Thiều hoa vũ lưu niên – CHƯƠNG 138: TIỆC RƯỢU

       

CHƯƠNG 138: TIỆC RƯỢU

EDTIOR: Tiếu Hồng Trần [NangBT]

Dưới sự chú mục của mọi người, Thương Hách Đế một thân hoàng bào màu đen huyền, đội kim quan đứng ở trên điện, người đứng ở bên cạnh hắn, áo trắng tóc đen, khóe môi mỉm cười, đưa mắt lướt nhìn quần thần đang đứng hành lễ, lại nhìn sang An Dương Vương mặt lộ vẻ tươi cười đang đứng đối diện hắn, sau đó nét mặt vẫn thản nhiên ngồi xuống ghế.

Đứng ở bên cạnh Liên Mộ Hi, Liên Sóc nhìn một màn trước mắt, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Trước khi quân vương lên tiếng cho phép, Thái Tử lại có thể làm như không có việc gì, cũng không thực hiện nghi lễ trong cung, tự mình ngồi xuống, mà quần thần đối với hành động như thế của Kì Minh Nguyệt lại chẳng hề có dị sắc, hiển nhiên là đã quá quen thuộc, cũng chẳng ai cho rằng như thế là không đúng.

Nhớ tới chuyện năm đó, “Phụ Hoàng” của hắn đối với Kì Minh Nguyệt đủ loại sủng ái, lại nhìn trước mắt hắn vinh sủng một thân, sự kinh ngạc trong mắt Liên Sóc chậm rãi nhạt dần đi, còn lại cũng chỉ có thật sâu ghen ghét. Cho đến tận bây giờ, hắn cũng sẽ không quên, nếu không phải vì Kì Minh Nguyệt, ngôi vị Thái Tử trước mắt kia đã là của hắn.

“Nếu đều đã đến coi như đầy đủ, vậy khai yến đi.” Kì Hủ Thiên đối với Lưu Dịch đang đứng ở bên cạnh phân phó, lúc xoay người, ánh mắt lơ đãng quét về phía Liên Sóc, trong đôi mắt liễm hạ xuống lộ ra chút ý cười khó hiểu, ngồi xuống bên cạnh Kì Minh Nguyệt.

Tiệc rượu đã khai, quần thần vốn đã ăn sơn trân hải vị quen giờ cũng chẳng hứng thú mấy với chuyện ăn uống, không ngừng khe khẽ nói nhỏ. Liên Mộ Hi tựa hồ không hề cảm giác thấy không khí cổ quái xung quanh, nâng lên chén rượu trên tay: “Đa tạ Bệ Hạ khoản đãi, rất nhiều năm trước Mộ Hi đã tới Thương Hách, nhớ rõ ngày ấy cũng là tại Xích Hi Điện này thiết yến, chẳng qua, Nhị hoàng tử ngày đó giờ đã trở thành Thái Tử Điện Hạ rồi” Nói xong, hắn lại đối với Kì Minh Nguyệt nâng chén “Mộ Hi bây giờ xin trước kính Thái Tử một ly.”

Kì Minh Nguyệt nâng lên chén rượu tỏ ý tiếp nhận rồi uống cạn “Người tới là khách, An Dương Vương không cần đa lễ.”

Liên Mộ Hi lắc lắc đầu: “Sao lại là đa lễ, Mộ Hi chính thật sự là kính nể Thái Tử Điện Hạ, bằng không cũng sẽ không từ An Dương tới tận Thương Hách, chỉ vì nhớ mãi lần gặp mặt khi xưa với Thái Tử, rồi sau đó lại không biết bây giờ người như thế nào, vẫn nghĩ mãi, liền thật sự quyết định đến đây.”

Tựa hồ đối với hành vi của chính mình cũng có chút ngoài ý muốn, Liên Mộ Hi có chút buồn rầu nhíu nhíu mày, theo động tác lắc đầu, những sợi tóc cuốn uốn lượn phía sau kia giống như vẽ lên một trận gợn sóng, đi cùng với đôi mắt nhẹ nhàng chớp động, nhìn xem lại có vẻ có chút đáng yêu. Có điều vẻ mặt như thế, tuyệt không thích hợp xuất hiện trên khuôn mặt quân vương của một nước, dừng ở trong mắt mọi người, chỉ cảm thấy dáng vẻ cử chỉ của vị An Dương Vương này không phải là bộ dáng mà một quốc quân nên có.

“Từng nghe Vương của ta kể Thương Hách Thái Tử kiệt xuất như thế nào, Liên Sóc cũng từng là một thành viên trong hoàng cung Thương Hách, đối với Thái Tử Điện Hạ đương nhiên cũng không xa lạ gì, nhớ rõ năm đó, Liên Sóc còn từng gọi người là Nhị Hoàng huynh a.” Liên Sóc nhắc tới quá khứ, lại giống như chưa từng phát sinh qua chuyện gì, đối với Kì Minh Nguyệt nâng chén.

“Mà nay đã không thể tiếp tục gọi Nhị hoàng huynh, đã là Thái Tử Điện Hạ rồi, Liên Sóc nhớ tới năm đó, đối với những chuyện đã làm lúc trước cũng thực sự hối hận, Thái Tử Điện Hạ đại lượng, ngàn vạn lần mong đừng trách tội ta.”

Trong đôi mắt hàm chứa vẻ sắc bén đang nhìn về phía hắn, mạt âm u ẩn hàm sâu phía trong đó cũng không tránh được con mắt của Kì Minh Nguyệt, khóe môi khẽ nâng nên, hắn bưng lên chén rượu của người ngồi bên cạnh: “Sao lại trách tội đâu, hôm qua ở trên điện thượng không phải cũng đã nói rồi sao, đứng ở đây lúc này cũng không phải là Kì Liên Sóc của năm xưa, mà chỉ là Liên Sóc mà thôi, Minh Nguyệt sao phải nghĩ gì chứ.”

Chén rượu ngự dụng

(chén uống rượu của vua)

nắm ở trong tay Kì Minh Nguyệt, người mặc một thân hoàng bào đen huyền bên cạnh lại không có tỏ vẻ gì, như cũ không chút để ý mà thản nhiên dùng bữa, thậm chí còn gắp không ít đồ ăn đặt vào trong chén của Kì Minh Nguyệt, vị Thái Tử có thể được quân vương hậu đãi như thế liệu có mấy người, không bị ngờ vực vô căn cứ đã là tốt lắm rồi. Nam nhân cuồng ngạo vô tình, đối với ai cũng không nương tay kia, nhưng lại đối với Kì Minh Nguyệt tin tưởng tuyệt đối như vậy . . .

Liên Sóc một ngụm uống cạn rượu trong chén, cúi đầu xuống che khuất ám mầu trong ánh mắt, từ trước đã thế, sủng ái đáng lẽ thuộc về hắn bị Kì Minh Nguyệt đoạt đi, ngôi vị thái tử đáng lẽ của hắn cũng lại thuộc về tên Kì Minh Nguyệt kia, dung mạo chói mắt xuất chúng, trí tuệ nổi danh thiên hạ, năng lực được các đại thần ca tụng, dựa vào cái gì Kì Minh Nguyệt có thể đạt được tất thảy mọi thứ như vậy?!

Đem chén rượu thả lại trên bàn, hắn nâng mắt lên nói: “Liên Sóc còn nhớ rõ lúc ấy, tuổi trẻ chưa biết gì, lại muốn ngôi vị Thái Tử kia, thật sự là làm sai không ít chuyện đâu, mà nay biết sai rồi, không biết Thái Tử Điện Hạ có thật là không hề để ý hay không?”

Xem ra hôm nay Liên Sóc này thật sự phải gây chút chuyện mới bằng lòng bỏ qua, Kì Minh Nguyệt hướng Kì Hủ Thiên bên cạnh liếc mắt một cái, Phụ Hoàng từ đầu đến cuối đều giống như không thèm đếm xỉa đến, hiển nhiên trận diễn này là tặng lại cho hắn đây. Hắn cúi đầu nhìn Liên Sóc thản nhiên hỏi: “Xem ra muốn Liên Sóc tin tưởng lời nói của ta cũng không phải chuyện dễ a, không biết ngươi muốn như thế nào?”

Lời này vừa nói ra, tiếng nghị luận nãy giờ của các vị đại thần nhất thời giảm hẳn đi. Liên Mộ Hi tựa hồ rốt cuộc cũng cảm thấy không khí không đúng, kéo kéo người bên cạnh nói: “Liên Sóc ngươi có phải là uống say rồi không? Tự nhiên nhắc tới những chuyện này làm cái gì, nay ngươi đã là người của An Dương, quá khứ ở Thương Hách đều là chuyện đã qua, nhưng cũng không được đối với Thái Tử Điện Hạ có lời nói vô lễ.”

Liên Mộ Hi mở to hai mắt, tất cả đều là bộ dáng hoảng hốt lo lắng, Liên Sóc lại đối hắn nở nụ cười: “Ta sao lại dám có yêu cầu gì vô lễ, chẳng qua là muốn nhìn xem Thái Tử ngọc bội thôi, khi còn bé liền nghe nói qua, Thái Tử Ngọc bội trân quý như thế nào, chỉ có Thái tử mới có thể đeo, Liên Sóc không được may mắn nhìn thấy đã phải rời khỏi Thương Hách, đến nay đều có chút tiếc nuối, không biết Thái Tử Điện Hạ có thể thành toàn cho ta hay không?” Nhìn lên phía Kì Minh Nguyệt, ý cười trên mặt Liên Sóc lại càng phát ra rõ ràng, còn mang theo vài phần đắc ý.

“Thật sự là đáng tiếc, Thái tử ngọc bội chỉ sợ là không còn.” Kì Minh Nguyệt nghe hắn yêu cầu như vậy, cũng không tỏ vẻ kinh ngạc: “Ngọc bội mấy ngày trước còn mang ở trên người, ngày gần đây thế nhưng lại không cánh mà bay, trước mắt ngươi muốn nhìn thấy một lần, thật đúng là khiến cho người khó xử, cũng không biết là bị ai cầm đi.”

Thấp giọng thở dài, trên mặt Kì Minh Nguyệt lại không có vẻ gì là tiếc nuối, đôi mắt sắc bén hướng về phía Liên Sóc quét tới, ánh mắt hàm chứa thâm ý kia lại làm cho các vị đại thần phát ra một trận xôn xao.

Vừa nghe ngọc bội của Thái Tử không thấy, tất cả mọi người kinh ngạc cực kì, vật kia chính là tổ tiên truyền lại, đại biểu cho thân phận Thái Tử của Thương Hách, giá trị cùng với ý nghĩa của nó, cũng không phải là ngọc bội tầm thường có thể sánh bằng. Nếu là có vị Thái Tử nào làm hỏng hoặc là đánh rơi, đó chính là đại bất kính đối với tổ tiên. Thái Tử Điện Hạ từ trước tới nay làm việc luôn luôn cẩn thận, như thế nào lại đem vật quan trọng như vậy đánh mất đâu?

Mới nghi hoặc thở dài, lại nghe thấy lời nói đầy hàm nghĩa của Thái Tử, lại nhìn ánh mắt đang nhìn Liên Sóc của y, đám quần thần đang muốn mở miệng hỏi lại nuốt đi xuống.

Lúc này đang có ngoại nhân ở đây, bất luận là Thái Tử thật sự đem ngọc bội kia đánh mất hay là bị người đánh cắp đi, đây cũng không phải là thời điểm thỏa đáng để hỏi.

Tại thời điểm này, theo tiếng xôn xao nho nhỏ của mọi người, có người cũng phát ra tiếng thét kinh hãi, vừa mới hét lên, lại giật mình bưng kín miệng. Tới lúc này Kì Nghiêu Vũ đã là hối hận cực điểm, hắn tự nhiên là biết sự trọng yếu của ngọc bội này, cũng biết là từ trên tay mình đánh mất, Nhị hoàng huynh chưa nói, chính hắn chẳng lẽ không tự hiểu sao.

Do dự lại do dự, mắt thấy không khí trong điện càng trở nên khẩn trương, Kì Nghiêu Vũ đối diện với ánh mắt lo lắng của Kì Tử Dục lắc lắc đầu, miệng hết khép lại mở, cuối cùng cũng không nói gì.

Từ lúc Kì Minh Nguyệt nói ngọc bội bị mất, tiếng các đại thần ong ong thấp giọng nghị luận đều không có dừng lại, khuôn mặt Liên Sóc mang đầy vẻ đắc ý nhìn Kì Minh Nguyệt, lại trộm dò xét liếc mắt nhìn Kì Hủ Thiên bên cạnh y, thấy hắn thần sắc bất động tựa hồ đối với mọi chuyện phát sinh trong điện không thèm để ý, mới mang theo chút kiêng kị cùng cẩn thận mà thu hồi ánh mắt. Tới tận lúc này, hắn đối mặt với nam nhân vốn nên gọi là Phụ Hoàng này vẫn có nỗi sợ hãi khôn kể.

“Bị người cầm đi? Thái Tử Điện hạ cũng đừng gạt ta, ngọc bội này nên là lúc nào cũng đeo ở bên thắt lưng a, kẻ nào lại có thể lấy được ngọc bội ở trên người Thái Tử? Nếu là đánh rơi ở trên giường của mỹ nhân thì nghe còn có lý, nhưng mà nghe nói Thái Tử còn chưa có lập phi đâu. Không duyên không cớ như vậy làm sao lại đánh mất a?” Mang theo chút vẻ giễu cợt, Liên Sóc tựa hồ giống như nói giỡn, tiếp tục truy vấn Kì Minh Nguyệt.

“Xem ra ngươi đối với lời nói của Minh Nguyệt hơn phân nửa cũng là không tin đi.” Kì Minh Nguyệt không nhanh không chậm nâng đũa lên, ăn một chút đồ ăn Kì Hủ Thiên đã gắp vào trong bát hắn, nghiêng đầu đối với người bên cạnh lộ ra vài phần ý cười, cũng lại giúp hắn gắp một ít thức ăn, lúc này mới quay đầu nhìn Liên Sóc nói: “Đã đánh mất tức là đã đánh mất, đây là việc của Thương hách, Minh Nguyệt đeo ở đâu, để tại chỗ nào, tựa hồ cùng An Dương không có quan hệ gì đi.”

Lời kia vừa thốt ra, các vị đại thần đều gật gật đầu, Thái Tử đã đánh mất ngọc bội, xem như có chút sai lầm, nhưng là như thế nào cũng không tới phiên Liên Sóc thân là tùy tùng của An Dương Vương khoa tay múa chân. Lại nhìn vị An Dương Vương Liên Mộ Hi kia, cũng đối với Liên Sóc một chút biện pháp đều không có, chỉ có thể ngồi ở bên cạnh kéo kéo tay áo hắn ý bảo, mắt thấy không khí giằng co, trong cặp mắt to kia đều là vẻ lo lắng kinh hoảng, quả thực giống như bộ dáng cấp đến sắp khóc vậy.

“Thái Tử điện hạ đừng trách tội, Liên Sóc hắn chỉ là hỏi một chút, hỏi một chút mà thôi, An Dương như thế nào lại can thiệp vào việc của Thương Hách được, Bệ Hạ nhất định đừng hiểu lầm!” Trước đối với Kì Minh Nguyệt giải thích, rồi sau đó lại đối với vị Thương Hách đế vẫn đang ngồi thủy chung không nói gì, khuôn mặt khó lường kia nói nói như vậy, Liên Mộ Hi thần sắc kích động quay đầu đối với Liên Sóc trừng mắt một cái.

Liên Sóc đứng dậy, đối với Liên Mộ Hi thi lễ, thái độ cũng chẳng có vẻ gì cung kính, lại giống như đối với thái độ của y có chút trào phúng, cười khẽ nói: “Vương của ta không cần lo lắng, lời nói vừa rồi cũng không phải là có ý gì, hỏi như vậy, chính là bởi vì gần đây tựa hồ cũng nhìn thấy một vật cực kì giống với Thái Tử ngọc bội, Liên Sóc chỉ là tò mò, không biết vật mình nhìn thấy có phải là Thái Tử ngọc bội hay không, bên bây giờ mới hỏi một chút.”

“Ngươi từng thấy Thái Tử ngọc bội?” Tận đến lúc này, người thủy chung trầm mặc ngồi trên tòa thượng Kì Hủ Thiên mới hướng phía Liên Sóc nhìn lại, trong đôi ưng mâu hạ thấp không biết là tò mò hay hứng thú, lại thêm vài phần ý cười khó phân biệt làm cho Liên Sóc bị ánh mắt kia đảo qua, nhất thời thần sắc cứng đờ.

Cảm thấy có chút khẩn trương, Liên Sóc cố gắng dìm xuống bất an, giật giật khóe môi, hít sâu một hơi mới ra vẻ tươi cười nói: “Từng thấy, chỉ là không biết đó có phải là Thái Tử ngọc bội hay không, vì đeo vật kia lại không phải là người Thương Hách.”

Tựa hồ sợ người khác không tin, Liên Sóc nói xong những lời này, mang theo vẻ mặt như đang nhớ lại, tiếp tục nói: “Ta đã từng ở Thương Hách, cũng đã nghe nói qua hình dạng nhan sắc của Thái Tử ngọc bôi, vật như vậy, quả thật cùng ngọc bội mà ta nhìn thấy không khác biệt lắm.”

Xem ra ngọc bội kia bị Liên Sóc lấy đi, không chỉ là muốn hắn vì làm mất ngọc bội mà bị trách phạt đơn giản như vậy, còn có tiết mục khác nữa… Nhìn thấy Liên Sóc lúc này, nhớ lại năm đó, Kì Minh Nguyệt không khỏi cảm thán, cái gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời chính là giống như trước mắt vậy, không biết là Phụ Hoàng xem trận diễn này có hợp ý không. Khóe môi nâng lên vài phần ý cười, vì Kì Hủ Thiên rót thêm chút rượu vào chiếc chén đặt trên bàn, mới nghiêng đầu liền nhìn thấy một đôi mắt đồng dạng đang mỉm cười.

“Phụ Hoàng không có cho người điều tra hắn gần đây làm những gì, Minh Nhi có muốn cùng ta đoán thử xem ai dự đoán chuẩn xác hơn?” Nghe được ngữ thanh khe khẽ bên tai, Kì Minh Nguyệt nhướn mày: “Phụ Hoàng không lo lắng nhỡ hắn nháo xảy ra chuyện gì không thể thu thập được, lúc đó liền thật phiền toái?” Miệng nói như vậy, nhưng trên mặt hắn lại không có nửa điểm lo lắng.

Hai người thì thầm tuy không có bất luận kẻ nào nghe thấy, nhưng bộ dáng không để ai vào mắt đó mọi người đều nhìn thấy, các đại thần nhìn Liên Sóc đang đứng ở đương trường, trong mắt đều lộ ra thần sắc cười nhạo.

Bị ánh mắt này vây quanh, Liên Sóc rốt cục nhịn không được nữa, muốn mở miệng nói, ngoài điện lại truyền đến một tiếng thông báo, làm cho ánh mắt hắn lộ ra sắc thái vui mừng.

“Thứ lỗi Thấm Vũ đến chậm.” Sau khi thông báo, một loạt chuông ngân nho nhỏ vang lên, ngữ thanh thản nhiên từ xa tiến tới gần, Thấm Vũ mặc một thân cẩm y nhiều màu, tầng tầng vải dệt khinh nhuyễn vén lên mặc tùy ý trên người, dưới lớp y bào dài tới mắt cá chân, chuỗi chuông màu đỏ trên cổ tay cổ chân kia trở nên hết sức dễ thấy.

Lúc này, hắn cũng không mang hài, một đôi chân trần bước trên mặt đất, cùng với một thân y bào nhìn như còn chưa mặc chỉnh tề kia hợp lại, nhìn thật có vẻ rất nổi bật, từng bước một tiến đến, theo bước chân hắn dần tới gần, tất cả mọi người đều bị một mạt ngọc bội xanh biếc phía bên bộ cẩm y nhiều màu kia hấp dẫn ánh mắt.

“Đó là Thái Tử ngọc bội!” Có người thấp giọng hô một tiếng, giống như suy nghĩ của mọi người được nói ra, nhìn kỹ đi, nhan sắc kia, hình dạng kia, quả thật chính là Thái Tử ngọc bội.

Vật tùy thân của Thái Tử, như thế nào lại ở trên người của sứ thần của Liên Đồng – Thấm Vũ? Trong lúc nhất thời, không ít người đều nghĩ đến, lúc trước đã có lời đồn đãi, Thái Tử thiên về yêu thích nam tử, Thấm Vũ lại ngụ ở tẩm cung của Thái Tử, được sự cho phép của y, cũng không giống như những nam nữ kia bị đuổi ra cung. Nhiều ngày như vậy trôi qua, nếu là Thái Tử có ý với hắn, hai người nếu là có quan hệ gì … Tựa hồ cũng không phải là việc không có khả năng.

Vừa mới có người lộ ra ánh mắt mờ ám, không ngừng hướng phía Kì Minh Nguyệt và Thấm Vũ đánh giá, liền lại nghe thấy vị đại thần chưởng quản việc lễ nghi hiến tế thấp giọng nói: “Không đúng nha, xem những cái chuông đỏ kia, rõ ràng là vật hiến tế của Liên Đồng, chỉ có người có địa vị tối cao trong trưởng lão viện mới có thể đeo, nói vậy Thấm Vũ chẳng phải là …”

Theo ngữ thanh dần dần nhỏ lại, không khí trong điện thoáng chốc căng thẳng tới cực điểm, Liên Đồng không giống Thương Hách từng có quốc sư, mà đều là do thánh nữ cầu phúc hiến tế, mà thánh nữ là từ trong huyết mạch của hoàng tộc tuyển ra, từ nhỏ bồi dưỡng, đảm nhiệm giáo dưỡng thánh nữ là trưởng lão viện, có thể ở trong đó đều là những người có thân phận cực cao trong hoàng tộc.

Sứ thần trước mắt của Liên Đồng nguyên bản nói là huynh trưởng của thánh nữ, như vậy có huyết mạch hoàng tộc cũng là chuyện tất cả mọi người đều biết, nhưng là bây giờ, nghe vị đại thần kia nói như vậy, Thấm Vũ chẳng lẽ không phải chỉ là người trong hoàng tộc của Liên Đồng, mà có khả năng lại còn là một trong hai nội chính tả – hữu trưởng lão, thậm chí có thể thân phận còn không thấp.

Hàm ý trong đó lúc này liền không giống trước.

Nếu là Thái Tử cùng hắn có quan hệ gì, liền không chỉ là việc của hai người, mà đã trở thành đại sự của hai quốc gia! Lại thêm Thái Tử ngọc bội ở trong tay Thấm Vũ . . .

Các đại thần sắc mặt khác nhau, Liên Sóc lại giơ lên khuôn mặt tươi cười: “Mới vừa rồi ta từng nói nhìn thấy qua Thái Tử ngọc bội, chính là ở trên người hắn, tuy rằng không biết có phải hay không nhưng mà thật sự rất giống a, không biết Thấm Vũ có được từ nơi nào?”

“Có người vô tình đánh rơi ở trên giường của Thấm Vũ, có vẻ như là quên mang đi.” Thấm Vũ cúi đầu cầm lấy ngọc bội kia, đáp tùy ý, ngẩng đầu, giống như là bây giờ mới nghe được có người nói ra thân phận của hắn, có chút kinh ngạc quơ quơ chuông nhỏ trên cổ tay, ánh mắt nâng lên lại có vài phần kì lạ: “Thấm Vũ chưa từng nói qua thân phận của mình sao?”

Vẫn là bộ dáng đối với chuyện gì cũng không để ý, lời nói của hắn lại khiến cho sắc mặt của các vị đại thần ở đây nhất thời lại thay đổi mấy lần. Hắn không nói đánh rơi ở nơi khác, lại nói là rơi ở trên giường của hắn?! Ý của lời nói này chẳng phải là ……

Kì Minh Nguyệt buông xuống chén rượu trong tay, rốt cuộc nhịn không được nhíu nhíu mày, Kì Hủ Thiên cũng buông xuống đôi đũa trên tay, bên môi chậm rãi lộ ra một nụ cười lạnh như băng.