Thiều hoa vũ lưu niên – CHƯƠNG 1: TỬ NHI HẬU SINH(*)

       

CHƯƠNG 1: TỬ NHI HẬU SINH()

()Tử Nhi Hậu Sinh : chết rồi sống lại

Trong bóng đêm, ngay cả sự tồn tại của bản thân y cũng không cách nào xác định được, ngoại trừ các tiếng động vang lên bên tai, còn lại chỉ là một mảnh hư vô.

Y đã chết. Trong mảnh kí ức cuối cùng, y bị một viên đạn bắn trúng vào tim, phịch một tiếng, xen lẫn với tiếng la của J, tựa hồ còn chưa kịp cảm giác được sự đau đớn, chưa kịp xác nhận biểu tình của J, y liền mất đi tri giác.

Ngày đó sau khi Dilcey rời khỏi Tử Dạ, y mang theo “Lễ vật” đến gặp J, J là người cộng tác, cũng là bạn tình của y.

J là một nam nhân.

Mấy năm này, sống ở “Tử Dạ” trong một thời gian dài, khiến cho y có chút nhớ đến J, năm đó lúc ở trong tổ chức cùng nhau hành động, J là một đồng bọn đáng tin cậy trong công việc, ngay cả khi ở trên giường, so với nữ nhân càng có thể làm cho y đạt được khoái cảm.

Không có ai biết, NO. 1 của “Tử dạ” kỳ thật thích nam nhân hơn, thậm chí ngay cả cái tên Trình Tử Nghêu này, cũng không phải là thật.

Trong tổ chức, tên của y từ họ Trương đến họ Vương, từ Lê Duệ đến Tịch Quân, cho đến trước khi chết, y gọi là Trình Tử Nghiêu, một cái tên được dùng trong 3 năm 6 tháng lẻ 8 ngày, thân phận là Cowboy.

Kỳ thật y rất thích cái tên này. Ngoại trừ việc đôi khi phải xoay quanh giữa những phụ nữ hay ghen tuông khiến y đau đầu ra, trên căn bản nhiệm vụ lần này quả thực không có gì khó khăn. . .

Song, lần này y đã đánh giá thấp sự ghen tuông của nữ nhân.

Trong quán bar, y đang mang các tư liệu mà lần này thu thập được giao cho J, tiện thể làm luôn một hồi hôn nồng nhiệt, nhưng lại trùng hợp để cho nữ nhân gần đây y dây dưa chứng kiến. Con gái của đại ca Xã hội đen lúc tức giận lên quả thật không giống người bình thường, viên đạn hướng J bay đi, y theo bản năng kéo J ra phía sau.

Sau đó, y tới nơi này. Đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình hết nửa ngày, lấy lại tinh thần, chưa kịp hiểu rõ tình trạng hiện nay của mình, bỗng nhiên một cảm giác đau đớn vì bị đè ép kéo tới.

Quỷ hồn sẽ không có cảm giác đau. Cho nên y vẫn còn sống. Có được kết luận này, y thuận theo tự nhiên làm cho chính mình ngất đi.

Khi tỉnh lại lần nữa, y cảm giác tất cả xung quanh mình rất khác, hỗn độn tiếng người hòa cùng tiếng bước chân thỉnh thoảng vang lên.

“Bẩm nương nương, Hoàng tử không việc gì, do ở trong bụng nương nương lâu, lúc này đi ra tất mệt mỏi, ngủ mấy canh giờ thì sẽ tỉnh lại.”

Hoàng tử?

Y ngưng thần lắng nghe, chỉ nghe thấy tiếng một nữ nhân nói chuyện, tiếng nói có chút khàn khàn:

“Vương thái y, hoàng nhi không khóc không nháo, không hề có động tĩnh gì, không phải là. . .” – Giọng nói run rẩy, lo lắng nói không nên lời.

“Nương nương yên tâm, Hoàng tử rất là khỏe mạnh, Người xem bàn tay và bàn chân nho nhỏ bé thật đáng yêu!” – thanh âm này là của một người còn rất trẻ, như là một nữ nhân chỉ hơn mười tuổi.

Cùng với tiếng nói ấy, gương mặt y bị chạm nhẹ một cái, lại nghe nàng tán thưởng, – “Nương nương Người xem, Hoàng tử có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trắng mềm mềm, rất giống nương nương, tương lai nhất định là một mỹ nam tử!” – Mới sinh trẻ con đều hồng hồng nhăn nhăn, cũng không biết sao, nàng lại có thể nhìn ra đứa trẻ này sau khi lớn sẽ thành mỹ nam tử.

Lúc này, y cuối cùng cũng xác định được, trong miệng bọn họ mình chính là Hoàng tử. Cho dù là y, trong lúc nhất thời cũng có chút suy nghĩ hỗn loạn, y đã chết, sau đó lại thành trẻ con, chẳng lẽ đây là đầu thai chuyển thế?

Tạm thời y không cách nào lí giải được mọi chuyện, trước mắt y để mọi chuyện qua một bên, lúc này vẫn là nên yên lặng theo dõi kỳ biến, ít nhất mình còn có kí ức trước kia, làm trẻ con, có thể sử dụng thời gian tới để suy xét nhiều điều.

Vương thái y cẩn thận nhìn vị Hoàng tử này, cảm giác có chút kỳ quái, theo lẽ thường mà nói, mới sinh trẻ con đáng lẽ đều oa oa khóc to, nhưng Hoàng tử này lại ngủ say như thường, sau khi chuẩn đoán lại, quả thật không hề có vấn đề. Vì thế, không thể làm gì khác hơn là trấn an An quý phi phía sau rèm:

“Thỉnh nương nương chớ lo lắng, lão thần thấy Hoàng tử thân thể tráng kiện, cũng không có gì khác thường.”

An quý phi lúc này mới hơi yên tâm, quay đầu hỏi thị nữ bên cạnh:

“Chỉ Lan, ngươi đã bẩm báo Hoàng thượng?”

“Nô tỳ đã báo cho Lưu tổng quản, Lưu tổng quản nói Hoàng thượng đang ở Thiên điện nghị sự.” – Chỉ Lan cúi thấp đầu, quyết định vẫn là không nói cho nương nương biết, nàng nhìn lén lúc ấy trong Thiên điện, trừ Lý đại nhân còn có một vị tuyệt sắc nữ tử.

“Hoàng thượng giá lâm!” – Đang nói, người An quý phi trông mong cuối cùng đã đến Ngưng Hi Các.

“Ái phi vất vả rồi, hoàng nhi ở đâu, mau cho trẫm nhìn một cái!”

Cùng giọng nói ấy, bước vào là nam tử một thân huyền sắc thêu kim bào, trên tóc buộc mão xích kim, khuôn mặt không hỉ không nộ, lại dấy lên nhất phương khóe miệng, có vài phần không kềm chế được tiêu sái(), thanh âm lộ ra sung sướng.

() tiêu sái: phóng khoáng, tự nhiên.

Chỉ Lan bồng hài tử tới, bộ dáng An quý phi thập phần vui mừng, – “Thỉnh bệ hạ tứ danh cho hoàng nhi.”

Một đôi tay tiếp nhận mình trong tay người thị nữ, giờ phút này thân là trẻ con, tâm tình y phức tạp, mặc cho mình bị một người nam nhân ôm trong lòng, tiếp theo, hai má lại bị nhéo vài cái. Bỗng có một hương thơm ấm áp vây quanh, y dám xác định, chủ nhân của mùi thơm này nhất định là một vị mỹ nhân. Xem ra, vị hoàng đế này được vây quanh bởi rất nhiều tuyệt sắc giai nhân, công phu so với y chắc không thể kém.

Kì Hủ Thiên nhìn đứa trẻ trong tay, hai mắt nhắm lại, hô hấp nhẹ nhàng, bộ dáng im lặng an bình, nhìn ra được đường viền tuấn tú, mày nhỏ mắt to, không giống với những trẻ sơ sinh khác, nhưng lại có vẻ đặc biệt trầm tĩnh bình yên, vì thế trầm ngâm chốc lát, – “Nhị Hoàng tử gọi là Minh Nguyệt đi.”

“Nhị Hoàng tử?”

Vô luận là An quý phi hay là Vương thái y và thị nữ Chỉ Lan, đều không khỏi trợn to mắt lập lại một lần, hiện nay mọi người đều biết, trong Thương Hách hoàng triều, Hoàng hậu không có con, An quý phi rất được Hoàng thượng sủng ái, người thứ nhất mang long thai, sinh hạ nam hài định là Đại Hoàng tử, Tiếu phi, Lâm phi chờ hoài thai còn chưa mãn 6 tháng, tại sao lúc này hài tử này lại thành Nhị Hoàng tử?!

Không chú ý đến sự kinh ngạc của mọi người ở đây, chỉ có tổng quản Lưu Dịch bên cạnh Kì Hủ Thiên biểu tình như cũ, không chút thay đổi, không nói một câu.

Hiện giờ Kì Minh Nguyệt đang mở mắt nhìn về phía người ôm mình, bất quá, y tò mò chính là người cho y cái tên. Minh Nguyệt, tên kiếp này của y. Y coi như vừa lòng. Về phần diện mạo, sau khi thấy rõ khuôn mặt của vị hoàng đế này, y thập phần tin tưởng, sau này tự mình cũng sẽ không kém.

Vương thái y xác định, trong danh sách của viện thái y ghi chép, vị Hoàng tử này quả thật nên là Đại Hoàng tử, tuy nói bệ hạ từ trước đến nay hỉ nộ khó dò, bất quá đành nói thẳng ý nghĩ, hắn vẫn là nơm nớp lo sợ, mỉm cười nói:

“Bẩm Hoàng thượng, trừ An nương nương ra, bên ngoài các phi tần khác còn chưa từng sinh sản. . .”

Kì Hủ Thiên để hài tử trong tay xuống, thu lại ý cười, thản nhiên tuyên bố với mọi người:

“Hoa quý phi, ái phi đã hạ sinh trước cho trẫm Đại Hoàng tử, trẫm đã tứ danh là Mộ Thịnh.”

Như vậy mới vừa rồi mình không có nhìn lầm, nữ tử tuyệt sắc kia quả thật ẵm một đứa trẻ, Chỉ Lan cúi đầu nhìn mũi chân, không dám nghĩ đến tâm tình nương nương lúc này.

Hoa quý phi? Trong cung khi nào có cái tên Hoa quý phi này?

Đảo qua ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Kì Hủ Thiên ra hiệu cho Lưu Dịch ở bên cạnh.

“Vâng, Hoàng thượng.”

Lưu Dịch khom người đi vài bước, – “Lý đại nhân phụng chỉ tìm Hoa quý phi lưu lạc ở ngoài cung, Hoa quý phi hoài thai đã trọn tháng, hôm nay lúc tiến cung mới hạ sinh Hoàng tử, chính xác là nương nương đã hạ sinh Hoàng tử trước.” – nói xong lại mặt không chút thay đổi thối lui trở về.

Kì Minh Nguyệt nằm ở trên tháp() mềm mại mở to mắt, đem biểu tình của mọi người nhất nhất xem ở trong mắt, vừa cẩn thận đánh giá cha mẹ trong kiếp này, ở trong lòng thở dài, nhà đế vương không có tình cảm, xem ra sau này phiền toái là không thể thiếu, bất quá may là y có thể xác định, đây không phải là một triều đại nào được ghi chép trong lịch sử. Vì thế nhắm mắt lại, tiếp tục nghe diễn.

() tháp: giường nhỏ ( thường dùng để ngủ trưa)

Lưu lạc bên ngoài? Hoa quý phi? Trong cung chưa từng có cung phi lưu lạc bên ngoài!

Tuy rằng trong long mọi người đều rõ ràng, nhưng ngoài miệng thì vạn vạn không dám hỏi, vì có thể để Hoàng thượng cho tiến cung, lại được phong quý phi, nói vậy người rất ưu ái vị cung phi này, xem ra An quý phi lại thêm một kình địch.

Đạo lý đó An quý phi tự nhiên cũng minh bạch, lập tức trong mắt hiện lên một tia u oán, ôm chặt đứa con trong lòng, “Tạ ơn bệ hạ tứ danh, thần thiếp sẽ chăm sóc tốt hoàng nhi, thỉnh bệ hạ yên tâm.”

“Ừm, như thế rất tốt, bất quá ái phi cũng đừng quá vất vả.” – lại quay đầu phân phó Lưu Dịch, “Ngày khác chọn hai người thông minh lại đây hỗ trợ, chăm sóc hoàng nhi.”

Kì Hủ Thiên vừa nói xong lại nhìn đứa bé, không ngờ lại phát hiện y tuy nhắm hai mắt, khóe miệng lại mỉm cười, tiếu ý kia mặc dù nhạt, nhưng lại có vài phần hương vị nhàn nhã thản nhiên, cùng Đại hoàng nhi hàm chứa ánh mắt tò mò hoàn toàn bất đồng.

Mặc dù nhắm hai mắt, Kì Minh Nguyệt cũng có thể cảm giác được tia nhìn của người kia đang dừng ở mình, mịt mờ thâm trầm, khó phân biệt hỉ nộ, lần này y dứt khoát mở mắt ra, cùng người nọ đối diện.

Y tỉ mỉ quan sát vị phụ hoàng này một lần, Kì Minh Nguyệt trong lòng cảm thán, kiếp trước từ khi y trở thành gián điệp tới nay, đây là người thứ nhất khiến y có cảm giác đoán không ra.

Một đôi song nhãn đào hoa, cùng đôi môi mỏng khẽ nhếch, đã có thể làm cho y thấy được cảnh tượng quanh hậu cung, nghĩ đến không có mấy vị phi tần có thể tránh được mị lực của phụ hoàng, trừ chuyện đó ra, vương giả uy nghi, cùng tính tình khó lường khó phân biệt, cũng đã làm cho triều đình bách quan kinh sợ, ai cũng khuất phục.

Kì Hủ Thiên thấy đôi mắt đen tuyền kia mang theo ý tứ hàm xúc, có chút bất ngờ, hài tử còn quá nhỏ, làm sao lại có thể có được ánh mắt như thế?

“Trăm ngày sau thưởng yến, sai người truyền xuống, chuẩn bị chiếu thư và ngọc phù, thỉnh Quốc sư!” – Nói xong những lời này, Kì Hủ Thiên liền ly khai Ngưng Hi Các.

Một đám người kinh sợ quỳ xuống, cho đến khi vị đế vương kia rời đi, biểu tình mọi người vẫn mang theo lo sợ không yên, không ai đứng dậy, trong lúc nhất thời, trong Ngưng Hi Các yên tĩnh có thể nghe được tiếng châm rơi.

Kì Minh Nguyệt ngoái đầu nhìn theo hướng người nọ đã đi xa, trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ bách nhật() yến không giống bình thường?

() bách nhật: trăm ngày