng đi dò xét, ngay cả hoàng thất Hậu Thục đang lưu lại ở Khai Phong cũng không biết sự tồn tại của phương thuốc này.

Nếu như trời thật sự muốn diệt ta, vậy cần gì phải khiến Diêu Quang xuất hiện, nếu đã khiến nàng xuất hiện, cần gì phải để ta biết phương thuốc này đang nằm trong tay Mạnh Huyền Tình.

Tiếng thở dài như có như không phiêu tán trong gió, lúc chiêu thức sắc bén bị người trước mắt hóa giải, Lục Khinh Tỳ chỉ biết trận đấu ngày hôm nay nhất định sẽ rất khó khăn.

Thế nhưng, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Ống tay áo bên trái của Trầm Dung Dương rách toát ra tạo thành một lỗ hỏng, mơ hồ hiện lên màu đỏ sẫm.

Trên người Lục Khinh Tỳ cũng đã nhuốm máu.

Song phương không hề động, tất nhiên không phải đang nghỉ ngơi, mà là muốn tìm kẽ hở của đối phương.

Môi Trầm Dung Dương dần dần trở nên trắng bệch, không phải bởi vì mất máu quá nhiều, mà là trong móc câu của đối phương có tẩm độc.

Độc này đến từ Tây Vực, không thể khiến người ta chết tức khắc, nhưng lại chậm rãi ngấm vào máu, theo nội lực vận chuyển lan tới khắp nơi trong cơ thể, tứ chi tê liệt, công lực hao mòn, bên ngoài nhìn không thấy dấu hiệu trúng độc, lại giống như vì vận công quá độ, kiệt sức mà chết.

Khóe môi Lục Khinh Tỳ chậm rãi giương lên, cánh tay trái của Trầm Dung Dương bởi vì độc phát mà có phần chậm chạp, hắn liền xuất thủ.

Đôi móc câu hướng về hai điểm yếu huyệt của Trầm Dung Dương, Trầm Dung Dương vươn Bạch Trạch tiên quấn lấy móc câu.

Không ngoài dự đoán.

Lục Khinh Tỳ mượn lực của nhánh cây bên cạnh, đá vào bụng Trầm Dung Dương, chỗ đầu ngón chân lộ ra một lưỡi đao sắc bén lạnh lẽo.

Y tưởng có thể hóa giải đôi móc câu là xong rồi đi, lại không thể đỡ được một cước này.

Nếu như hiện tại, tứ chi của y có thể hoạt động bình thường, may ra còn đỡ được, thế nhưng Trầm Dung Dương ngồi luân ỷ, luân ỷ chỉ có thể đi tới, không thể di chuyển sang phải hay trái, cho dù y có nghiêng người, phạm vi né tránh cũng không lớn.

Lục Khinh Tỳ chính là lợi dụng điểm này.

Võ công của ngươi thật sự kiệt xuất trong thiên hạ, chung quy chỉ kém may mắn một chút.

Đột nhiên trong lúc đó, bộ dáng tươi của hắn ngưng lại.

Nam nhân trước mắt, trên người bị móc đâm thủng hai chỗ, bụng cũng bị hắn chém một đao, nhưng mà hắn thật không ngờ, người này lại đối xử với chính bản thân mình tàn nhẫn như vậy, thà kiên cường chịu ba chiêu của hắn, cũng nhất định muốn giết chết hắn.

Cổ họng bị cắt đứt, hiển nhiên không còn đường sống.

Lục Khinh Tỳ ngã ngồi xuống đất, sờ cổ họng, nhưng không cản được máu tươi đang từ khe hở ào ào tuôn ra. Hắn chăm chú nhìn Trầm Dung Dương, im lặng nở nụ cười, môi nhưng lại hơi cử động.

Diêu Quang.

Trầm Dung Dương nhận ra khẩu hình của hắn.

Khẩu hình: hình dáng của miệng khi phát âm.

Hắn đã chết.

Có lẽ hắn còn rất nhiều chuyện muốn làm, cũng có lẽ còn người đang chờ hắn quay trở lại, nhưng quyết chiến sinh tử, vốn không thể nhân từ.

Cầu nhân đắc nhân, không ai có thể oán hận.

Bộ dạng Trầm Dung Dương cũng không tốt hơn hắn được bao nhiêu, xương bả vai bị móc câu xuyên thủng, da thịt lộ ra ngoài, máu tươi đầm đìa. Hơn nữa một đao ở bụng kia, phút chốc đã đem nửa thân bạch y nhuộm thành màu máu, nghiêm trọng nhất là trên vũ khí của Lục Khinh Tỳ có tẩm độc, lúc này đã ngấm vào trong cơ thể.

Y ngồi trên luân ỷ, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, giống như chỉ một khắc sau cả người sẽ theo gió mà biến mất, không thay đổi chính là thần sắc luôn luôn lãnh tĩnh kia.

Mạc Vấn Thùy xông lên phía trước, đầu tiên phong bế huyệt đạo cầm máu. Thị Kiếm miễn cưỡng duy trì bộ dáng trấn tĩnh, đem cặp móc câu chậm rãi rút ra khỏi cơ thể Trầm Dung Dương, nếu người ở đây là Thị Cầm tính tình mềm yếu, chỉ sợ từ lâu đã khóc thành tiếng rồi.

Có bọn họ ở đây, bản thân mình chắc chắn sẽ an toàn.

Khóe môi Trầm Dung Dương khẽ nhếch, y thả lỏng người, nhắm mắt lại, hoàn toàn rơi vào hắc ám.

Ánh mặt trời chiếu lên mái hiên, khí trời âm u băng lãnh nhiều ngày qua rốt cuộc cũng bắt đầu khôi phục một chút ấm áp.

Lục Đình Tiêu đẩy cửa ra, người chờ bên ngoài không phải Trầm Dung Dương, mà là Mạc Vấn Thùy.

“Lệnh đệ đã chết.” Mạc Vấn Thùy nghiêm túc nói.

“Là Trầm Dung Dương giết, nhưng bọn hắn là công bằng ước chiến, không bàn sinh tử.”

“Lệnh bài của Như Ý lâu nằm trong tay Bố Phỉ Giai, sư phụ nàng lại chết trong tay Lục Khinh Tỳ, nàng muốn Trầm Dung Dương thay nàng báo thù.”

“Nàng không biết quan hệ giữa Lục Khinh Tỳ và ngươi.”

“Trầm Dung Dương không thể lựa chọn, một bên là di mệnh của sư phụ, một bên là bằng hữu.”

Mạc Vấn Thùy nói một mạch, nguyên nhân hậu quả đều nói ra hết, chỉ sợ Lục Đình Tiêu còn chưa nghe xong đã đi kiếm Trầm Dung Dương, đem một kiếm gác lên cổ y.

Mạc Vấn Thùy dứt lời, tỉ mỉ quan sát phản ứng của Lục Đình Tiêu, thế nhưng đối phương vẫn rất bình tĩnh, sắc mặt nhàn nhạt đứng tại chỗ, kiên trì chờ hắn nói xong, tâm tình nhìn không ra chút biến hóa nào.

“Khụ, ý của ta là, ngươi có lẽ nên đi tìm Trầm Dung Dương nói chuyện một chút, chuyện này cũng không phải lỗi của y.” Đừng nổi giận đùng đùng hô đánh hô giết là được.

“Ta sẽ đi tìm y.” Hồi lâu, Lục Đình Tiêu thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, sau đó rời đi.

Mạc Vấn Thùy giật mình sửng sốt.

Đây là cái phản ứng gì?

Ý của hắn là, muốn báo thù, hay là quên chuyện này đi?

“Công tử đã chết a…”

A Bích nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thiếu nữ trước mắt, đối phương trả lại cho nàng một nụ cười ngây thơ trong vắt.

Từ trước tới nay, kiên trì của nàng, phản bội của nàng, đều đã hóa thành mây khói.

Cái chết của công tử, bắt nguồn là do Diêu Quang, kết thúc cũng là do Diêu Quang.

Diêu Quang không hiểu nguyên cớ, chỉ thấy thiếu nữ trước mắt vô cùng xinh đẹp, trong lòng cảm thấy rất thích, không khỏi quay sang A Bích cười một cái. Nam tử cùng làm bạn với nàng, đã hơn mười ngày chưa xuất hiện, nhưng trong trí nhớ của nàng, ngay cả một chút vết tích cũng không hề lưu lại.

Tất cả đều giống như một giấc mộng.

Tỉnh mộng rồi, cũng nên kết thúc.

A Bích điểm huyệt ngủ của Diêu Quang, nhìn nàng nhu nhược nằm trong lòng mình, sau đó rút một thanh chủy thủ từ trong tay áo ra, đâm vào ngực thiếu nữ, nhìn vẻ mặt của thiếu nữ đột nhiên vặn vẹo, thống khổ giẫy dụa, sau đó tắt thở.

Đem chủy thủy rút ra ngoài, lại dìu thiếu nữ nằm lên giường, đắp chăn, từ xa nhìn lại, phảng phất như đang ngủ.

Công tử, ta để Diêu Quang đi cùng với ngươi, dưới Cửu Tuyền, các ngươi có đôi có bạn, chắc hẳn sẽ rất vui vẻ.

A Bích thở dài, chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài, trên mặt vô bi vô hỉ.

——————————

Nghe có mùi ngược a =)))

Khai Phong, Tấn vương phủ.

“Xin hỏi, lão thân khi nào mới có thể gặp được tiểu công tử của lão?” Thanh âm phát ra từ một lão nương, nhưng lại không hề lộ vẻ yếu ớt.

“Lão phu nhân chớ nóng ruột, công tử nhà lão bị Vương gia phái đi làm việc rồi, ngày về còn chưa xác định, lão cứ tạm thời ở lại nơi này đi, chờ công tử của lão trở về, liền đến gặp lão.”

Quản gia Vương phủ khom người hành lễ, bộ dáng tươi cười nhiệt tình trên gương mặt hắn giúp xóa đi phần nào nghi vấn của lão phụ nhân, thấy lão nương gật đầu trả lễ, hắn liền rời khỏi, hướng đến thư phòng của Tấn vương.

“Vương gia.” Mùa đông khắc nghiệt, nhưng trên mặt quản gia chỉ toàn là mồ hôi. “Giữ Kỷ thị ở lại trong phủ, sợ rằng không thỏa đáng, nhỡ Như Ý lâu bên kia… Người trong giang hồ, làm việc không từ thủ đoạn, chỉ sợ tổn hại đến thân thể ngàn vàng của Vương gia…”

Tấn vương xua tay, cầm chung trà mà thị nữ vừa chuyển qua lên uống một ngụm, sau đó nói: “Tiền thu nhập ba năm liên tiếp của Như Ý lâu đã đưa tới chưa?”

“Đưa đến rồi, toàn bộ đều đã đổi thành tiền giấy.”

“Làm việc cũng nhanh lắm.” Tấn vương mỉm cười, buông chung trà. “Trầm Dung Dương không nói cái gì sao, dù biết Kỷ thị đang ở trong Tấn vương phủ, y cũng không có phản ứng gì?”

Quản gia nói: “Ngay cả một câu cũng không có nói, chuyện mà Vương gia yêu cầu, năm ngày sau bọn họ sẽ đưa bạc đến, nghe đồn Trầm lâu chủ mới cùng người khác ước chiến, bị thương rất nặng.”

“Mạnh Huyền Tình thích làm những chuyện vô vị, lòng dạ lại quá mức hẹp hòi, ánh mắt thiếu cao minh, hợp tác với người như thế…” Tấn Vương lắc đầu, không nói thêm gì nữa. “Trầm Dung Dương là người tuyệt đối không thể khinh thường, Kỷ thị ở lại trong phủ, ngươi cứ chiếu cố lão thật tốt.” Trầm Dung Dương cùng Lục Khinh Tỳ quyết chiến ở Hoàng Sơn, không cần phải tìm hiểu nhiều, hắn cũng có thể đoán được tám chín phần mười nguyên nhân. Chẳng qua là, từ lúc đó cho đến bây giờ, Vấn Kiếm sơn trang trang chủ cứ làm khó dễ hắn. Lúc trước Trầm Dung Dương khuyên hắn khoanh tay ngồi nhìn thế sự, hắn vẫn không cho là đúng, hiện tại xem ra y đã nói đúng hơn phân nửa. Mạnh Huyền Tình muốn khôi phục Thục Quốc, cũng không biết phóng tầm mắt nhìn thiên hạ, trái lại lúc nào cũng co cụm trong một góc của võ lâm. Dám mưu tính Như Ý lâu cùng Bắc Minh giáo, Mạnh Huyền Tình dù thông minh, nhưng lại dùng thông minh sai chỗ, người như thế cho dù có được thiên hạ, cũng chỉ có thể giống như lão cha Mạnh Sưởng của hắn, vô phúc hưởng thụ. Lúc trước hắn cùng người như thế liên kết, bất quá chỉ bởi vì bọn họ có cùng một địch nhân, chính là người đang ngồi trên Kim Loan điện kia, hiện tại chỉ cần nghĩ đến thôi cũng cảm thấy cực kỳ sai lầm, may mà thu tay lại đúng lúc.

Yên lặng suy nghĩ hồi lâu, Tấn vương khẽ vuốt râu, ánh mắt di chuyển tới chồng công văn còn đang dang dở. Ai ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, chung quy vẫn là chuyện riêng của huynh đệ Triệu thị, thế nhưng hiểm họa từ bên trong của Đại Tống lại chính là Liêu quốc ở phương Bắc…

Đầu tháng hai, tuyết thỉnh thoảng vẫn bay lất phất như cũ, nhưng khí trời đã dần trở nên ấm áp, vài cành khô thậm chí còn trổ lá mới. Lúc khí trời chuyển ấm, nhiều mầm sống dạt dào trong trời đất cũng yên lặng sinh sôi, nảy nở.

Trong Như Ý lâu lại là một mảnh u ám, tràn đầy áp lực.

Nhạc Vân bưng dược tới, một tay đẩy cửa ra, Bạch y nhân trong phòng đang đưa lưng về phía nàng, không biết đang viết cái gì.

“Công tử, uống thuốc đi.”

“Cứ để đó đã.”

Nhạc Vân theo lời Trầm Dung Dương đem dược đặt lên bàn, nhưng lại vươn người tới đoạt lấy cây bút trên tay y, vết mực liền bắn tung tóe trên tờ giấy Tuyên Thành, lan ra thành một đốm màu đen sẫm.

Trầm Dung Dương thở dài: “Ngươi làm cái gì vậy?”

“Nếu ngươi chịu nghỉ ngơi thật tốt, ta cũng không cần phải làm như thế.” Nhạc Vân hiếm khi lộ ra vẻ mặt trầm tĩnh, đem bút thả lại trên bàn.

“Vậy ta chẳng phải không còn việc gì để làm sao.” Trầm Dung Dương vừa cười, vừa liếc mắt nhìn chén thuốc đen sì sì trước mặt. Cho dù là lúc đối diện với yêu vật Hạn Bạt ngàn năm, mặt Như Ý lâu chủ cũng không hề đổi sắc, thế nhưng lúc này lại đang nhướng mày.

Nhạc Vân nhìn người trước mắt, cả người hầu như đã gầy đi một vòng, trong lòng có chút đau xót. Cho dù là ngày đông khắc nghiệt lúc trước, y cũng chỉ mặc một thân y phục mỏng manh, hiện tại tuy đã mặc dày hơn hai tầng, nhưng thần sắc vẫn có phần trắng bệch như cũ.

“Đại phu nói kinh mạch của ngươi bị tổn thương nghiêm trọng, thân thể sợ lạnh, nội trong nửa năm không được sử dụng nội lực, thuốc này nếu như không uống, chỉ sợ nửa năm kia sẽ biến thành ba năm đi.”

Trầm Dung Dương mím môi, lộ ra thần sắc giống như sắp đi chịu chết, bưng chén thuốc lên, ngửa đầu uống một mạch.

Nhạc Vân cảm thấy buồn cười, ai có thể nghĩ tới Như Ý lâu lâu chủ danh chấn thiên hạ cư nhiên lại sợ uống dược đắng, nhưng y từ nhỏ đã như vậy, bất kể đe dọa hay dụ dỗ, đều cứng đầu không uống. Cho dù tình nguyện bị châm cứu cũng không muốn uống dược. Thế nhưng lúc này, đại phu nói y bị thương quá nặng, cần điều trị cả trong lẫn ngoài, nên không thể không uống.

“Ta còn chưa chết, đừng lộ ra vẻ mặt như vậy.” Trầm Dung Dương cười than thở một tiếng, cắt ngang mạch suy nghĩ của nàng.

Lúc đó, ngươi thật sự chỉ cách Hoàng Tuyền vài bước.

Nhạc Vân mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì. Nàng còn nhớ rõ ngày hôm đó, Trầm Dung Dương một thân đầy máu được Mạc Vấn Thùy cùng Thị Kiếm đỡ trở về. Trong Như Ý lâu hỗn loạn thành một đoàn, lòng nàng lại càng loạn hơn, hoang mang lo sợ, nhìn mặt người nọ không còn chút máu, thần trí không rõ, Nhạc Vân thiếu chút nữa nhịn không được muốn khóc rống lên. Làm thế nào một người đang bình yên vô sự, nói nói cười cười lúc ra khỏi cửa, có thể bị thương thành như vậy khi trở về? Với võ công và tài hoa của y, trong thiên hạ người nào lại có thể tổn thương y đến như vậy?

“Công tử..” Nàng gục đầu xuống, buồn bã nói: “Trên dưới Như Ý lâu, đều dựa cả vào ngươi, xin hãy bảo trọng thân thể, không nên làm việc mạo hiểm nữa.”

“Chuyện trên đỉnh Hoàng Sơn, là hạ sách bất đắc dĩ, hiển nhiên sẽ không có lần sau.” Trầm Dung Dương cười nhạt: “Được rồi, ra ngoài giúp ta pha một ấm trà đi, thuốc này thực sự rất đắng.”

Nhạc Vân đang muốn trả lời, ngoài cửa liền có người đến thông báo, Bắc Minh giáo giáo chủ muốn gặp lâu chủ.

Nàng sợ hãi, cả kinh, xoay đầu nhìn Trầm Dung Dương, chỉ thấy vẻ mặt y không hề có nửa điểm ngoài dự đoán.

“Mời hắn vào đi.”

Bất cứ lúc nào, trên mặt Lục Đình Tiêu vẫn mang theo biểu tình thản nhiên, cho dù biết tin Lục Khinh Tỳ đã chết, Mạc Vấn Thùy cũng không nhìn ra bất cứ biến hóa nào trên mặt hắn. Người bên ngoài có lẽ sẽ cho rằng hắn lãnh huyết hoặc thâm sâu khó dò, nhưng Trầm Dung Dương biết, hắn bất quá chỉ là xem nhẹ tất cả mọi chuyện mà thôi.

“Ngươi đến rồi.”

Chắp tay mà đứng, nhìn bức tranh trên tường, Lục Đình Tiêu vẫn đưa lưng về phía y như ngày nào.

“Ta đã đến.”

Nhạc Vân đẩy Trầm Dung Dương vào trong sảnh, vẻ mặt lo lắng, do dự nhìn hai người hồi lâu, sau đó mới lui ra ngoài, ở địa bàn của Như Ý lâu, nàng tin đối phương cho dù thế nào cũng sẽ không dám làm càn.

Chỉ là nàng không hiểu Lục Đình Tiêu, trên đời này không có chuyện hắn dám hay không dám, chỉ có chuyện đáng để hắn làm hay không thôi.

Nhạc Vân vẫn đứng quanh quẩn ở cách đó không xa, trong lòng nàng không yên, chung quy vẫn nghĩ sẽ có chuyện gì đó phát sinh, nhưng bên trong vô cùng an tĩnh, không có bất cứ tiếng động nào.

Hồi lâu sau, cửa bị đẩy ra, Lục Đình Tiêu bước ra ngoài, vẻ mặt không có gì biến đổi, Nhạc Vân âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đang muốn đi vào, lại nghe thanh âm của đối phương vang lên bên tai.

“Từ nay về sau, Bắc Minh giáo và Như Ý lâu không còn quan hệ.”

Nhạc Vân căng thẳng, quay đầu nhìn về phía người trong phòng.

Trầm Dung Dương mặt vô biểu tình, nhắm mắt mà ngồi, sắc mặt tái nhợt đến trắng bệch.

Thân ảnh Lục Đình Tiêu dần dần khuất xa, nhưng y từ đầu đến cuối không có mở miệng ngăn cản, thậm chí còn chưa hề mở mắt ra.

Một cơn ho kịch liệt đột nhiên phát sinh trong lòng ngực, từ tiếng ho nhẹ vụn vặt ban đầu, trở thành tiếng thở dốc nặng nề, tay y đè chặt lòng ngực, ho nhiều đến mức cả người đều phải cúi thấp xuống, một ngụm tiên huyết đỏ sẫm bắn tung tóe lên đầu gối, sắc mặt Nhạc Vân đại biến.

“Công tử!”

——————-

Tội pé Trầm  (ỌỌ)

Giang hồ đồn đãi, Như Ý lâu cùng Bắc Minh giáo đoạn tuyệt, Như Ý lâu lâu chủ – Trầm Dung Dương bị thương nặng quay trở về, nằm triền miên trên giường bệnh.

Đầu xuân trên đỉnh Ngọc Tiêu, kỳ thực so với ngày đông giá rét cũng không có gì khác nhau, tuyết đọng còn chưa tan, khí trời giá rét, âm hàn lạnh lẽo đến thấu xương, khiến người ta ngay cả mở miệng nói chuyện cũng cảm thấy run rẩy.

Tiêu Dực đứng trước cửa, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong, vẻ mặt như đưa đám. Trương Lý vừa vặn đi ngang qua, thấy thế ngạc nhiên hỏi: “Ngươi đây là đang làm cái gì?”

“Khụ.” Tiêu Dực đưa đầu sát lại gần Trương Lý, đè thấp thanh âm: “Trầm lâu chủ bị thương nặng, ta đang do dự xem có nên nói cho giáo chủ biết hay không…”

Trương Lý sửng sốt: “Nghiêm trọng không?”

Tiêu Dực lắc đầu: “Đây là chuyện cơ mật của Như Ý lâu, sao ta biết được, chỉ nghe đồn mấy ngày gần đây, đại phu ra ra vào vào cửa Như Ý lâu không dưới mười người, xem ra tình hình không ổn.” Vẻ mặt có chút uể oải: “Hai ngày trước, sau khi Giáo chủ bế quan xong, lại một mực xử lý giáo vụ, không biết chuyện mà giang hồ đang đồn đãi, ta chung quy không tiện đến hỏi hắn, thế nhưng hiện tại, tin tức này…”

Trương Lý trầm ngâm hồi lâu: “Như vầy đi, ngươi đi vào trước xem tâm tình của giáo chủ như thế nào, sau đó cứ tùy theo hoàn cảnh mà hành động.”

Tiêu Dực vui mừng: “Trương trưởng lão thật sự là Gia Cát tái thế, thật thông minh mưu trí!”

Gia Cát: Gia Cát Lượng.

“Khụ khụ khụ!” Trương Lý vẻ mặt không tốt, phất tay áo.

Lá gan của Tiêu Dực tăng thêm một chút, gõ gõ cửa, bên trong liền truyền đến thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Vào đi.”

Tiêu Dực bước vào, xoay người đóng cửa, đem hàn khí lạnh lẽo thấu trời nhốt lại bên ngoài, đột nhiên cảm thấy trong phòng cũng không ấm áp hơn được bao nhiêu, lại nhìn người đang ngồi ở trước bàn, Lục Đình Tiêu vẫn cúi đầu viết, chưa từng ngẩng đầu nhìn hắn lấy một cái.

Hắn đang lúng túng không biết nên làm sao để mở miệng, thì liếc thấy cửa sổ đang nửa đóng nửa mở kia, không khỏi buộc miệng nói: “Thời tiết bên ngoài thật không sai, sao giáo chủ không ra ngoài đi dạo một chút?”

Vừa dứt lời, hắn đã muốn tự thưởng cho chính mình một cái bạt tai, đây còn không phải là nói bừa sao, rõ ràng gió lạnh thấu xương, hắn lại nói khí trời không sai.

Lục Đình Tiêu rốt cuộc cũng thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, nhưng bút vẫn không hề dừng lại: “Không có việc gì thì đi ra ngoài đi, thuận tiện đem những tài liệu đã xử lý xong này gửi tới các phân đường.”

“Dạ.” Tiêu Dực tiến lên đem công văn ôm vào trong ngực, suy nghĩ một chút mới nói: “Giáo chủ, Như Ý lâu…”

“Đi ra ngoài đi.” Thanh âm băng lãnh, ngữ điệu không hề phập phồng.

Tiêu Dực mở to mồm, âm thầm thở dài, rốt cuộc cái gì cũng chưa nói, xoay người rời đi.

Rõ ràng lúc còn trên đỉnh Ngọc Tiêu, giao tình của hai người tốt như thế, làm thế nào lại biến thành cái dạng này?

Ban đêm.

Màn che buông xuống, dây cột màn bị nới lỏng, người nằm trên tháp thượng bị màn cửa che đi hơn phân nửa.

Nử tữ vận trường bào màu xanh lục nhạt bưng chén thuốc đến gần, cúi đầu gọi một tiếng.

Ban đầu người nọ còn chưa phản ứng, lúc nữ tử gọi thêm mấy tiếng, người nọ lại mãnh liệt ho lên, từ tiếng ho kiềm nén vụn vặt, sau lại kiềm chế không được mà bật ra khỏi lòng ngực, ho đến tê tâm liệt phế.

Lục y nữ tử vội vàng buông chén, ngồi xuống bên cạnh giường, một tay đỡ y, một tay vỗ nhẹ lên lưng.

“Vân nhi, may còn có ngươi, Như Ý lâu…” Nam tử kia ho vài tiếng, chậm rãi nói, thanh âm khàn khàn trầm thấp.

“Công tử đừng nói nữa, ngươi mau dưỡng thương cho tốt, chủ nhân duy nhất của Như Ý lâu chỉ có một mình ngươi.” Nữ tử mềm nhẹ uyển chuyển mà an ủi y, nhưng lại không thể che giấu được ngữ giọng đang run rẩy.

“Ta chỉ sợ, ta không được nữa rồi…” Nam tử cười khổ: “Trận quyết chiến kia, ta vốn không nên đi, hôm nay cũng sẽ không rơi vào cục diện như vậy, hiện tại mới nói những lời này đã là quá muộn.”

“Công tử suy nghĩ nhiều.” Lục y nữ tử xoay lưng lại lau đi nước mắt, sau đó bưng chén dược trên bàn: “Đại phu nói kinh mạch của ngươi bị hao tổn, thuốc này tuyệt đối không thể không uống…”

Ánh nến yếu ớt không cách nào xuyên thấu qua màn cửa dày nặng để nhìn thấy biểu tình trên mặt hai người, thế nhưng tiếng thở dài trong giọng nói lại khiến kẻ khác cảm thấy nặng trĩu.

Đêm đã khuya.

Gió ngoài cửa sổ vẫn lạnh đến thấu xương, nhưng cho dù có thổi vào phòng, cũng không thể xua tan được mùi thuốc nồng đậm ở bên trong.

“Thủ vệ của Như Ý lâu rõ ràng so với mấy ngày trước đây càng thêm nghiêm ngặt, dù thuộc hạ dùng Đông doanh ẩn thuật, cũng không dám trụ lại lâu, cho nên chỉ có thể nghe được mấy câu như vậy.” Ngoài phòng, cành trúc bị gió lạnh thổi qua, phát ra tiếng xào xạt, trong phòng, một hắc y nhân nửa quỳ trên mặt đất, hương khí ấm áp, kiều diễm cứ quanh quẩn không tán đi.

“Nghiêm ngặt sao…” Khóe miệng hơi giương lên: “Nghiêm ngặt là đúng rồi.”

“Không phải là ngụy trang chứ?” Mỹ nhân vuốt ve ngực của hắn, hơi ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh, thực sự là một mảnh phong tình.

Mạnh Huyền Tình cân nhắc cười: “Ngươi không hiểu, bảo vệ càng nghiêm ngặt, chứng tỏ Như Ý lâu xảy ra chuyện không muốn cho người khác biết. Trầm Dung Dương vô duyên cớ đem tiền thu nhập ba năm liên tiếp giao cho Tấn vương, nội bộ Như Ý lâu chắc chắn sẽ có người bất mãn, chỉ là ngại thế lực của y nên mới không dám rêu rao. Nếu thân thể của y vô sự, thì không sao, nhưng y bị Lục Khinh Tỳ đả thương, hơn nữa còn cùng Bắc Minh giáo đoạn tuyệt, hiện tại có thể nói, trong Như Ý lâu đang nổi sóng ngầm mãnh liệt, xem ra thời cơ đã sắp chín mùi rồi.”

“Chúc công tử sớm ngày thống nhất võ lâm, đoạt được thiên hạ, khôi phục vinh quang ngày xưa.” Tạ Yên Nhiên cười dịu dàng, thân thể cũng dán sát lại.

Mạnh Huyền Tình thuận thế ôm lấy nàng, khiến nàng than nhẹ một tiếng, hắn không khỏi cười ha ha.

“Ta ghét nhất cái điểm này của tên gia hỏa nhà ngươi, rõ ràng là xảo quyệt quỷ kế đa đoan, lại hết lần này tới lần khác hóa trang thành bộ dạng tao nhã vô hại.” Mạc Vấn Thùy hạ quân cờ xuống, liếc mắt khinh bỉ một cái.

“Ta gọi là trí tuệ, không gọi xảo quyệt.” Người mới vừa rồi còn ho khan thổ huyết, lúc này lại đang ngồi bên cạnh bàn, ung dung nhàn nhã đặt quân cờ đen xuống bàn cờ, thần sắc thản nhiên khoan thai, dáng dấp không còn nửa phần suy yếu trầm trọng.

“Chờ một chút! Nước cờ này không tính, ta đi lại!” Mạc Vấn Thùy nắm lại bàn tay đang muốn rút về của đối phương, nửa ép buộc đem quân cờ vừa hạ kia nhét lại vào trong tay y.

“Đã đi rồi sao còn rút lại…” Trầm Dung Dương hết cách.

“Ta cũng không phải quân tử.” Hắn đắc ý dào dạt, vẻ mặt vô lại.

“Công tử, nếu muốn khiến đối phương cho rằng ngươi thực sự bị trọng thương, tại sao còn tăng cường thủ vệ trong lẫn ngoài, vậy đối phương chẳng phải không vào thăm dò được hay sao?” Thị Cầm ngạc nhiên hỏi.

“Trong đám thuộc hạ của Mạnh Huyền Tình, có người hiểu rõ Đông doanh nhẫn thuật, phòng vệ nghiêm ngặt đối với bọn họ mà nói cũng không hề trở ngại, mới vừa rồi một nhóm đã rời khỏi, hẳn sẽ không quay trở lại.” Trầm Dung Dương cười nhạt. “Thông minh bị thông minh hại, người càng thông minh, thì càng đa nghi, nếu như canh phòng lỏng lẻo, trái lại sẽ làm hắn nghi ngờ, cứ như hiện tại, hắn đã tin hơn năm phần, hơn nữa cùng với nhiều sự tình xảy ra lúc trước, vừa đủ để gom lại thành mười phần.”

oOo

———————–